Hôm nay quá muộn, đợi ngày mai rồi đi.
Treo xong cái màn giường đã đan hôm qua, cô theo thường lệ đi hái chút thảo dược đắp lên vết thương, đương nhiên cũng không quên làm một ít cho Lục Hàn.
Miệng vết thương ở bụng hắn đã hoàn toàn kết vảy, chờ thêm mấy ngày thì tốt rồi. Sưng đỏ trên mặt cũng tiêu đi, mọi thứ đều phát triển theo chiều hướng tốt.
Nhìn bố Bạch đã bắt đầu đo hạt Kiều mạch, ngay cả Sở Mạch Hàn cũng đang hỗ trợ, cô cầm lấy mấy tảng đá cõng về hôm nay, tính toán thử làm cối xay đá.
Thấy con gái đùa nghịch mấy tảng đá kia, bố Bạch nhớ tới cái cối xay đá con gái nói liền hỏi:
“Nhiễm Nhiễm, con định dùng mấy tảng đá này làm cái cối xay đá con nói sao? Cái này thật có thể xay bột?” Ông vô cùng tò mò, con gái đây là học ở đâu.
“Là thật sự, con cũng không biết giải thích thế nào, chờ con làm xong bố thử xem sẽ biết.” Đây chính là tổ tiên truyền lại, sao có thể không được.
Sở Mạch Hàn nhìn Bạch Tâm Nhiễm, người này tuyệt đối không đơn giản. Cối xay đá thì hắn biết, chỉ là hắn tìm hiểu từ trong sách, một người ở Khu Lều Trại như cô sao lại biết?
Hiện tại sách vở vô cùng quý giá, đều là từ hơn một trăm năm trước lưu lại. Ngay cả hắn cũng cần xin phép mới có thể xem, người bình thường căn bản là không thể tiếp xúc, ngay cả sách vỡ lòng của mọi người đều là bản chép tay.
“Nhiễm Nhiễm, con làm sao mà biết được, còn biết làm nữa?”
Bạch Tâm Nhiễm ngẫm nghĩ, về sau có lẽ cô còn sẽ làm ra hoặc tìm được chút đồ ăn không ai biết, cần phải tìm một lý do “nhất lao vĩnh dật”.
(*) PC: Nhất lao vĩnh dật: Một lần vất vả, suốt đời nhàn nhã.
“Chính là ngày cứu Lục Hàn về, bên cạnh một xác chết con nhặt được một quyển sách tên là “Tạp Ký Nông Sự”, bên trong có ghi chép. Nó viết rất nhiều thực vật hoặc công cụ con không biết, còn có hình minh họa nữa, con nhớ hai ngày mới ghi nhớ được gần hết. Vì an toàn, sau đó con đem đi đốt rồi. Nhỡ đâu bị người ta nhìn thấy, nhà chúng ta không chừng sẽ xảy ra chuyện.”
Sợ bố Bạch muốn cô lấy ra xem, cô nói luôn là đốt rồi, như vậy cũng có thể đánh tan sự dòm ngó của Lục Hàn, cô cũng không muốn bị người nhớ thương.
Thấy bố Bạch không có hoài nghi, Bạch Tâm Nhiễm cũng an tâm, về sau muốn làm cái gì đều được.
Bạch Tâm Nhiễm căn cứ kết cấu cối xay đá trong trí nhớ: một tảng đá làm bệ cố định, một tảng khác làm cối xay có thể xoay tròn. Vì để cối xay đá có thể chuyển động thuận lợi, cô còn cần ở giữa hai tảng đá tạo một khe hở thích hợp, cũng ở trục xoay trang bị ổ trục, cuối cùng làm tay cầm là được.
Phần bệ dưới dễ làm hơn chút, làm trước. Tảng đá này đường kính khoảng một mét, thì làm một cái đường kính 80 centimet. Làm quá nhỏ dễ bị động, 80 là vừa vặn thích hợp.
Trước đem hai tảng đá mài giũa thành hình tròn. Trên tay không có công cụ gì thuận tiện, chỉ có thể đem răng nanh thú biến dị làm đá mài. Tuy rằng nhỏ chút, nhưng có còn hơn không, hơn nữa cô có rìu, dao găm còn có một khối đá sắc nhọn, chắc là có thể làm được.
Chờ đến mười một giờ đêm mới đem hai tảng đá mài phẳng mài tròn, xem ra còn tốn hai ngày nữa. Dù sao còn phải xây phòng cũng không vội.
Bố Bạch cùng Sở Mạch Hàn đã nghỉ ngơi. Cô còn nghĩ nhờ bọn họ chỉ điểm cho mình chút quyền cước công phu đây, chỉ có thể chờ ngày mai.
Cô cũng muốn sớm một chút nghỉ ngơi mới được, ngày mai rời giường đi chạy vài vòng.
Đem đồ ăn đều bỏ vào gầm giường. Hiện tại bố Bạch có thể xuống giường, đồ vật trong nhà cũng có thể lấy ra, chờ ngày mai tìm một cơ hội đem Kiều mạch trong không gian lấy ra, như vậy lại có thể chứa đồ vật. Đơn giản lau người một chút rồi lên giường ngủ.
Cô nghĩ kỹ rồi, sáng mai đi rừng trúc. Dùng gạch thì cô mua không nổi, đóng gạch đất lại tốn thời gian quá dài, dọn đá cũng phí thời gian như nhau, còn không bằng đi rừng trúc chặt ít tre, rồi tìm ít bụi gai vây lại, hoàn mỹ.
