Đem thịt phóng xạ thấp để riêng ra, chân và vỏ của con châu chấu biến dị này cũng có thể đổi điểm tích lũy, thu lại hết.
Cắt xong thịt bụng, nhìn cái bụng không lớn lắm, cô đưa tay móc móc, sờ đến một vật cứng, không ngờ thật sự có đồ bên trong.
Lấy ra xem, là một khối đá năng lượng màu trắng nhỏ, quả nhiên thử xem không có thiệt thòi mà.
Đặt lên quang não đo giá trị năng lượng: 453. Không tồi, thu hoạch ngoài ý muốn.
Đào hố, chôn lấp, động tác liền mạch lưu loát, quả nhiên quen tay hay việc.
Nhìn thu hoạch ngày hôm nay, tâm trạng rất tốt. Cái mặt trời nóng rực kia, cây đại thụ cao ngất, đám cỏ dại cao bằng người đều trở nên vô cùng thân thiết.
Nhìn một bó Kiều mạch lớn cũng không trì hoãn, bắt đầu đo đạc.
Rất nhanh tới giữa trưa, lấy ra một ống dịch dinh dưỡng ra uống, uống xong lập tức một cảm giác no bụng truyền đến. Có thể ăn no đúng là tốt.
Nhìn đống Kiều mạch đã đo hơn một nửa, cô nhặt lên một hạt chậm rì rì đo, suy nghĩ trong đầu không ngừng chuyển động.
Kiều mạch này nên làm thế nào biến thành bột mì đây? Người thế giới này, bọn họ hình như không biết cái này, cũng không biết ăn như thế nào.
Mạt thế ập đến, chết nhiều nhất chính là dân chúng tầng dưới chót, rất nhiều sách vở cũng bị hủy hoại, do đó khiến rất nhiều rau dại, ngũ cốc tạp lương đều không có mấy người biết. Lại trải qua một trăm năm lịch sử biến đổi, càng là không ai biết.
Chỉ cần là máy đo lường báo có thể ăn, là mang về nhà dùng nước nấu ăn, càng thêm làm một ít loại thực phẩm do không biết cách chế biến mà bị coi là không thể ăn rồi bị đào thải.
Nếu dùng kiều mạch trực tiếp nấu ăn, vì vỏ ngoài của nó tương đối dày và chứa thành phần có vị đắng, thời gian nấu quá ngắn ăn sẽ cảm giác cứng và hơi chát, cũng khiến nhiều người nhặt rác sẽ không cố tình đi tìm chúng.
Cô cần phải nghĩ biện pháp làm thành bột mì để ăn.
Dùng máy móc là không có khả năng, cô mua không nổi, nhưng cô có thể làm một cái cối xay đá giống loại ở quê. Khi còn nhỏ thường thấy bà nội dùng nó xay bột ngô, cô còn giúp rửa sạch qua, biết nguyên lý, có thể làm.
Hiện tại khó chính là làm sao phơi khô nó. Trực tiếp dùng mặt trời phơi khô là không được, không khéo trực tiếp biến thành thực phẩm phóng xạ cao mất.
Dùng lửa rang cũng không được, lỡ nướng chín luôn thì hỏng, dù sao cũng không có nhiều hạt Kiều mạch để cô lãng phí.
Đúng rồi, có thể làm một cái giường sưởi, trực tiếp ở trên giường sưởi hong khô nó, cái này hoàn toàn có thể.
Xem ra ngày mai phải làm một cái giường sưởi mới được.
Nhìn đống Kiều mạch đã đo xong, còn một giờ nữa mặt trời mới dịu xuống. Cô bèn bứt ít cỏ tranh tùy tiện đan cho mình một cái mũ rơm, đem trên người che kín mít, lấy ô che nắng ra, nhanh chóng chạy tới ruộng Kiều mạch, cắt một bó lại vội vàng chạy về chỗ cũ.
Mở ra túi nước, uống ừng ực một hơi, lúc này mới phục hồi tinh thần lại. Nhìn làn da không bị cháy nắng bao nhiêu, không tồi, phương pháp này dùng được.
Nhanh chóng đo xong, mặt trời cũng đã không còn gay gắt. Đem hạt Kiều mạch còn thừa toàn bộ tuốt xuống bỏ vào trong bao tải.
Ba cái bao tải chứa đầy, nhìn còn dư lại một ít Kiều mạch, cô cắt xuống rồi bó lại.
Toàn bộ bỏ vào trong không gian. Nhìn thấy vẫn còn một ô trống, đem chỗ hạt đã đo xong đổ lên giá để đồ. Nhìn không gian bị nhét đầy ắp, cảm thấy an tâm hơn hắn, tay có lương thực trong lòng không hoảng hốt.
Đeo sọt lên, theo con đường cũ chậm rãi đi ra ngoài, tìm một con đường nhiều đá để trở về.
Cô hiện tại cần phải tìm hai khối đá cứng rắn, cần chọn hai khối lớn nhỏ vừa phải, hình dạng bằng phẳng để làm bộ phận cấu thành chính của cối xay đá.
Không ngờ cô thật sự tìm được ba khối đá thích hợp, cũng không biết chọn hai cái nào, dứt khoát đều mang về, một cái để dự phòng.
