“Tích tích…”
Khi vừa thoát khỏi cảm giác choáng váng do xuyên chuyển thế giới gây ra, bên tai Văn Tranh lập tức bị những âm thanh ồn ào xung quanh lấp đầy, còn trước mắt anh là đèn xanh vừa chuyển sáng.
Từng chiếc xe lao vụt qua bên cạnh, tiếng còi inh ỏi phía sau không ngừng thúc giục.
Văn Tranh nhanh chóng nhận ra, mình đang đứng giữa một ngã tư đông đúc, chắn mất đường đi của người khác.
Cổ tay khẽ động, chiếc xe điện dưới thân lập tức khởi động, chậm rãi hòa vào dòng xe phía trước.
Là một người chơi được “Trò chơi sinh tồn trong vô hạn thiên tai” lựa chọn, Văn Tranh cứ cách một khoảng thời gian, lại phải tiến vào các thế giới đầy rẫy thảm họa.
Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ, anh mới có thể bình an trở về nhà.
Trước khi đến thế giới này, Văn Tranh đã xem qua thông tin nhiệm vụ. Lúc này vừa lái xe, anh vừa suy nghĩ về tai họa mà thế giới sắp đối mặt.
【Nhiệm vụ cấp thấp: Quái Trùng Tử Thần】
【Bối cảnh thế giới: Không ai nhận ra hiểm họa đang ẩn nấp trong bóng tối. Loài người ngày ngày lặp lại cuộc sống bình lặng tẻ nhạt, hoàn toàn không hay biết bản thân đã trở thành con mồi】
【Mục tiêu nhiệm vụ: Sinh tồn tại thế giới này trong một năm】
【Phần thưởng hoàn thành: 5000 tích phân khen thưởng cơ bản】
【Ghi chú: Xin người chơi hãy tự mình khám phá nhiệm vụ ẩn. Khi đạt đủ thời gian sinh tồn, người chơi có thể lựa chọn rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào】
Nhớ lại những nội dung ấy, Văn Tranh khẽ nhíu mày.
Bối cảnh lần này quá mơ hồ, chỉ có thể dựa vào tên nhiệm vụ để suy đoán.
Quái trùng tử thần?
Nghe giống một loại ký sinh trùng nào đó, nhưng lại không hoàn toàn khớp với phần mô tả loài người trở thành con mồi.
Bầu trời vốn còn sáng sủa ban nãy, sau khi từng đám mây chậm rãi kéo tới che khuất mặt trời chưa lặn hẳn, lập tức trở nên âm u hơn nhiều.
Đúng vào giờ cao điểm buổi chiều, Văn Tranh len lỏi giữa dòng xe chen chúc, dự định tới ngã tư kế tiếp sẽ dừng lại, tìm một nơi yên tĩnh để tiếp nhận ký ức.
Nếu không, ngay cả việc mình phải đi đâu anh cũng chẳng biết.
“Bốp! Bốp!”
Rõ ràng lúc đi qua, anh không hề thấy mặt đường có chỗ nào gồ ghề hay vật cản, vậy mà chiếc xe điện lại liên tiếp rung lắc nhẹ hai lần.
Sau khi bước vào thế giới thiên tai, sự nhạy bén của Văn Tranh đã tăng cao cực độ, vì thế anh không bỏ sót chi tiết nhỏ này.
Anh hơi cúi đầu, ánh mắt đảo qua mặt đường tưởng như bình lặng. Giác quan thứ sáu được tôi luyện qua vô số lần đối mặt hiểm nguy, đang điên cuồng cảnh báo anh.
Đồng tử Văn Tranh bỗng co rút. Bàn tay đang đặt trên phanh vô thức siết mạnh, chiếc xe điện đang chạy lập tức dừng dại.
“Làm cái gì…”
Người đi phía sau suýt nữa đâm sầm vào anh. Nhưng còn chưa kịp buông lời khó chịu, người đó đã kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, cổ họng như mất luôn khả năng nói chuyện, chỉ phát ra vài tiếng la mơ hồ.
Trên mặt đường phía trước xuất hiện một khe nứt nhỏ. Ngay sau đó, lấy khe nứt ấy làm trung tâm, mặt đất xung quanh nhanh chóng rạn toác.
Khoảnh khắc tiếp theo.
“Ầm!!!”
Mặt đường vốn còn nguyên vẹn lập tức sụp đổ chỉ trong chớp mắt, tạo thành một hố sâu cao mấy mét, dưới đáy chính là hệ thống cống ngầm bị chôn bên dưới.
Mấy chiếc xe điện đang chạy phía trên, cùng mặt đường bê tông nứt vỡ đồng loạt rơi xuống, nháy mắt đã bị đất đá vùi lấp.
“Aaaaa…!”
Những người tận mắt chứng kiến cảnh này, hoảng sợ đến cực điểm.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên liên tiếp, không ít phương tiện va chạm nhẹ với nhau, thậm chí có xe còn đâm sầm vào cây xanh ven đường.
Khi những người khác còn chưa kịp phản ứng, Văn Tranh đã bật người nhảy khỏi xe điện.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chộp lấy chiếc xe điện đang nghiêng ngả bên mép hố sắp rơi xuống, đồng thời giữ ổn định người ngồi trên xe.
“Người vừa rơi xuống đâu rồi? Có dây thừng không? Mau thử kéo họ lên!”
