Ánh đèn tạm lắp trên vách cống ngầm chói mắt đến khó chịu.
Một người lính phụ trách trinh sát vừa đi tới khúc cua, thì cơ thể dần bị bóng tối từ thành ống bao phủ.
Đúng lúc này, bộ đàm trên người vang lên mệnh lệnh khẩn cấp.
Anh lập tức chuẩn bị lùi lại cảnh giới.
Nhưng lời của cấp trên còn chưa dứt, bộ đàm đã phát ra tiếng rè chói tai, đèn xung quanh chớp nháy dữ dội, rồi vụt tắt hoàn toàn.
Khoảnh khắc bóng tối ập xuống, phía trước người lính trẻ vang lên tiếng xé gió dữ dội, mang theo thế công như sấm sét lao tới.
Phản ứng đầu tiên của anh là nâng súng, ngón tay siết cò.
Thế nhưng trước khi viên đạn kịp rời nòng, mặt đất bằng phẳng dưới chân đột nhiên phồng lên bất thường, kẻ tập kích vòng từ lòng đất bên hông lao vọt ra, há miệng cắn mạnh vào đùi anh.
Tiếng súng đồng loạt vang lên khắp nơi, nhưng đạn đều bắn hụt, chỉ làm tung lên vô số cát đá.
Sau khi cắn bị thương người lính, con quái vật lập tức dùng tốc độ hoàn toàn không tương xứng với cơ thể khổng lồ của mình, linh hoạt chui trở lại lòng đất. Chỉ còn để lại người lính ôm chặt chân mình, phát ra tiếng gào đau đớn không thể chịu nổi.
Trong không gian ngầm tối tăm nặng nề, chỉ có nguồn sáng khẩn cấp trên người các binh sĩ, miễn cưỡng xua tan một vùng bóng tối nhỏ.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi cuối cùng ấy, cũng đủ để những binh sĩ ánh mắt sắc bén nhìn thấy, một phần thân thể của kẻ tập kích.
Sau vài giây chết lặng đầy kinh hãi, tiếng hít lạnh vang lên liên tiếp.
Đó rốt cuộc là thứ quái vật gì vậy?
Trông như một con giun đất màu vàng nâu, bị phóng đại lên gấp mấy chục lần, cơ thể thô to phủ đầy những vòng đốt đỏ thẫm.
Cái miệng hình tròn mở to, bên trong kín đặc răng nhọn dày đặc, khiến người ta vừa kinh hãi vừa buồn nôn.
Khung cảnh vốn chỉ nên xuất hiện trong phim quái vật, bây giờ lại sống sờ sờ trước mắt.
Không chỉ tạo nên cảm giác cực kỳ không chân thực, mà còn điên cuồng thử thách thần kinh, vốn đã căng như dây đàn của mọi người.
“Toàn đội tập hợp! Duy trì cảnh giới mọi lúc! Hộ tống người bị thương trở lại mặt đất, chuẩn bị rút lui!”
Đội trưởng đội tìm kiếm là người đầu tiên ra lệnh.
Các binh sĩ lập tức hành động.
Tuy trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh sợ hãi, nhưng sự huấn luyện dài lâu khiến cơ thể họ không bị ảnh hưởng, bước chân không hề rối loạn, ngón tay đặt trên cò súng cũng không run lấy một lần.
Mất liên lạc, nguồn điện bị phá hủy, rồi tập kích bất ngờ…
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đã xảy ra quá nhiều biến cố, sở chỉ huy ngay từ khoảnh khắc mất kết nối, đã lập tức triển khai phương án ứng phó.
Các binh sĩ dưới lòng đất nhanh chóng nhận được chi viện, từ mặt đất chạy tới.
Trong lúc báo cáo sơ bộ tình hình, họ cũng dùng tốc độ nhanh nhất xử lý khẩn cấp cho người bị thương, rồi đặt lên thiết bị vận chuyển đưa lên mặt đất.
Những thành viên còn lại lần lượt rút lui.
Đội trưởng là người ở lại cuối cùng, ánh mắt luôn quét quanh bốn phía.
“Tốc độ nhanh lên!”
Đội trưởng đột nhiên nhận ra vấn đề.
Ông vươn tay đẩy mạnh hai đội viên còn lại về phía thiết bị leo lên, tay phải đồng thời giơ súng nhắm thẳng vào vách tường.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Người lính trẻ bị đẩy ra, lúc này mới bừng tỉnh khỏi trạng thái mơ hồ.
Theo hướng nòng súng, anh mới phát hiện trên vách ống, xuất hiện những chỗ phồng lên bất thường.
Một chất lỏng màu đỏ sẫm từ từ chảy xuống từ nơi viên đạn bắn trúng, bên tai dường như còn vang lên tiếng gào rít của quái vật.
Không dám lãng phí dù chỉ một giây, hai người lính lập tức leo lên phía trên với tốc độ nhanh nhất, đội trưởng ở lại đoạn hậu, luôn trong tư thế sẵn sàng nổ súng lần nữa.
Con quái vật bị thương không tiếp tục lộ diện, nhưng cũng chưa chịu rời đi dễ dàng, nó dường như vẫn không ngừng xuyên qua tầng đất xung quanh.
