“Chính là cái này ạ.” Nói xong liền vốc mấy hạt Kiều mạch đưa tới trước mặt bố Bạch.
Nhìn mấy hạt Kiều mạch trong tay con gái, ông nhìn thế nào cũng không ra đây là bột mì.
Ông hình như cũng chưa từng thấy qua cái này: “Nhiễm Nhiễm, cái này là cái gì, sao bố chưa thấy qua?”
“Cái này ạ, con gọi nó là Kiều mạch, có thể xay thành bột làm đồ ăn từ bột.”
“Nhưng…” Bố Bạch còn chưa nói xong, một bàn tay đã vươn ra, nhận lấy hạt Kiều mạch trong tay Bạch Tâm Nhiễm.
“Cái này hình như là Tam Giác Đen, bạn tôi đã từng thu thập qua, có điều ăn không ngon lắm, có chút đắng còn hơi cứng.”
Đoàn của bọn họ trước kia từng thu thập qua, có điều ăn không ngon lắm nên cũng không chú ý nữa. Có điều người Khu Lều Trại vẫn sẽ hái về ăn.
Người phụ nữ này thế mà nói có thể làm thành bột mì, cô làm sao mà biết được?
“Đúng rồi, sao cô lại gọi nó là Kiều mạch, còn biết cách làm thành bột mì?” Người này biết cũng không ít, quả nhiên cao thủ ở trong dân gian.
“Thì trong lúc vô ý phát hiện thôi. Có một lần tôi tìm được rất đói bụng định ăn luôn, lại cảm thấy quá cứng nên dùng đá đập vỡ. Không nghĩ tới lực quá mạnh, thế mà đập thành bột phấn, mới biết được nó là một loại bột mì.”
Vội vàng bịa ngay một cái lý do, cô cũng không muốn bị hoài nghi. Có điều cái tên “Tam Giác Đen” này đặt cũng rất chuẩn xác.
“Thật sao?” Hắn sao không tin lắm, nhưng nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc của cô lại không xác định.
“Vậy anh nghĩ sao? Chẳng lẽ tôi còn biết bói toán à? Không thèm nói nhảm với anh nữa, tôi phải đi múc nước.” Trừng hắn một cái, cô xách thùng nước đi ra ngoài.
Trong nhà còn có một chút nước, lần này múc trở về dù như thế nào đều phải lau người một chút, cô cảm thấy chính mình đều sắp thành dưa muối rồi.
Nhìn Bạch Tâm Nhiễm đi xa, bố Bạch nhìn Sở Mạch Hàn liếc mắt một cái: “Hôm nay tôi còn cho rằng cậu là người câm, hỏi cậu nửa ngày đều không nói lời nào, lúc này nói chuyện thật nhiều.”
Hôm nay ông một mình lải nhải nửa ngày, người này một câu cũng chưa nói. Ông vốn cũng không phải người nói nhiều, chỉ là lâu lắm không nói chuyện với mọi người mới nói nhiều như vậy, kết quả người ta chẳng thèm để ý đến ông.
Người này vừa thấy chính là kiểu người ít nói, biểu cảm cũng lạnh lùng nhạt nhẽo, nhìn cũng không dễ ở chung, bây giờ lại nói nhiều thế.
“Không có, tôi chỉ là mệt thôi.” Hắn hôm nay suy nghĩ cả ngày đều không nghĩ ra đến cùng là ai muốn giết hắn, bố Bạch nói gì hắn căn bản không để ý.
Bố Bạch cũng chỉ là thuận miệng nói, cũng không muốn nhận đáp án gì, xoay người sửa sang lại đồ vật con gái mang về.
“Như vậy sao được, hai người bây giờ vẫn là bệnh nhân, còn cần bổ sung dinh dưỡng, không đói bụng cũng phải ăn một chút.” Cô cũng không phải rất đói bụng, nhưng thân thể này quá suy nhược, cần thiết bổ sung dinh dưỡng.
“Được rồi, chúng ta vẫn nên tẩm bổ cho tốt.”
Ăn xong cơm tối, Bạch Tâm Nhiễm gọi hai người bọn họ ngồi xuống thương lượng chút chuyện.
“Lục Hàn, tôi suy nghĩ thật lâu, quyết định cho anh ở lại. Một ngày thu anh mười điểm tích lũy, anh xem thế nào?” Hắn đưa ra điều kiện quá mê người, cùng lắm thì không cho hắn ra cửa là được.
“Có thể.” Chỉ cần cho hắn ở lại, điều kiện gì đều được.
“Vậy được, nếu quyết định rồi, vậy từ hôm nay trở đi anh không cần ra cửa, có người thấy thì nói anh là họ hàng của tôi. Còn chuyện của anh tốt nhất tự xử lý cho tốt, đừng liên lụy chúng tôi. Ngày mai tôi sẽ đi mua cho anh cái quang não, anh đem điểm tích lũy chuyển cho tôi.” Cô muốn làm quá nhiều việc, cần rất nhiều điểm tích lũy.
Không nghĩ tới người phụ nữ này nhạy bén như vậy. Nhưng quang não của hắn không hỏng, chỉ là bị người ta đóng băng, nên giải thích với cô thế nào đây?
Nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của người đàn ông, hỏng rồi, hắn không phải là một chút điểm tích lũy đều không có, muốn tay không bắt sói chứ.
“Anh không phải là một chút điểm tích lũy đều không có đấy chứ?”
“Không phải, chỉ là điểm tích lũy của tôi ở chỗ bạn, hiện tại tôi không có, nhưng tôi có thể viết giấy nợ.” Hắn cũng rất ngượng ngùng.