Trực tiếp cõng hoặc bê đều không dễ đi, dù sao cô còn cần một số thanh gỗ để làm giá đỡ và trục quay của cối xay đá, cùng với một ít dây leo để liên kết, cố định các bộ phận của cối xay.
Không bằng làm luôn một cái khung cõng đơn giản. Chặt hai cây gỗ, bứt ít dây leo, làm xong cái khung cõng.
Dùng dây leo bọc hết đá lại đặt lên, lại đem mấy thanh gỗ đã cắt cũng bó vào.
Làm xong tất cả những việc này cũng vừa vặn sáu giờ. Cõng lên lưng, còn may không quá nặng. Tìm một con đường khác, chậm rì rì vừa tìm lá rau ăn được vừa đi về nhà.
Đi được một lúc thì đụng phải những người nhặt rác khác. Mọi người đều bận rộn tìm cái ăn, cũng không quá chú ý tới cô, cô cũng liền xen lẫn trong đó cùng nhau tìm đồ ăn.
“Tích tích, thực vật biến dị phóng xạ cao, chứa lượng độc tố nhỏ, không khuyến nghị sử dụng.” Ồ, thế mà tìm được thực vật có độc.
Cành cây cao cao, chỉ có trên ngọn cây có vài cái lá, lá cây cũng không lớn màu đỏ sậm. Đo thử cành cây: “Tích tích, thực vật phóng xạ cao, không khuyến nghị sử dụng.” Cái cành cây này thế mà không có độc, chỉ có lá cây có độc, thật đúng là kỳ lạ.
Lá cây có độc cũng không thể buông tha, từ từ hái xuống, gói kỹ để vào túi vải, nhỡ đâu ngày nào đó dùng tới.
Trời cũng sắp tối, một cây rau ăn được cũng không tìm thấy. Cô học theo những người nhặt rác khác, cong lưng, bước chân lảo đảo đi về phía trước.
Lúc này phần lớn đội nhặt rác đều đi cùng nhau, nếu chạy loạn lên thì hậu quả không dám tưởng tượng, nghĩ thôi đã cảm thấy rùng mình.
Cái ý tưởng xem náo nhiệt gì đó đều bị dọa bay mất, cô vắt chân lên cổ mà chạy, giấu giếm thực lực gì đó đã sớm bị cô ném ra sau đầu.
Nhìn Bạch Tâm Nhiễm cõng tảng đá thật lớn chạy như bay, mọi người đều trợn tròn mắt. Đây vẫn là cô gái đi ba bước là muốn ngã kia sao?
Một hơi chạy đến trước cửa nhà mình mới dừng lại thở dốc, may mà mình chạy nhanh.
Nghỉ ngơi một chút, từ không gian lấy Kiều mạch ra, đem chỗ cô đã đo xong để vào sọt, nhét cỏ tranh lên trên, đeo ở trước ngực, hai tay xách thêm hai bao tải. Mấy thứ khác chờ có thời gian lại lấy ra, cô thật sự không cầm nổi nữa.
Chuẩn bị xong xuôi mới gõ cửa gọi: “Bố, con đã về rồi, bố mở cửa giúp con.”
Chỉ chốc lát cửa được mở ra: “Về rồi à, sao con cầm nhiều đồ như vậy, mệt lắm phải không?” Nhìn con gái cầm nhiều đồ trở về, giọng nói bố Bạch đều mang theo vài phần vui vẻ.
“Hôm nay con tìm được chút đồ ăn, chỉ là lúc kiểm tra hơi tốn thời gian nên con mang về, lúc rảnh rỗi bố làm giúp con nhé.” Hiện tại bố Bạch có thể xuống giường, đo thức ăn không thành vấn đề lớn.
“Vậy được, hiện tại bố khôi phục nhanh lắm, đang lo không có việc gì làm cho đỡ chán đây.” Bố Bạch đúng là buồn chán, thật vất vả có chút sức lực xuống giường lại không có việc gì làm, nghĩ ra ngoài đi dạo lại sợ bản thân không chịu được, cũng không yên lòng Lục Hàn.
Từ chối bố Bạch hỗ trợ, cô đặt đồ trên người xuống, kéo dây leo ra lộ ra ba tảng đá lớn.
“Nhiễm Nhiễm, con cõng ba tảng đá lớn về làm gì thế, muốn làm cái gì à?” Con gái ông sao cái gì cũng tha về nhà thế này.
“Cái này con chuẩn bị làm cối xay đá, hôm nay con tìm được một loại đồ ăn, có thể xay thành bột mì.” Cô cũng không giấu bố Bạch, đem dự định nói ra.
“Cối xay đá? Đó là thứ gì, sao bố chưa từng nghe qua? Con còn tìm được bột mì ư?” Bố Bạch cho rằng chính mình nghe nhầm rồi. Cối xay đá ông không biết nhưng bột mì thì ông biết. Thứ này đều bị tầng lớp trên nắm giữ.
Chỉ cần là lương thực quan trọng như ngô, lúa mì, gạo tẻ… bên trên đều sẽ trông coi rất kỹ, chỉ có đến thời gian nhất định mới để mỗi nhà cử một người đi thu hoạch để cầm cự qua Mùa Lạnh.
Con gái ông thế mà cũng tìm được bột mì, chuyện này thực sự quá khó tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

