Một đêm trôi qua.
Vết thương trên cánh tay gần như đã đóng vảy, cơ thể cũng không còn cảm giác suy yếu như hôm trước.
Thuốc tăng cường thể chất tiến vào cơ thể, đang chậm rãi phát huy tác dụng, âm thầm cải tạo thân thể của Văn Tranh mà không gây chú ý.
Ngày đầu tiên ở nhà, Văn Tranh vẫn kiên trì đưa Sử Y tới tận công ty dù bà còn phải đi làm, việc này khiến Sử Y vừa dở khóc dở cười, vừa cảm thấy vui mừng vì sự quan tâm của con trai.
Văn Tranh còn định đi đón Sử Y tan làm.
Anh thật sự không yên tâm về cha mẹ mình, trước lúc rời đi còn dặn đi dặn lại mấy lần, bảo bà buổi tối tan ca nhất định phải chờ anh tới đón, rồi mới được rời công ty.
An toàn của mẹ phải đảm bảo, nhưng cha cũng không thể lơ là. Văn Tranh nhanh chóng quay về nhà, đưa Văn Hoa Huy cùng đi siêu thị mua đồ.
Hai cha con lái chiếc xe còn trống trơn tới trước siêu thị.
Văn Tranh vừa chào cha một tiếng, đã lập tức chạy biến mất.
Văn Hoa Huy tự mình đi vào bên trong, chọn nguyên liệu nấu ăn cùng các món ăn vặt cả nhà thích.
Sau khi thanh toán xong bước ra ngoài, từ xa ông đã thấy con trai đang chất đồ vào cốp xe.
Chậc, từng thùng từng thùng thế kia, đúng là mua không ít.
Lại gần nhìn kỹ, bên trong có đầy đủ băng gạc, cồn iod, băng quấn và đủ loại vật dụng y tế. Thuốc cảm, thuốc kháng viêm, cùng nhiều loại thuốc khác cũng chất thành đống.
Ngoài ra còn có bánh quy nén, đồ hộp, cùng đủ loại nhu yếu phẩm sinh hoạt cần thiết.
Lẽ nào hôm qua thằng nhóc này nói nghỉ việc không phải lấy cớ, mà thật sự tin vào suy đoán tận thế của mình?
Bị đả kích quá mạnh, Văn Hoa Huy cứ ngơ ngơ ngác ngác ngồi vào ghế phụ lái, lại ngơ ngơ ngác ngác theo con trai về nhà, rồi tiếp tục ngơ ngác nhìn con trai rải cát dọc chân tường.
Cát?
“Khoan đã! Con trai à, con thấy bố quét dọn còn chưa đủ mệt hay sao, mà nhất định phải tăng độ khó cho bố vậy?”
“Bố, trong điều kiện bình thường, cát trên mặt đất bằng phẳng sẽ không tự di chuyển. Trừ khi mặt đất xuất hiện rung động bất thường, đây là thiết bị cảnh báo.”
Trong lúc nói chuyện, Văn Tranh lại cầm dây thừng và mấy khối gỗ mới mua, bố trí khắp các phòng những thiết bị cảnh báo phát âm thanh đơn giản.
Nhà mình có phải vùng động đất đâu chứ!
Văn Hoa Huy đứng im tại chỗ, nhìn Văn Tranh hoàn thành từng thao tác tỉ mỉ, nhất thời vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Xong rồi.
Con trai ông chẳng lẽ vì áp lực quá lớn, nên tinh thần xảy ra vấn đề thật rồi?
Cái này gọi là gì nhỉ? Hội chứng hoang tưởng ngày tận thế?
“Bố à, bố xem thêm tin tức này đi.”
Sau khi bận rộn xong, Văn Tranh đưa điện thoại tới trước mặt cha mình, xem trước rồi hãy nói.
“Chấn động! Lại thêm một nơi xảy ra vụ sụp đường nghiêm trọng. Là công trình bã đậu hay còn nguyên nhân khác?”
Đây là bản tin vừa được đăng chưa lâu, chưa đầy một giờ đã leo lên top tìm kiếm của hàng loạt ứng dụng.
Công tác cứu hộ ở đại lộ Thiên Ninh còn chưa có kết quả, thì một vụ sụp lún mới đã lại xảy ra.
Mặt đất nứt toác, từng đoạn đường sụp xuống.
Đặc điểm của vụ tai nạn mới, gần như giống hệt đại lộ Thiên Ninh, nhưng hai nơi lại nằm ở hai tỉnh khác nhau, khoảng cách cực kỳ xa.
Sự trùng hợp và khoảng cách ấy, lập tức làm dấy lên cuộc tranh luận sôi nổi trên mạng.
Ban đầu mọi người còn tập trung theo dõi công tác cứu hộ, đồng thời lên án đội thi công và chính quyền. Nhưng lúc này, phần lớn sự chú ý đã chuyển sang việc tìm điểm giống nhau giữa hai vụ việc.
“Chỉ là trùng hợp thôi.”
Dù Văn Hoa Huy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nỗi lo của con trai, nhưng ông cũng không còn phản đối công tác chuẩn bị của Văn Tranh nữa.
Hai ngày tiếp theo, Văn Tranh bận tối mắt tối mũi.