Cô bây giờ hối hận còn kịp không?
Nhìn ra Bạch Tâm Nhiễm muốn đổi ý, hắn vội vàng bổ sung: “Mấy ngày nữa tôi liên hệ được với bạn sẽ trả cho cô, tôi cũng sẽ không ở quá lâu đâu.”
“Bố, con định giữ anh ta lại, ý bố thế nào?” Cô cũng không nói gì thêm nữa, quay đầu hỏi ý kiến bố Bạch.
“Nói thật bố cũng không hy vọng cậu ta ở lại, bố cũng không giúp được gì cho con, con như vậy sẽ càng thêm vất vả.” Ông biết nguyên nhân con gái giữ người lại, nhưng cũng hy vọng con gái cân nhắc kỹ.
“Con hiểu ý bố, con sẽ không thu nhận anh ta quá lâu đâu.”
“Được, cứ quyết định như vậy đi.” Cũng không cho ông cơ hội nói chuyện, tiến hành việc tiếp theo.
“Bố, con muốn xây thêm một gian phòng, lại đem sân nhà mình vây lại, bố thấy thế nào?” Muốn làm giường sưởi cần thiết xây thêm gian phòng, huống chi thêm một người xa lạ, cũng không thích hợp ở chung một chỗ.
“Tốt thì tốt, nhưng nhà chúng ta cũng không có nhiều điểm tích lũy để thuê người. Con một mình vất vả thu lượm lại muốn xây nhà, vậy cũng phải thật lâu.” Ông cũng hy vọng đem sân vây lại một chút, như vậy càng thêm an toàn, cũng không sợ trộm cắp, nhưng cũng biết điều đó khó khăn.
“Cái này bố không cần lo lắng, con có thể bán đi một nửa cái tim kia, như vậy không phải có điểm tích lũy sao?” Cô tính toán bán một nửa, giữ một nửa cho bố Bạch khôi phục thân thể.
“Nhiễm Nhiễm, nói bậy gì đó, con làm sao có thứ tốt kia chứ?” Đứa con gái ngốc này sao cái gì cũng nói ra ngoài, ở đây không phải còn có một người xa lạ sao, đạo lý “mang ngọc có tội” có hiểu không?
“Tim? Tim cái gì?” Sở Mạch Hàn cùng bố Bạch đồng thanh hỏi.
Là cái hắn đang nghĩ sao? Cái này rất khó kiếm, chính là hắn cũng muốn tiêu phí một ít thời gian mới có thể mua được một chút.
Người phụ nữ này thế mà có một cái? Xem ra vẫn là hắn coi thường người ta.
Lần trước bố Bạch nói qua đều là đồn đãi, cô lại không có thời gian hỏi thăm, bởi vậy còn chưa ý thức nó quý hiếm, mới bô bô nói ra. Xem sắc mặt hai người, mới hiểu được đây là so với cô tưởng tượng còn muốn quý giá hơn.
Nhìn về phía Sở Mạch Hàn, nếu là hắn có một chút lòng tham, cũng đừng trách cô tàn nhẫn.
Ánh mắt giết người của Bạch Tâm Nhiễm làm Sở Mạch Hàn thân thể cứng đờ. Hắn tin tưởng người phụ nữ này thật sự sẽ giết hắn.
Vội vàng bổ sung: “Nếu thật là tim thú có thể ăn, vậy ngàn vạn lần không thể bán. Nếu là chảy ra thị trường, bên trên nhất định sẽ tra nguồn gốc, điều này có thể sẽ mang đến nguy hiểm.” Đâu chỉ là nguy hiểm, sợ là muốn giết người đoạt bảo.
“Nếu cô tin tưởng lời tôi nói, hãy chờ mấy ngày, chờ tôi liên hệ với bạn tôi, tôi có biện pháp bán nó đi, còn có thể không bị điều tra ra.”
Xem ra người đàn ông này thật sự rất có lai lịch, có lẽ tên là giả. Cô chưa từng nghe nói qua gia đình họ Lục nào lợi hại như vậy. “Được, cứ theo lời anh nói mà làm.” Đến lúc đó cô bôi muối lên, cũng sẽ không có người hoài nghi.
Dù sao cũng không có biện pháp khác, đành thử xem. Điểm tích lũy cô có thể nghĩ cách khác.
Nhìn thấy Bạch Tâm Nhiễm còn tính nghe lời khuyên, hắn cũng yên tâm, hắn còn không muốn bại lộ quá sớm.
“Hôm nay tôi còn giết một con châu chấu biến dị, có chút thịt cũng là có thể ăn. Tôi đem nó bán đi, điểm tích lũy hẳn là cũng đủ rồi. Chờ tôi lại mua một cái máy khử mùi cùng máy sấy khô, chúng ta cũng có thể ăn thịt.” Nghĩ đã thấy chảy nước miếng.
Thân thể này lâu lắm không được ăn thịt. Còn có tim mèo biến dị, có lẽ năng lượng bên trong có thể trị khỏi cho bố Bạch cũng không chừng.
“Vậy được, Nhiễm Nhiễm ngày mai con đi chỗ bà Lý, hỏi một chút xem chú Vương có thời gian không, nhờ chú ấy tìm vài người buổi tối tới nhà xây phòng.”
Vương Đức Trung cùng ông quan hệ không tồi, ông cũng yên tâm.
Chủ ý này hay, cô vội vàng đáp ứng, cô vừa tới nơi này, cho dù có ký ức nguyên chủ nhưng cũng không hiểu nhiều bằng bố Bạch, nghe nhiều một chút không có gì không tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

