Dưới sự chỉ huy điềm tĩnh ấy, là sự tin tưởng tuyệt đối của đồng đội, họ gần như không cần suy nghĩ, mà lập tức hành động theo sắp xếp của Văn Tranh.
Dặn dò xong, Văn Tranh siết chặt thanh trường đao được đặc cách cho phép sử dụng, là người đầu tiên lao lên.
Có thêm đội của Văn Tranh gia nhập, cục diện chiến đấu lập tức thay đổi nhanh chóng.
Con giun khổng lồ dường như vẫn nhớ Văn Tranh, kẻ đã khiến nó tháo chạy lần trước. Nó bỏ qua những con người yếu hơn, phẫn nộ lao thẳng về phía anh tấn công.
Văn Tranh không hề lùi bước, thân hình linh hoạt dưới ánh trăng tựa như quỷ ảnh, né tránh thành công từng đợt công kích của con giun. Thanh trường đao trong tay anh, càng liên tục để lại trên cơ thể nó từng vết thương sâu cạn khác nhau.
Con giun bị thương càng thêm điên cuồng, dưới sự dẫn dụ có chủ đích của Văn Tranh, nó hoàn toàn bỏ quên phía sau lưng.
Quan Sơn chớp lấy thời cơ ấy, một đao chém xuống, con giun khổng lồ bị chặt làm đôi, rồi nhanh chóng biến thành hai con.
Con giun khổng lồ bị chém đứt từ giữa thành hai đoạn, nửa thân trước vốn đang ngẩng cao lao về phía Văn Tranh, do quán tính mà văng đi xa hơn, hung hăng đâm sầm vào hàng xà đơn đầu tiên.
Hai đoạn thân bị tách ra nhanh chóng bị chia riêng bao vây, đội tuần tra số ba vừa chạy tới cũng lập tức gia nhập trận chiến.
Nửa thân sau bị Văn Tranh và Quan Sơn dẫn người kẹp trước sau. Hai thanh đại đao cắm phập vào thân con giun, xuyên thẳng xuống đất, ghim chặt đoạn thân ấy tại chỗ.
Đội số ba vừa tới liền đổ xăng mang theo lên trên, bật súng phun lửa mini lên, mùi thịt nướng nồng nặc lập tức lan ra giữa làn khói dày đặc.
Ở bên kia, nửa thân trước sau khi đập mạnh vào xà đơn, thì tạm thời mất khả năng tấn công lúc rơi xuống đất. Nhân lúc nó chưa cử động được, mọi người tranh thủ lấy mạng nó.
Khuất Loan và những người khác đã chuẩn bị từ sớm, Hồ Viễn Hà cũng nghe thấy kế hoạch chỉ huy của Văn Tranh, đã đứng chờ sẵn bên cạnh, định nhân cơ hội ra tay để chứng minh mình cũng có đóng góp.
Các đòn tấn công đồng loạt giáng xuống, thế nên khi Văn Tranh quay đầu nhìn sang chiến trường bên kia, anh lập tức thấy vị trí Hồ Viễn Hà chém trúng, chính là phần vòng tròn hơi ngả tím trên cơ thể con giun.
“Không ổn.”
Văn Tranh thầm kêu lên.
Mỗi lần nhìn thấy những vòng tròn đó, anh đều có cảm giác khó chịu, nên trước đó còn đặc biệt dặn đồng đội tránh đánh vào.
Vừa nhìn thấy cảnh ấy, Văn Tranh lập tức hét lớn:
“Mọi người lùi lại!”
Tiếng quát như nổ vang bên tai, đừng nói các đội viên vốn cực kỳ tin tưởng Văn Tranh, ngay cả thành viên của các đội khác cũng vô thức lùi về sau vài bước.
Chỉ có Hồ Viễn Hà là sau khi lùi nửa bước, thì cưỡng ép mình dừng lại, vẫn giữ nguyên động tác bổ xuống, còn ném cho Văn Tranh ánh nhìn đầy khinh thường.
Ngay giây tiếp theo, từ phần vòng tròn bị chém đứt, dòng máu đỏ pha tím nhạt bỗng phun mạnh ra ngoài, mùi hôi thối khó ngửi vô cùng.
Máu bắn tung tóe xuống mặt đất, lên thân đao, một phần văng lên xà đơn, nhưng nhiều hơn cả là dính lên hai cánh tay đang nắm vũ khí của Hồ Viễn Hà.
Ngay trước mắt mọi người, thảm cỏ dưới đất chuyển đen rồi tan chảy, thanh đao và xà đơn nhanh chóng phủ đầy gỉ sét.
Mà phần cánh tay dính phải chất lỏng kia còn kinh khủng hơn, giống hệt bị axit sulfuric ăn mòn, từ da thịt cho tới máu thịt đều dần tan rữa, thậm chí lờ mờ thấy được cả xương trắng bên trong.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc, kinh hãi tột độ.
Là người bị thương, Hồ Viễn Hà lại bắt đầu nghi ngờ chính mắt mình, thậm chí còn hoài nghi đêm nay chỉ là một giấc mơ.
Bởi vì cậu ta nhìn thấy cánh tay mình đã lộ cả xương… nhưng lại hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
“Má nó chứ, con giun này còn biết tiến hóa nữa à…”
“Mọi người đứng ngây ra đó làm gì? Mau xem Tiểu Hồ thế nào đi!”
