Bạch Tâm Nhiễm cũng không để ý cảm nhận của Trương Tinh Hà, cô tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã tới gần rừng cây muối.
Nơi này đã có mấy người đang thu thập muối, xem ra người sống ở nơi này không có ai là lười biếng cả.
Tìm một cây muối không có người, cô thật cẩn thận trèo lên cây, nắm lấy một quả muối, dùng dao nhỏ cạo xuống một lớp muối, sau đó từ từ bỏ vào túi.
Chờ túi đầy, cô đặt vào trong ngực rồi lại lén lút bỏ vào trong không gian. Bất kể lúc nào đều phải cẩn thận một chút, ai biết trong bóng tối có người đang nhìn trộm hay không.
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ trung bình, kiến nghị dùng ăn số lượng vừa phải.” Ui, thế mà có cái ăn được.
Nhìn kỹ xem phiến lá cây có thể ăn này, nó to bằng bàn tay. Cây thực vật này thân đứng thẳng, mặt ngoài bóng loáng, cao tầm 2 mét, thân cây màu đỏ.
Lá cây hình tam giác hoặc hình trứng màu xanh lục đậm, mặt ngoài bóng loáng, mặt trái là màu xanh nhạt.
Quả của nó hình ba cạnh, vỏ ngoài cứng rắn, màu đen. Hái xuống một quả tách vỏ ra, hạt bên trong hình tròn dẹt, màu đen, mặt ngoài bóng loáng. Đây là Kiều mạch. Thế mà lại là Kiều mạch.
Thật tốt quá, có bột mì ăn rồi, đây chính là lương thực chính nha! Đem nó chặt xuống, một gốc cây liền có hơn 30 hạt lận.
Tách vỏ ra, dùng dao kiểm tra quét một cái.
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ cao, không khuyến nghị sử dụng.”
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ cao, không khuyến nghị sử dụng.”
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ trung, kiến nghị dùng ăn số lượng vừa phải.”
---
Thế mà có 6 hạt có thể ăn. Cô đứng lên cẩn thận đánh giá bụi cỏ phía trước, nơi này có một cây chứng tỏ phía trước nhất định còn có nữa.
Cẩn thận tách bụi cỏ phía trước đi tới. Những bụi cỏ này quá cao, quẹt vào mặt cô đau rát. Cô ngồi xổm xuống chậm rãi đi, gặp được một cây cũng không vội mà kiểm tra, hái xuống đặt ở sọt.
Cuối cùng đi ra khỏi bụi cỏ này, phía trước thế mà có một mảng lớn Kiều mạch. Trời ạ, nơi này thế mà có nhiều như vậy, thật là vui quá.
Xắn tay áo lên bắt đầu làm việc thôi.
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ trung, kiến nghị dùng ăn số lượng vừa phải.”
“Tích tích, thực phẩm phóng xạ cao, không khuyến nghị sử dụng.”
…
Không biết qua bao lâu, cảm thấy vừa mệt vừa khát, mới phát hiện đã gần 10 giờ. Nhìn nửa sọt hạt Kiều mạch, lại nhìn chỗ Kiều mạch mới kiểm tra chưa đến một phần ba, lập tức cảm thấy không thơm nữa, cái này phải làm tới khi nào đây.
Đúng rồi, cô sao lại ngốc như vậy? Trong nhà không phải có hai lao động miễn phí sao? Cô có thể đem hạt toàn bộ hái về nhà, để bọn họ hỗ trợ mà.
Uống miếng nước, tiếp tục làm, làm không xong thì liều mạng làm.
Đột nhiên, mặt đất truyền đến một trận chấn động, tựa như có sinh vật thật lớn đang tới gần. Bạch Tâm Nhiễm lập tức cảnh giác. Chỉ chốc lát sau, phía trước liền xuất hiện một con… châu chấu.
Đây là châu chấu sao? Có châu chấu lớn như vậy sao?
Chỉ thấy một con châu chấu biến dị từ phía trước nhảy tới. Hình thể nó so với châu chấu bình thường lớn hơn quá nhiều, cả người bao phủ lớp giáp xác cứng rắn, tản ra ánh sáng lạnh lẽo. Đôi mắt nó lập lòe hung quang, đang nhìn chằm chằm Bạch Tâm Nhiễm, tựa như muốn đem cô cắn nuốt.
Lấy rìu ra nắm chặt trong tay, vẻ mặt bình tĩnh cùng châu chấu biến dị đối mặt. Chỉ nhìn khuôn mặt vô cảm kia, ai cũng sẽ cho rằng giờ phút này cô bình tĩnh không sợ hãi.
Nhưng đôi tay nắm chặt rìu lại bán đứng cô. Chỉ thấy tay cô không ngừng run rẩy. Sợ quá, cô chưa thấy qua con châu chấu nào lớn như vậy. Sinh ra ở thời đại hòa bình, cô đâu có gặp qua trường hợp dọa người như vậy, cô bây giờ chạy còn kịp không?
Châu chấu biến dị cũng không cho cô cơ hội tự hỏi. Đồ ăn đều ở trước mắt còn chờ cái gì, nó nhảy mạnh một cái vồ tới.
