Đồng hồ báo thức vang lên, lại là một ngày mới.
Bạch Tâm Nhiễm nhanh chóng rời giường. Kem đánh răng cũng đã hết, lần sau phải mua thêm một ít. Đơn giản rửa mặt chải đầu một chút, cô bắc nồi nấu nước làm cơm sáng.
Bạch Tâm Nhiễm cũng mặc kệ hắn nghĩ như thế nào, tiện tay nhặt lên cái đệm cỏ trên mặt đất đặt ở góc nhà.
“Bố, bố không cần làm đâu, trướccứ khôi phục thân thể đã. Chờ bố khỏe lại thì có khối thời gian làm cơm sáng, khi đó bố muốn con làm con cũng không làm đâu.” Cô ngăn cản bố Bạch đang muốn hỗ trợ, đỡ ông ngồi xuống ghế.
“Được được, con yên tâm, hôm nay bố hoạt động nhiều một chút, ngày mai nhất định dậy nấu cơm sáng cho con.” Bố Bạch đành phải ngồi xuống, cười nói.
Nhìn canh rau cần có chút loãng, bố Bạch móc ra nửa ống dịch dinh dưỡng chưa uống hết đưa cho Bạch Tâm Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, đây là nửa ống dịch dinh dưỡng tối hôm kia bố chưa uống hết, con cũng đổ vào đi. Như vậy uống xong còn no một chút, con muốn đi nhặt rác cũng không thể để bụng đói được.”
Nhìn nửa ống dịch dinh dưỡng trong tay bố, Bạch Tâm Nhiễm lòng đầy chua xót. Cô sao lại không biết đây là bố thương cô mới tiết kiệm lại.
“Vâng ạ.” Nói rồi cô nhận lấy dịch dinh dưỡng trong tay bố đổ vào trong nồi.
Cô thề nhất định phải làm bố có cuộc sống tốt, không bao giờ phải lo lắng vì cái ăn nữa.
Múc cho ba người mỗi người một bát canh rau cần, cô cũng đỡ Sở Mạch Hàn lên bàn.
Thừa dịp lúc ăn cơm, cô nói với Sở Mạch Hàn bảo hắn rời đi.
“Lục Hàn, xem ra anh cũng có thể xuống giường rồi, hôm nay anh trở về đi, hoặc chờ tôi về đưa anh đi cũng được.” Trong nhà vẫn luôn có một người xa lạ cũng không ổn, hiện tại trong nhà cũng không có nhiều đồ ăn, không nuôi nổi hắn.
Huống chi qua hai tháng nữa chính là Mùa Lạnh, cũng chính là mùa đông ở hiện đại, cô phải nỗ lực tích trữ lương thực, bằng không cái Mùa Lạnh này sợ là không sống nổi.
Nơi này không có mùa xuân, Mùa Lạnh đặc biệt dài. Cô muốn chuẩn bị lương thực, còn muốn chuẩn bị quần áo đệm chăn giữ ấm, tích cóp điểm tích lũy mua máy sưởi năng lượng mặt trời. Thời gian cấp bách, cô không có thời gian chăm sóc hắn, cũng không có thời gian phòng bị kẻ thù của hắn.
Cô cũng không ngốc, xem cách ăn mặc của người này không tầm thường, tuy không nhìn rõ hắn lớn lên thế nào, nhưng khí chất kia cũng không giống người thường. Có thể rơi vào hoàn cảnh như vậy chắc chắn là bị người ta hại.
Cô xem TV không ít, đặc biệt là mấy bộ phim ngắn hiện đại kiểu vai chính giai đoạn trước bị người hãm hại về sau bá đạo ngút trời. Nhân vật chính thì không sao nhưng loại vai phụ nhỏ bé như cô chính là dễ thành vật hy sinh thôi, vẫn là sớm một chút đuổi người đi cho lành.
“Tôi không có người nhà, thân thể cũng chưa khôi phục, tôi hy vọng cô có thể cho tôi ở lại. Cô yên tâm, mọi chi phí đều được quy đổi ra thành điểm tích lũy, tôi sẽ trả lại cô gấp đôi.” Hiện tại hắn không thể về nhà, còn chưa rõ là ai hại hắn, hắn cần phải ở lại nơi này. Người ở đây đông đúc hỗn loạn, hắn có thể ở chỗ này ẩn náu một thời gian dài.
“Giờ anh có thể lấy ra điểm tích lũy sao?” Nói thì dễ nghe lắm, trả điểm tích lũy ư, ai biết khi nào mới có thể đưa cho cô.
“Quang não của tôi hiện tại hỏng rồi, chờ tôi mua lại một cái mới là có thể chuyển điểm tích lũy cho cô.” Sau này nhất định trả cô.
“Cái gì? Ý của anh là tôi còn phải bỏ điểm ra mua cho anh một cái quang não trước á?” Còn chưa đưa cho cô điểm tích lũy nào đã bắt cô tiêu điểm tích lũy trước, chuyện này tuyệt đối không có khả năng.
“Tôi không cần điểm tích lũy của anh, anh vẫn đi đi.” Có điểm tích lũy cũng phải có mạng mà tiêu chứ!
“Chúng ta còn có thể bàn lại điều kiện một chút. Cô có muốn rời đi Khu Lều Trại, đến Khu An Toàn sinh sống không? Cô chắc là không biết đâu, muốn đến Khu An Toàn sinh sống thì cần phải có quyền cư trú. Nếu không có quyền cư trú thì không thể thuê nhà hoặc mua nhà ở đó. Nhưng tôi có thể giúp cô lấy được quyền cư trú, cô cân nhắc xem.”
