Ở thế giới này, Văn Tranh vẫn là một sinh viên mới tốt nghiệp đại học chưa lâu.
Sau khi ra trường thì trở về quê tìm việc, hiện đang sống cùng cha mẹ. Lúc anh xuyên tới, nguyên chủ vừa tan làm trên đường về nhà.
Vừa tiếp nhận ký ức xong, điện thoại từ nhà đã gọi tới.
“Tiểu Tranh à, trên đường về con tuyệt đối đừng đi qua đại lộ Thiên Ninh nhé. Mẹ vừa xem nhóm chat, ai cũng nói bên đó đường bị sập rồi.”
“Con trai, giờ con đang ở đâu? Để bố con qua đón. Con tìm chỗ nào an toàn đứng chờ đi, nhớ tránh xa đại lộ Thiên Ninh ra.”
“Bố, mẹ, con không sao đâu.”
Văn Tranh có chút bất đắc dĩ. Cha mẹ của nguyên chủ thật sự rất tốt với con trai, chỉ là đôi lúc hơi nuông chiều quá mức.
“Không cần bố tới đón đâu, con sắp về tới nhà rồi.”
Phải mất một lúc, anh mới trấn an được cha mẹ đang lo lắng.
Nhưng thay vì tránh xa khu vực xảy ra tai nạn, trước khi về nhà, Văn Tranh vẫn quyết định quay lại quan sát tình hình thêm lần nữa.
Đồn cảnh sát và bệnh viện gần nhất, đều không cách hiện trường bao xa, trong khoảng thời gian Văn Tranh tiếp nhận ký ức, lực lượng chi viện đã tới nơi, bắt đầu triển khai công tác cứu hộ.
Khu vực xảy ra sự cố đã sớm bị dây cảnh giới phong tỏa.
Văn Tranh đứng bên ngoài quan sát vài phút, chú ý thấy xe của đài truyền hình địa phương đã đỗ gần đó, phóng viên dẫn theo người quay phim tiến vào bên trong khu vực phong tỏa.
Anh lấy điện thoại ra, tìm tài khoản của đài truyền hình địa phương trên các nền tảng mạng xã hội, rồi lần lượt bấm theo dõi.
Sau đó, nhớ lại tuyến đường về nhà trong ký ức, anh quyết định đi bộ trở về.
Theo những gợi ý mà trò chơi đưa ra, cùng với trải nghiệm hôm nay, bóng tối nơi “Quái trùng tử thần” ẩn nấp, rất có thể chính là lòng đất. Mà vụ sụp lún lần này, chắc chắn có liên quan tới chúng.
Chỉ nhìn quy mô mặt đất bị sập hôm nay thôi, cũng đủ hiểu đám quái trùng này, tuyệt đối không thể xem thường.
Dù sao phần lớn thời gian, con người đều di chuyển trên mặt đất, ai có thể dễ dàng né tránh mấy cuộc tập kích bất ngờ từ dưới lòng đất cơ chứ?
Thảm họa đã bắt đầu rồi.
Nếu đã biết nguy hiểm đến từ dưới đất, vậy thì đôi chân ít nhất vẫn linh hoạt hơn những chiếc xe khó phanh gấp, và bất tiện khi chạy trốn.
Chưa kịp đi tới nhà, điện thoại của Văn Tranh đã liên tục vang lên vài tiếng thông báo, mang tới bản tin mới nhất từ truyền thông địa phương.
“Vào lúc 18 giờ 25 phút ngày 31 tháng 7 năm 20xx, tại đoạn giữa đại lộ Thiên Ninh thuộc thành phố Vĩnh An, đã xảy ra vụ sụp lún mặt đất đặc biệt nghiêm trọng. Nhiều phương tiện đi ngang qua khu vực đã rơi xuống, nhiều người mắc kẹt, số lượng cụ thể vẫn đang được điều tra, công tác cứu hộ khẩn cấp hiện đã triển khai.”
Ngoài phần mô tả ngắn gọn, bài báo còn đăng kèm ảnh hiện trường và một đoạn video ngắn, điều này lại khiến Văn Tranh có chút bất ngờ.
Chiếc hố sâu khổng lồ tối đen như mực, lờ mờ có thể nhìn ra đường ống cống ngầm bên dưới.
Trong lớp bùn đất gần như lấp kín đường ống, lộ ra vài bộ phận của phương tiện giao thông, nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng con người.
Đoạn video chỉ dài hơn mười giây, Văn Tranh xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, rốt cuộc tới lần cuối cùng, anh đột nhiên bấm tạm dừng màn hình.
Anh chụp lại khung hình ấy, chăm chú quan sát một góc nào đó, rồi dùng phần mềm vừa tải xuống để xử lý đơn giản.
Sau khi phóng to và tăng độ nét, giữa cái hố sâu âm u đầy đất vàng kia, dần hiện ra một vật thể hình trụ dẹt, do có màu gần giống bùn đất, nên cực kỳ khó nhận ra.
Những vòng vân dạng đốt trên bề mặt, khiến vật thể ấy trông giống như một con giun đất khổng lồ, bị phóng đại lên vô số lần.
Chỉ là từng vòng vân kia, lại mang sắc đỏ thẫm đầy điềm gở.
...
Vừa bước vào khu chung cư, ánh mắt Văn Tranh dừng lại trên tài khoản chính thức vừa đăng thông báo mới nhất.
Vài phút sau, hai tấm ảnh trước và sau khi xử lý, kèm theo đường link bài báo cùng vài dòng phân tích, đã được gửi tới toàn bộ nền tảng mạng xã hội của tài khoản chính thức, thông qua tin nhắn riêng và bình luận.