Bạch Tâm Nhiễm còn chưa phản ứng lại, thân thể so với não nhanh hơn, nhanh chóng né tránh, tránh thoát công kích của châu chấu biến dị. Cô nhân cơ hội vung rìu, chém về phía phần đầu châu chấu biến dị.
Nhưng mà, châu chấu biến dị phản ứng vô cùng nhanh nhẹn, nó nhanh chóng cúi đầu, tránh thoát đòn tấn công của Bạch Tâm Nhiễm.
Con người này thế mà dám chém nó! Tức giận, nó nhảy mạnh một cái, tung người phản công mãnh liệt. Nó dùng chân trước cường tráng đâm mạnh về phía Bạch Tâm Nhiễm.
Bạch Tâm Nhiễm nhanh nhẹn lăn mình tránh né, đồng thời vung rìu chém về phía chân châu chấu biến dị. Nhưng mà lớp vỏ của châu chấu biến dị cứng rắn vô cùng, đòn tấn công của cô cũng không tạo thành thương tổn quá lớn cho nó.
Khi châu chấu biến dị còn chưa phản ứng lại, một bàn tay bắt lấy chân nó ra sức ném về phía trước. “Ầm” một tiếng, cái cây đối diện bị đập gãy. Châu chấu biến dị nhanh chóng nhảy lên rơi xuống đất, chỉ bị chút vết thương nhẹ.
Bạch Tâm Nhiễm ý thức được chỉ dựa vào sức mạnh là không thể chiến thắng nó, cô phải nghĩ cách lợi dụng trí tuệ cùng kỹ xảo của chính mình để đánh bại nó.
Vì thế, cô bắt đầu quan sát phương thức hành động cùng điểm yếu của châu chấu biến dị.
Qua một hồi quan sát, cô phát hiện bụng của châu chấu biến dị dường như là điểm yếu của nó. Lại căn cứ kinh nghiệm bắt châu chấu khi còn nhỏ của cô, khớp xương chân của nó cũng là cực kỳ yếu ớt.
Cô quyết định áp dụng chiến thuật đánh lén. Chờ đợi châu chấu biến dị lại lần nữa phát động tấn công, cô nhân cơ hội lao tới bụng nó, dùng dao găm đâm vào, lại dùng rìu chém vào chỗ khớp xương.
Quả nhiên hiệu quả! Sau mấy phen chiến đấu, châu chấu biến dị phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, cơ thể kịch liệt run rẩy vài cái, sau đó ngã xuống đất.
Bạch Tâm Nhiễm thở hổn hển, nhìn châu chấu biến dị ngã trên mặt đất, trong lòng dâng lên niềm vui sướng của người chiến thắng. Cô biết, lần chiến đấu này tuy rằng gian nan, nhưng cuối cùng cô vẫn là dựa vào dũng khí cùng trí tuệ của chính mình giành được thắng lợi.
Cô cũng sớm đã mệt đến nằm liệt trên mặt đất. Xem ra thể lực của cô thật sự là quá kém, nếu không phải nguyên chủ sức lực rất lớn, cô còn chưa chắc có thể giết chết con châu chấu biến dị này đâu. Xem ra việc rèn luyện cơ thể phải sớm đưa vào lịch trình.
Châu chấu ở hiện đại cũng là một loại côn trùng có thể ăn được, protein vô cùng phong phú, thịt chủ yếu tập trung ở bộ ngực cùng đùi, đặc biệt là chân sau, cơ bắp ở đó phát triển, chứa lượng lớn protein.
Nếu con châu chấu biến dị này có thể ăn, vậy bọn họ có thể được ăn thịt rồi, còn có thể tẩm bổ cho bố.
Mặt trời dần dần lên cao. Cô nhặt lên cái chân bị rơi ra, kéo châu chấu biến dị tìm cái chỗ râm mát đặt xuống.
Nhanh chóng cắt một bó lớn Kiều mạch mang lại đây che lên, lấy túi nước ra uống một hớp lớn, thả lỏng mới nghĩ lại mà sợ hãi. Xem ra sau này phải càng thêm cẩn thận rồi.
Rửa tay sạch sẽ, cô thành kính vái lạy bốn phương tám hướng, mặc kệ thần tiên nào cũng vái một lượt, phù hộ cô có thể được ăn thịt là được.
Trước đo thịt ở ngực. “Tích tích, thực phẩm phóng xạ trung, kiến nghị dùng ăn số lượng vừa phải.” Trời ạ, đúng là quá hiệu quả, thế mà thật sự có thể ăn.
Tiếp tục kiểm tra bộ phận chân sau. “Tích tích, thực phẩm phóng xạ thấp, kiến nghị dùng ăn.” Cô không nghe lầm chứ? Phóng xạ thấp! Thế mà lại là phóng xạ thấp! Đây chính là thịt chứa chút ít năng lượng đó. Ha ha, hôm nay thật là một ngày may mắn.
Bốn cái chân, hai cái không thể ăn, một cái phóng xạ thấp, một cái phóng xạ trung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