“Alo! Cảnh sát phải không? Đây là đại lộ Thiên Ninh! Mặt đường bên này đột nhiên sập xuống, có người rơi xuống rồi, mau tới cứu người đi!”
“Cảnh sát giao thông tới rồi!”
Sau cơn hỗn loạn ban đầu, đám đông cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, rồi bắt đầu hành động.
Có người gan dạ tiến lên hỗ trợ, có người gọi điện cho cảnh sát và bệnh viện, cũng có người chạy ra phía sau cảnh báo các phương tiện khác.
Dưới sự hợp sức của Văn Tranh và vài người nữa, cuối cùng họ cũng kéo được cả người lẫn xe khỏi mép hố. Nhưng vừa lùi ra được vài bước, nơi họ vừa đứng lập tức xuất hiện thêm mấy vết nứt mới.
“Đi mau! Trước tiên rút ra ngoài đã, chỗ này vẫn còn rất nguy hiểm!”
Văn Tranh thở hổn hển hai hơi, vừa hét lên vừa kéo những người vừa tới giúp, nhanh chóng rời khỏi khu vực nguy hiểm.
“Lùi lại! Tất cả lùi lại mau!”
Viên cảnh sát giao thông vừa chạy tới cũng lớn tiếng cảnh báo.
Thế nhưng con đường rút lui đã bị vô số phương tiện chen kín, nhất thời không thể giải tỏa được, không phải ai cũng sẵn lòng bỏ lại chiếc xe mình cực khổ mua được mà chạy đi.
Hơn nữa vẫn có vài người hoàn toàn không cảm thấy nguy hiểm, tiếp tục đứng gần hố sụt, giơ điện thoại quay phim liên tục.
“Nhìn xem, đúng là công trình bã đậu mà! Người rơi xuống bị chôn sống luôn rồi.”
Dù đã nghe thấy lời cảnh báo của cảnh sát giao thông, nhưng bước chân rời đi của những người này vẫn cực kỳ chậm chạp.
“Rầm!”
Chưa đợi cảnh sát chạy tới sơ tán đám đông, mặt đất lại lần nữa xuất hiện từng vết nứt đáng sợ.
Khác với suy nghĩ của mọi người, các khe nứt mới không lan dần ra từ mép ngoài, mà cả một đoạn đường liền kề giống hệt trước đó trực tiếp sụp xuống.
Mấy người còn chưa kịp rời đi, thậm chí chẳng có cơ hội chạy trốn, cứ thế cầm điện thoại rơi thẳng vào bóng tối sâu hoắm.
Nỗi hoảng loạn vốn bị cố nén, cuối cùng cũng bùng phát hoàn toàn.
Người ta không còn tiếc xe nữa, ai cũng hoảng loạn, mạnh ai nấy chạy.
Từng mảng mặt đất liên tiếp sụp đổ, ngay cả cây cối ven đường cũng bật gốc đổ xuống, đập mạnh vào những chiếc xe bị bỏ lại trên mặt đường, càng khiến khung cảnh hỗn loạn thêm trầm trọng.
“Chạy mau! Phạm vi sụp lún vẫn đang lan rộng!”
“Hu hu hu…!”
“Đừng giẫm lên người khác! Đừng chen nữa!”
Trước đó, Văn Tranh đã dẫn theo mấy người xung quanh vừa đi bộ vừa lùi ra ngoài, hiện giờ đang đứng ở khu vực rìa ngoài cùng, khá an toàn.
Lúc này nhìn dòng người hoảng loạn giẫm đạp lên nhau khi bỏ chạy, anh cố gắng hết sức duy trì trật tự, giúp đỡ đám người bị ngã.
Mãi đến khi hiện tượng sụp lún cuối cùng cũng dừng lại, những người may mắn sống sót mới đứng cách xa hơn chục mét, mặt cắt không còn giọt máu.
Cho tới khi tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương vang lên từ xa tới gần, sắc mặt tái nhợt của họ mới dần hồi phục chút huyết sắc.
Lúc nhận được tin báo, cảnh sát giao thông và xe cứu thương chỉ biết về vụ sụp lún đầu tiên, hoàn toàn không ngờ, tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng đến mức này khi họ tới nơi.
Những người bị thương giữa cơn hỗn loạn, vì may mắn thoát chết mà ngồi bên đường bật khóc nức nở, mùi máu tanh lẩn quẩn trong không khí khiến ai cũng khó chịu.
Mấy cảnh sát vừa xuống xe, nhìn thấy hiện trường lập tức gọi thêm chi viện, sau đó nhanh chóng hỏi rõ tình hình từ phía cảnh sát giao thông, rồi dựng hàng rào cảnh giới cách mép hố năm mét.
Các chiếc xe cứu thương tới ngay sau đó, cũng đối mặt với tình trạng thiếu nhân lực.
Trong lúc chờ hỗ trợ, các nhân viên y tế đến trước, đành lần lượt kiểm tra tình trạng của từng người bị thương.
Văn Tranh suy nghĩ một chút, rồi đi theo dòng người rời khỏi hiện trường, bước vào trung tâm thương mại ở phía xa hơn.
Anh xử lý vết thương bị cứa trên cánh tay trước, sau đó tiếp nhận ký ức của thân thể này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