---
Đồng hồ báo thức vang lên, Bạch Tâm Nhiễm ngáp dài rời giường. Thật sự là quá buồn ngủ, cũng may chính mình ở hiện đại có thói quen dậy sớm, bằng không cô nói cái gì đều dậy không nổi. Vốc một vốc nước lạnh lên mặt, nháy mắt thanh tỉnh không ít.
Đi ra ngoài chạy vài vòng trước. Trời vẫn còn tối đen, cô cũng không dám chạy xa, đành phải chạy vòng vòng ở cửa nhà mình.
Thẳng đến khi thở hồng hộc mới trở về, rửa mặt đánh răng một chút. Hôm nay không làm cơm sáng, uống dịch dinh dưỡng còn không cần ăn cơm trưa.
Thấy hai người đều đã tỉnh, Bạch Tâm Nhiễm cũng không cho rời giường, hiện tại còn sớm cứ ngủ thêm một lát, cô để lại hai ống dịch dinh dưỡng.
“Bố, bố khỏe hơn chút thì giữa trưa làm cái gì ăn nhé. Đá con dọn ra ngoài rồi, đồ vật con đều để dưới gầm giường, bố khóa kỹ cửa là an toàn.” Đem bao tải Kiều mạch đổ lên đệm cỏ, bao tải cũng cần mang theo, tìm được cái ăn còn có thể đựng.
Rừng Trúc cách đây khá xa, cần hơn hai giờ đi đường, phải sớm một chút xuất phát, xem có thể đi được hai chuyến không.
Hiện tại mặt cô gần như đã lành, cô lấy chút nhọ nồi từ bếp bôi lên mặt cho an toàn, đeo sọt ra cửa.
Cô nhớ rõ chỗ nguyên chủ hái lá cây hòe cũng ở trên đường đến Rừng Trúc. Không biết có phải do biến dị không mà thời điểm này hoa hòe mà còn nở. Hiện tại miệng cô đều nhạt ra nước rồi, phải đi hái chút hoa hòe cho ngọt miệng trước đã.
Thấy Bạch Tâm Nhiễm đã ra cửa, Sở Mạch Hàn ngủ không được. Hắn thử bò dậy, đúng là so với ngày hôm qua, hôm nay tốt hơn nhiều, rời giường đều không cần cố sức như vậy.
Hiện tại trên mặt hắn có thương tích, ra cửa không ai có thể nhận ra. Phải đi ra ngoài một chuyến liên hệ Khương Chước. Ngày hắn xảy ra chuyện, Khương Chước bị cha hắn điều đi. Ai cũng đều có khả năng phản bội hắn, nhưng Khương Chước thì không.
Ngày hôm qua hắn ở trước cửa nhà Bạch Tâm Nhiễm để lại ký hiệu liên lạc, nhưng Khu Lều Trại quá lớn, hắn cần thiết đi ra ngoài, tốt nhất là nơi cách Khu An Toàn không xa mới được. Nếu bị người hại hắn tìm được, hắn phải chết không thể nghi ngờ.
Hắn muốn dậy rèn luyện một chút, chờ thân thể khỏe hơn chút mới ra ngoài.
Bên này Bạch Tâm Nhiễm đã đi tới địa phương hái lá hòe. Nhìn một mảnh rừng cây hòe lớn như vậy, cô cảm thấy đồ ăn đang vẫy tay với cô.
Cây hòe ở đây quá lớn, cô tìm cái cây nhỏ chút, quá lớn cô bò không nổi.
Hoa hòe này cũng thật to, một đóa liền to bằng hoa bìm bìm, thật cẩn thận hái xuống một chùm, bỏ vào sọt, chỉ chốc lát sọt đã đầy.
Lần này mục đích của cô không ở đây, hái được một sọt thì xuống, chờ có thời gian lại đến hái sau, cô cần đi chặt tre.
Tìm một con đường cây xanh nhiều hơn chút, vừa đo vừa đi tới. Không biết có phải do đang đi đường hay không mà cô không tìm được một mảnh lá rau nào ăn được.
Cứ như vậy trì hoãn, đến Rừng trúc đã 8 giờ.
Nhìn mảnh Rừng Trúc rộng lớn che trời, thực lòng cô chưa từng thấy cây tre lớn như vậy bao giờ. Cây tre này cũng quá to quá dài đấy, cảm giác nhìn không thấy ngọn này chắc phải cao đến mười mấy mét mất.
Phía trước đã có một đội người đang chặt tre. Cô còn tưởng rằng hôm nay chỉ có mình cô cơ đấy. Trên đường đi không gặp người nhặt rác nào, hóa ra người ta còn đi sớm hơn cô nhiều. Người thế giới hoang dã này cạnh tranh ghê vậy sao? Haiz, xem ra vẫn là cô còn chưa đủ chăm chỉ nỗ lực rồi.
Không thích tụ tập cùng người khác, cô đi vào sâu bên trong, chờ đến chỗ không thấy người mới dừng lại.
Quan sát Rừng Trúc một chút xem có nguy hiểm nào không, rồi tìm một nơi không phải bốn phía đều là tre.
Mặc kệ thế nào cũng phải chừa cho mình đường chạy trốn, trong Rừng Trúc cũng vô cùng nguy hiểm, vẫn phải nhanh chút."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)