Ngoài việc chuẩn bị đủ loại vật tư, anh còn dành phần lớn thời gian lên mạng, tìm kiếm các bản tin liên quan.
“Đường hầm thi công tàu điện ngầm truyền ra tiếng kêu cứu, công nhân mất tích bí ẩn, cảnh sát đã lập án điều tra.”
“Nắp cống bị ác ý mở ra đặt ngang đường, người qua đường rơi xuống, sống chết chưa rõ.”
“Tại thôn X huyện X thành phố X có ba người mất tích. Nếu có manh mối liên quan, xin hãy lập tức liên hệ cảnh sát hoặc gia đình nạn nhân.”
Thoạt nhìn, những vụ việc lớn nhỏ này chẳng hề liên quan đến nhau, nhưng Văn Tranh lại có thể tìm ra điểm chung từ phần mô tả chi tiết.
Không cần nói tới tàu điện ngầm hay cống ngầm, vốn đều liên quan tới dưới lòng đất. Ngay cả hành trình cuối cùng của ba người mất tích kia, đó cũng là sáng sớm ra đồng lúa trong làng.
Mà điều cuối cùng khiến Văn Hoa Huy và Sử Y hoàn toàn dao động, chính là trong ảnh hoặc video đính kèm của cả ba bản tin, Văn Tranh đều tìm ra được vật thể lạ có các vòng vân dạng đốt kia.
Càng nghĩ càng khiến người ta rợn tóc gáy.
Ngay cả Sử Y, người luôn lý trí và kiên định, cũng bắt đầu lung lay.
Dưới sự khuyên nhủ quyết liệt của Văn Tranh, bà cuối cùng xin nghỉ phép năm, ở nhà theo dõi tình hình, đồng thời học cách sử dụng đủ loại “vũ khí”.
Văn Hoa Huy và Sử Y cũng thử nhắc nhở bạn bè người thân cẩn thận hơn, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao, may mà cha mẹ hai bên đều đã qua đời từ lâu, nên cũng không khiến họ phải quá lo lắng.
Phần lớn mọi người vẫn sống cuộc sống lặp đi lặp lại như thường ngày.
So với bầu không khí hoảng loạn và nóng nảy trên mạng, quả thực như hai thế giới khác nhau.
Gửi đi những thông tin mới bổ sung xong, nhìn trang tin nhắn vẫn không có hồi âm, Văn Tranh khẽ thở dài.
Trước thảm họa, chỉ có sức mạnh của quốc gia, mới có thể nâng cao tỷ lệ sống sót của nhân loại. Nhưng nếu tùy tiện phát ngôn, rất dễ bị quy thành tung tin đồn, hoặc gây hoang mang dư luận.
Giai đoạn đầu bằng chứng quá ít, rất dễ bị xem như tưởng tượng hão huyền, để tránh phiền phức không cần thiết, Văn Tranh lựa chọn âm thầm gửi thông tin qua mạng.
Sau này nếu phát hiện thêm điều gì mới, anh vẫn sẽ tiếp tục gửi đi.
Ít nhất, hy vọng có thể giúp được đôi chút.
...
Đại lộ Thiên Ninh vẫn bị dây cảnh giới bao quanh, công tác cứu hộ và điều tra tiếp tục tiến hành.
Trong sở chỉ huy tạm thời dựng lên gần đó, mọi động tĩnh dưới lòng đất đều được theo dõi sát sao.
“Tình hình mới nhất thế nào?”
“Dựa theo camera giám sát giao thông, tổng cộng có 16 người rơi xuống. Hiện phần lớn đống đổ nát tại khu vực sụp lún đã được dọn dẹp, nhưng không phát hiện bất kỳ thi thể nào, chỉ tìm thấy vài mảnh quần áo còn sót lại.”
“Ngoài ra còn phát hiện điều gì bất thường không?”
“Đất đá tạo thành đống đổ nát quá mức tơi xốp. Hơn nữa… rất giống dấu vết do một sinh vật nào đó di chuyển xuyên qua bên trong tạo thành. Những phân tích kia, cơ bản đều trùng khớp với tình hình hiện tại.”
Người đàn ông trung niên thân hình thẳng tắp, nghe báo cáo xong vẫn không nói gì, toàn bộ sự chú ý đều dồn lên màn hình phía trước.
Hệ thống cống ngầm sau khi lắp đèn pha, đã không còn tối đen.
Có người đang điều khiển máy móc dọn dẹp đống đổ nát, càng nhiều bóng người mặc trang bị đầy đủ, cẩn thận tìm kiếm bên dưới, không bỏ sót bất kỳ dấu vết nào.
Nhưng công việc còn chưa kết thúc, thì bất ngờ đã xảy ra trước.
Biểu tượng cảnh báo màu đỏ chói, cùng âm thanh chói tai đột ngột xuất hiện giữa màn hình.
Người đàn ông trung niên lập tức cầm bộ đàm lên, nhanh chóng phát lệnh.
“Phát hiện dao động sinh vật đặc biệt, đang tiếp cận với tốc độ cao!”
“Toàn bộ chú ý!”
“Lập tức vào trạng thái cảnh giới khẩn cấp!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