Làm xong tất cả, Văn Tranh mới đi vào tòa nhà.
Rẽ phải một cái chính là cửa nhà anh.
Nhà họ Văn nằm ở tầng một.
Nghe thì có vẻ tầng một, nơi sát mặt đất nhất, càng dễ gặp phải tập kích từ dưới lòng đất. Nhưng nghĩ kỹ lại, tầng một đồng thời cũng thuận tiện chạy thoát, còn di chuyển hơn nhiều.
Dù ở đâu cũng đều có lợi và hại riêng.
Mang theo vết thương trên tay trở về nhà, Văn Tranh vừa mở cửa bước vào đã bị cha mẹ vây quanh.
Văn Hoa Huy cao mét tám, còn đang đeo tạp dề nấu cơm. Vừa nhìn thấy con trai, vành mắt ông lập tức đỏ hoe:
“Không phải con bảo không sao à? Tay còn bị thương thế này!”
Đứng cạnh bên, Sử Y lập tức đẩy ông một cái, thúc giục:
“Còn không mau đi lấy hộp y tế ra đây.”
Vợ đã lên tiếng, Văn Hoa Huy nào dám chậm trễ, vội vàng quay người lục tung tủ kệ, tìm hộp thuốc trong nhà.
Văn Tranh bật cười nhìn cảnh ấy, thuận theo lực kéo của Sử Y ngồi xuống sofa, nhẹ giọng an ủi:
“Chỉ là vô tình bị quẹt hai đường trên tay thôi, không nghiêm trọng đâu.”
“Không nghiêm trọng cũng phải băng bó cẩn thận.”
Gia đình của nguyên chủ có kiểu phân công khá đặc biệt, nam lo việc nhà, nữ lo sự nghiệp.
Cha anh, Văn Hoa Huy, tính tình ôn hòa, hơi đa sầu đa cảm, là giáo viên tiểu học. Hiện tại đang trong kỳ nghỉ hè nên khá nhàn rỗi.
Còn mẹ anh, Sử Y, tính cách mạnh mẽ quyết đoán, làm việc dứt khoát nhanh gọn, giữ chức quản lý ở một doanh nghiệp địa phương, bình thường công việc cực kỳ bận rộn, thời gian rãnh không nhiều.
Tính cách hai người vừa hay bổ sung cho nhau.
Dù mô hình gia đình khác với số đông, đôi khi sẽ khiến người ngoài bàn tán, nhưng điều đó chưa từng ảnh hưởng tới tình cảm giữa họ.
Ngoan ngoãn đưa tay cho cha xử lý vết thương, trên mặt Văn Tranh lộ ra chút lo âu nói:
“Bố, mẹ, con cảm thấy vụ sụp đường lần này có gì đó không bình thường.”
“Con còn chạy tới xem nữa à? Không phải đã bảo tránh xa đại lộ Thiên Ninh rồi sao?”
Sự chú ý của các bậc phụ huynh, lúc nào cũng chỉ đặt lên vấn đề an toàn của con cái, hoàn toàn không đi theo mạch suy nghĩ của anh.
“Hai người xem, con phát hiện từ bản tin này.”
Dẫu vậy, trên gương mặt họ vẫn hiện rõ hai chữ không tin.
“Con quyết định dành vài ngày tới để chuẩn bị ít vật tư, nhà mình cũng nên tăng cường thêm vài biện pháp an toàn. Mẹ, lúc đi làm nhớ chú ý mặt đất, thấy có gì bất thường thì lập tức tránh xa.”
“Con không định đi làm nữa à?”
“Con xin nghỉ mấy hôm, nếu không có chuyện gì thì con sẽ quay lại công ty.”
Sử Y nhíu mày, còn định nói thêm gì đó, nhưng bị Văn Hoa Huy ngăn lại.
“Được rồi, thằng bé còn đang bị thương đấy.”
Dặn con trai ngoan ngoãn ngồi phòng khách xem TV xong, Văn Hoa Huy liền kéo tay Sử Y đi vào bếp.
Hai người cố ý hạ thấp giọng trò chuyện trong bếp, nhưng vẫn bị Văn Tranh nghe rõ mồn một.
“Đứa nhỏ này chắc xem phim linh tinh nhiều quá rồi, trước đây đâu thấy trí tưởng tượng phong phú thế này.”
“Thôi bỏ đi, em thấy chắc do công việc không thuận lợi thôi. Cứ để nó ở nhà nghỉ vài hôm, dưỡng thương rồi tìm công việc mới.”
“Cũng tại anh chiều con quá.”
Biết rõ lý thuyết nguy hiểm sắp tới của mình chẳng có mấy sức thuyết phục, Văn Tranh vốn tưởng phải tốn không ít nước bọt, không ngờ lại dễ dàng đạt được mục đích như vậy.
Nghĩ kỹ thì trong ký ức của nguyên chủ, quả thật là cậu ấy không thích nghi được với nhịp độ làm việc ở công ty hiện tại, từng nhiều lần nhắc tới chuyện muốn nghỉ việc trước mặt gia đình.
Chuyện này xem như đã vô tình trải đường sẵn cho lần xin nghỉ hôm nay.
Văn Tranh gọi điện từ chức với công ty.
Đêm đầu tiên ở nhà, anh lập tức dùng tích phân đổi lấy thuốc tăng cường thể chất từ hệ thống trò chơi.
Ngoại trừ những thế giới ban đầu, vì thiếu tích phân nên không đủ khả năng mua, thì ở các thế giới sau này, loại thuốc ấy gần như là vật phẩm bắt buộc lúc mở màn, hiệu quả cũng vô cùng tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