Hắn tin rằng chỉ cần là người sống ở chỗ này, không có một ai không muốn tiến vào Khu An Toàn. Hắn không cho rằng Bạch Tâm Nhiễm là một người không có tham vọng. Chỉ cần cô muốn dọn vào Khu An Toàn, cô sẽ đồng ý yêu cầu này.
Bạch Tâm Nhiễm trợn tròn mắt. Muốn mua nhà ở Khu An Toàn thế mà còn phải có quyền cư trú? Cái này cũng quá hố người rồi.
“Người như thế nào mới có quyền cư trú?”
“Người có cống hiến đối với nhân loại, cấp lãnh đạo Khu An Toàn, còn có thành viên đoàn lính đánh thuê và người nhà của họ.” Đây đã không phải thời đại văn minh của hơn một trăm năm trước nữa, đây là thời đại cá lớn nuốt cá bé.
“Tôi sẽ suy xét, anh cứ ở lại trước đi, nhưng điểm tích lũy phải viết giấy nợ.” Cô không muốn từ chối thẳng thừng nhưng cũng không thể làm chính mình chịu thiệt.
“Bố, đây là hai ống dịch dinh dưỡng, giữa trưa hai người nhớ uống, phải uống sạch sẽ nhé. Nơi này có hai ống tre đựng nước cũng nhớ uống. Kia còn có một cây gỗ, con ra ngoài bố nhớ chặn cửa lại.” Tuy nói đồ ăn tạm thời bỏ vào trong không gian, nhưng hai người vẫn là bệnh nhân, vẫn phải chú ý an toàn.
“Bố nhớ kỹ rồi. Đúng rồi, trong nhà hình như không còn muối, nếu gặp thì con nhớ hái chút muối về nhé.”
“Vâng, con biết rồi.” Thu thập xong, cô đeo sọt lên lưng ra cửa.
Thiên nhiên thật sự rất kỳ diệu, khi con người tuyệt vọng lại cho con người một tia hy vọng.
Khi muối ăn càng ngày càng khó thu hoạch, mọi người phát hiện một loại cây, mà lớp vỏ ngoài của quả kết ra một lớp muối. Chỉ cần nhẹ nhàng cạo xuống, qua năm ngày lại kết ra một lớp muối mới, cứ như vậy giải quyết được vấn đề dùng muối.
Loại cây này mọi người gọi là Cây Muối, đi về hướng đông ba dặm đường là thấy cả một rừng.
Vừa đi ra cửa không bao lâu đã bị người chặn lại: “Tâm Nhiễm, khéo quá, chúng ta cùng đi nhặt rác đi, anh biết một chỗ có thể tìm được đồ ăn.”
Người tới chính là Trương Tinh Hà hôm qua vừa gặp. Xem ra không giải quyết dứt khoát với đối phương, về sau sợ là càng phiền toái.
“Anh cứ đi đi, chúng ta không tiện đường đâu, hôm nay tôi muốn đi rừng cây muối hái muối.” Cô không muốn đi cùng đường với hắn chút nào.
“Vậy anh cũng đi, vừa lúc nhà anh cũng hết muối rồi.” Hắn đã đợi ở đây một lúc lâu rồi, sao có thể dễ dàng từ bỏ.
“Trương Tinh Hà, tôi nói thật với anh nhé, chúng ta là không có khả năng. Anh không biết bố mẹ anh đã tới tìm tôi sao? Ý của hai người họ anh biết không?” Hôm nay liền cùng hắn nói rõ ràng, miễn cho sau này lại dây dưa.
“Bố mẹ anh đi tìm em? Anh thật sự không biết. Tâm Nhiễm, mặc kệ bố mẹ anh nói gì, đó đều không phải ý của anh, anh là thật lòng.” Hắn thật sự không biết bố mẹ đã đi tìm cô.
“Vậy tôi hỏi anh, nếu hai chúng ta ở bên nhau, vậy tôi muốn mang theo bố tôi, về sau cũng muốn tích cóp điểm tích lũy mua thuốc hồi phục cao cấp cho bố tôi, như vậy anh còn nguyện ý sao?” Cô tin rằng không có một người nào nguyện ý tăng thêm một gánh nặng như vậy.
“Chuyện này… Tâm Nhiễm anh cũng biết mà, hoàn cảnh nhà anh cũng không phải quá tốt, anh…”
“Anh không cần giải thích, tôi hiểu nỗi khó xử của anh, nhưng tôi cũng có suy xét của tôi, cho nên chúng ta không thích hợp.” Bạch Tâm Nhiễm đánh gãy lời hắn.
Trương Tinh Hà ngây ngẩn cả người. Hắn không nghĩ tới Bạch Tâm Nhiễm sẽ dứt khoát cự tuyệt hắn như vậy.
“Tâm Nhiễm, anh là thật lòng mà. Những chuyện khác chúng ta có thể thương lượng, anh sẽ thuyết phục bố mẹ anh, chúng ta cùng nhau nỗ lực mua thuốc hồi phục cao cấp cho chú Bạch được không?” Hắn thật sự rất thích cô, hắn không muốn từ bỏ.
“Trương Tinh Hà, tôi nói lần cuối cùng, tôi không thích anh, cũng không có khả năng cùng anh ở bên nhau đâu.” Nói xong cô xoay người bỏ đi.
Hắn nhìn bóng dáng Bạch Tâm Nhiễm đi xa, trong lòng tràn ngập mất mát cùng không cam lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