Đội trưởng đội hai bừng tỉnh quát lên.
Lúc này Hồ Viễn Hà mới muộn màng nhận ra, cảm giác đau của mình đã bị tê liệt.
Giờ phút này, cậu ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ xem, có phải tác dụng của con giun hay không nữa, chỉ đờ đẫn nhìn hai cánh tay đã bị hủy hoại gần nửa, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Bàn tay phải bị thương nhưng không hề đau, run lẩy bẩy móc một lọ thuốc từ túi ra, điên cuồng rắc lên cánh tay còn lại.
Rắc hết một lọ, đồng đội còn chưa kịp đưa phần thuốc của mình qua, đã thấy Hồ Viễn Hà lại móc thêm một lọ khác từ trong túi, tiếp tục đổ lên cánh tay trái.
“Tiểu Hồ, hình như cậu không thấy đau à?”
Có người vừa cảm thấy hơi kỳ quái, thì lập tức bị câu hỏi ấy kéo sự chú ý.
Ban nãy thấy Hồ Viễn Hà bị thương, thế mà còn tự cầm lọ thuốc, họ còn thầm khâm phục cậu ta như Quan Vũ tái thế, cạo xương chữa thương chắc cũng chỉ đến vậy.
Giờ bị người nhắc, mới đồng loạt chú ý tới chuyện vết thương nghiêm trọng, mà lại không hề đau.
Loại bột thuốc đặc biệt được rắc lên vết thương do quái trùng tử thần gây ra, lần nữa phát huy hiệu quả rõ rệt.
Máu đã ngừng chảy, diện tích vết thương cũng không tiếp tục lan rộng, chỉ là nhìn vẫn ghê rợn vô cùng.
“Những người khác về nghỉ ngơi cho tốt đi. Tôi đưa Hồ Viễn Hà tới bệnh viện kiểm tra thêm.”
Đội trưởng đội Hai lên tiếng sắp xếp. Nếu đã chuyển sang đội của anh ta, vậy anh ta phải chịu trách nhiệm.
Văn Tranh đứng im lặng bên cạnh, trong mũi anh tràn ngập mùi máu sâu hôi thối kia, tâm trạng cũng nặng nề vô cùng.
Nhiệm vụ cấp thấp lần này khó hơn trước rất nhiều, không ngờ đám giun khổng lồ lại nhanh chóng xuất hiện khả năng ăn mòn như vậy.
Anh gật đầu với đội trưởng đội hai, rồi quyết định chia nhau hành động:
“Anh đưa cậu ấy tới bệnh viện đi. Lát nữa cảnh sát tới, tôi sẽ báo cáo chuyện ở đây.”
Đội trưởng đội hai dẫn người rời đi.
Đội trưởng đội ba thì dẫn vài đội viên lúc chiến đấu đứng ở vòng ngoài, hiện vẫn còn sức lực, bắt đầu dọn dẹp hiện trường.
Những đội viên tuần tra còn lại, sau trận chiến cường độ cao gần như đã kiệt sức, có vài người thậm chí ngồi phịch xuống đất.
Đưa tay lau sau lưng, toàn là mồ hôi, cũng không biết là do mệt hay do sợ mà toát ra.
“Ông trời ơi, đây là không định cho chúng ta đường sống nữa mà. Thứ này ăn mòn kinh khủng như vậy, sau này đánh giun sẽ càng bó tay bó chân hơn.”
“Dù sao cũng giết được nó rồi, chắc chúng ta sẽ được yên ổn một thời gian, đến lúc đó cấp trên hẳn sẽ nghiên cứu ra cách đối phó thôi.”
Giun khổng lồ có ý thức lãnh địa rất mạnh, bình thường sẽ không tùy tiện xâm nhập địa bàn của con khác. Cho nên sau khi con này chết, thì trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện con thứ hai, mọi người có thể tạm thở phào.
“Hy vọng là vậy.”
“Không biết Hồ Viễn Hà giờ thế nào rồi…”
Sau khi trận chiến kết thúc, xe cảnh sát mới chậm chạp chạy tới. Một phần vì trận chiến của Văn Tranh và mọi người diễn ra không lâu, phần khác cũng vì đồn cảnh sát ở khá xa.
Nếu không thì còn cần đội tuần tra để làm gì nữa.
Cảnh sát Mã phụ trách công việc của đội tuần tra trong khu vực này, vừa xuống xe đã đi thẳng về phía Văn Tranh.
Khi nhìn thấy thanh trường đao đầy gỉ sét trong tay anh, không khỏi nhíu mày.
Đây là trang bị do chính đồn cảnh sát cấp phát, sao chất lượng lại tệ như vậy? Chẳng lẽ có người tráo hàng tốt bằng hàng kém?
Bóng dáng đang bước tới chợt dừng lại. Văn Tranh ngẩng đầu, định giải thích tình hình cho cảnh sát Mã, thì một tiếng chuông điện thoại đầy điềm gở vang lên. Là đội trưởng đội hai gọi tới.
Trong lòng Văn Tranh đã dâng lên dự cảm chẳng lành, anh dứt khoát bật loa ngoài để cảnh sát Mã cùng nghe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)