Từng mảng xi măng, đá vụn liên tục rơi xuống từ bốn phía lẫn trên đỉnh đầu. Cho dù đã cố né tránh trong lúc leo trèo, chỉ là họ vẫn không tránh khỏi bị xây xát thêm vài chỗ.
Trong lòng mọi người chỉ có thể thầm may mắn.
May mà trước khi xuống thăm dò, hố sụp đã được gia cố tạm thời.
Nếu không… chỉ sợ tất cả đã bị chôn sống bên dưới.
Ngay vài giây cuối cùng, trước khi thoát khỏi cái hố sâu, đội trưởng bất ngờ quăng sợi dây thừng quấn bên hông ra ngoài, móc lấy một khối bê tông còn đang rơi lơ lửng giữa không trung, rồi kéo theo nó cùng leo lên mặt đất.
Bàn chân vừa chạm đất, tất cả lập tức chạy như điên về hướng gần nhất.
Mọi người gần như dùng tới tốc độ nhanh nhất đời mình, hiểm hiểm mới thoát khỏi phạm vi tiếp tục sụp lún.
Hàng rào cảnh giới phải mở rộng thêm lần nữa.
“Báo cáo! Sinh vật chúng tôi gặp dưới lòng đất, được nghi ngờ là một loại giun khổng lồ, hình dạng giống giun đất, dài hơn một mét, đường kính khoảng sáu mươi centimet, tính công kích cực mạnh!”
Vừa bước vào sở chỉ huy, đội trưởng lập tức tường thuật chi tiết những gì xảy ra bên dưới.
Nói xong, ông lấy khối bê tông mang theo ra, chỉ vào vết màu đỏ bên trên giải thích:
“Thứ dính trên khối bê tông này, là máu của con giun khổng lồ đó.”
“Vất vả rồi. Các anh hoàn thành nhiệm vụ rất tốt, mau đi xử lý vết thương trước đi.”
Báo cáo xong xuôi, đội trưởng bước ra khỏi lều chỉ huy tạm thời.
Nửa thân dưới đỏ rực đến chói mắt, máu tươi không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả một khoảng đất lớn, lồng ngực đã không còn phập phồng, chỉ còn đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên bầu trời, đồng tử tan rã phản chiếu sắc đỏ như máu nơi chân trời.
Ánh hoàng hôn rực rỡ phủ kín bầu trời, mây tàn đỏ thẫm như máu loang.
...
Ở một nơi khác, Văn Tranh vừa ăn tối xong đã quay về phòng mình.
Anh mở máy tính, theo thói quen liếc nhìn trang tin nhắn vẫn chưa nhận được hồi âm, rồi tiếp tục tìm kiếm các bản tin mới nhất.
Kết quả còn chưa tìm thấy tin tức hữu ích nào, ngoài phòng khách đã vang lên tiếng hét của Văn Hoa Huy.
“Vợ ơi! Con trai! Mau xem điện thoại! Có chuyện lớn rồi!”
Vừa nói, ông vừa gửi liên tiếp mấy tấm ảnh chụp màn hình cho Văn Tranh.
Hóa ra đó là tin nhắn từ nhóm câu cá địa phương mà Văn Hoa Huy tham gia, mấy đoạn chat trong ảnh đều do cùng một người gửi.
Người này sống gần đại lộ Thiên Ninh, nhà ở tầng cao, đứng bên cửa sổ là có thể nhìn thấy khu vực sụp lún.
Mà càng ở gần, càng dễ phát hiện vấn đề.
“Ban nãy mặt đất rung nhẹ, tôi còn tưởng nơi nào động đất. Sau đó mới nhớ tới đại lộ Thiên Ninh, ghé ra cửa sổ nhìn thử, thì quả nhiên lại sập thêm một mảng nữa.”
“Đội thi công rác rưởi gì thế này? Chỉ một cái cống thoát nước mà sập thành như vậy luôn, sao không sập luôn cả con đường đi?”
“Nghe mấy ông nói mà tôi bắt đầu sợ rồi đấy, nền móng nhà cửa chắc không có vấn đề đâu nhỉ?”
“Thôi, tôi dẫn vợ con sang nhà mẹ vợ ở tạm mấy hôm vậy.”
“Các anh em, hình như tôi phát hiện thứ gì đó không đúng lắm. Giúp tôi xem thử đi, người trong ảnh này có phải xảy ra chuyện rồi không?”
“Ảnh thật đấy, tôi rảnh quá nên mới lấy ảnh giả lừa các ông à? Vừa mới chụp luôn, ai ở gần có thể tự qua xem.”
Ngoài ảnh chụp đoạn chat, Văn Hoa Huy còn gửi riêng tấm hình kia.
Trong ảnh, một nhóm quân nhân đứng thành nửa vòng tròn, phóng to lên mới lờ mờ nhìn thấy, người họ đang vây quanh là một binh sĩ nửa người dưới đầy máu. Quan sát kỹ, bức ảnh hoàn toàn không giống sản phẩm chỉnh sửa bằng photoshop.
Hơn nữa, các chi tiết bên trong, cũng hoàn toàn khớp với tình hình thực tế ở đại lộ Thiên Ninh.
Tấm ảnh này là thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


