Tuy nói “đi rồi” có nhiều cách hiểu, nhưng nghe giọng điệu của đội trưởng đội hai, thì e rằng Hồ Viễn Hà còn chưa kịp được chữa trị, đã rời khỏi cõi đời.
Văn Tranh và cảnh sát Mã đều hiểu ý đó, nhưng cả hai đều không dám tin.
Đặc biệt là Văn Tranh, người tận mắt thấy tình trạng vết thương của Hồ Viễn Hà, trước khi lên đường tới bệnh viện, vết thương rõ ràng đã cầm máu thành công rồi mà.
“Hồ Viễn Hà bị thương nghiêm trọng lắm à?”
Cảnh sát Mã nghiêm giọng hỏi.
“… Nói nghiêm trọng thì cũng nghiêm trọng thật, nhưng không đến mức nguy hiểm tính mạng.”
Đội trưởng đội hai ở đầu dây bên kia đáp lại, sau khi nghe lời thắc mắc.
Văn Tranh lặng lẽ đi tới nơi Hồ Viễn Hà vừa bị thương ban nãy.
Những cảnh sát vừa mới tới, sau khi nghe kể lại quá trình chiến đấu, đã bắt đầu bao vây khu vực đó để lấy mẫu. Một người trong số họ đeo găng tay, nhặt lên hai chiếc bình sứ dưới đất, chuẩn bị bỏ vào túi chứng cứ.
“Tôi có thể ngửi thử hai cái bình đó được không?”
Văn Tranh nhìn sang cảnh sát Mã đang đi cùng mình, người cảnh sát lấy mẫu dừng động tác lại.
Sau khi thấy cảnh sát Mã gật đầu đồng ý, anh ta mở hai chiếc bình, rồi đưa tới trước mặt Văn Tranh.
Mùi hôi thối từ máu của quái trùng tử thần, vẫn còn vương trong không khí. Phần lớn bột thuốc trong bình đã được Hồ Viễn Hà đổ lên cánh tay mình, bên trong hầu như chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ miễn cưỡng phân biệt được mùi của hai chiếc bình cực kỳ giống nhau.
“Ngửi ra gì rồi?”
Sau khi để cảnh sát cất bình đi, cảnh sát Mã dẫn Văn Tranh sang một bên hỏi nhỏ.
“Chỉ là suy đoán thôi.” Văn Tranh đáp.
“Mỗi lần phát thuốc cho thành viên đội tuần tra chỉ có một lọ, nhưng vừa rồi Hồ Viễn Hà lại lấy ra hai lọ, còn dùng hết lên vết thương. Tôi thấy hơi không đúng.”
Cảnh sát Mã sững người:
“Biết đâu là người khác trong đội đưa cho cậu ta, lần trước chẳng phải tôi đã nhờ cậu nhắc mọi người rồi sao? Thuốc không rõ nguồn gốc ai dám tùy tiện dùng.”
“Nhưng thuốc dùng để cứu mạng lúc khẩn cấp, ai lại dễ dàng đưa cho người khác.” Văn Tranh khẽ thở dài.
“Dù sao đi nữa, cứ để bên giám định của đồn kiểm tra cả hai lọ thuốc đó đi.”
Khi trở về nhà, Văn Tranh an ủi bố mẹ vẫn thức trắng chờ anh, rồi bảo họ mau nghỉ ngơi.
Lúc ấy trời đã bắt đầu hửng sáng, anh còn chưa kịp có chút buồn ngủ mơ màng, thì từng tiếng khóc gào xuyên qua bầu không khí buổi sớm, lọt vào đôi tai đã được tăng cường thính lực của anh.
Văn Tranh bước tới bên cửa sổ. Với thị lực cũng đã được tăng cường, anh có thể nhìn thấy từ xa bố mẹ Hồ Viễn Hà, đang được vài người thân quen dìu đỡ, vừa đi vừa khóc đến xé lòng.
Mặt trời còn chưa mọc, bầu trời u ám tối tăm, giống hệt tâm trạng của con người lúc này, ngày càng thiếu đi ánh sáng.
Rạng sáng hôm đó, vì sợ Sử Y và Văn Hoa Huy lo lắng mất ngủ, Văn Tranh không nói cho họ biết chuyện Hồ Viễn Hà đã chết.
Nhưng đến lúc đưa Sử Y đi làm, anh vẫn không tránh khỏi nghe thấy tiếng bàn tán của người khác.
“Tối qua lại có giun bò ra nữa rồi, bà biết chưa?”
“Nghe nói con giun có thể phun nọc độc, thứ nọc độc ấy ghê lắm, giống hệt axit sulfuric vậy. Cậu Tiểu Hồ trong đội tuần tra ấy, cái cậu trắng trẻo sạch sẽ đó, hai cánh tay đều bị ăn mòn tới lộ xương, rạng sáng là mất rồi.”
Ban đầu hai bà cô còn hạ giọng nói chuyện, nhưng càng nói càng kích động, âm lượng cũng ngày một lớn hơn.
Khi nghe tới tin Hồ Viễn Hà đã chết, Văn Tranh chợt cảm thấy cánh tay đau nhói. Thì ra Sử Y đang siết chặt lấy cánh tay anh, trong mắt đầy vẻ lo lắng và sợ hãi.
Đến lúc này, Văn Tranh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giữ vẻ khiêm tốn nữa, vội vàng an ủi:
“Mẹ, con có sao đâu mà, con trai mẹ lợi hại lắm đấy.”
Anh nở nụ cười lấy lòng với mẹ mình. Mà ở lối nhỏ phía bên kia bị hàng cây che khuất, giọng của một người phụ nữ khác bỗng nhiên cao vọt lên.
“Thật sự là thuốc đặc hiệu à?”
“Suỵt, nhỏ giọng chút đi.”
Vừa nghe đã biết, lại đang bàn chuyện nguồn mua thuốc giả.
Vừa chú ý thấy Văn Tranh, vị đội viên tuần tra này đang tới gần, đối phương lập tức im bặt, rẽ sang hướng khác để tránh đường anh đi.
Đối diện với đội tuần tra truy quét thuốc giả thì họ né nhanh thật đấy, Văn Tranh chỉ biết bất lực.
Từ khu nhà của mình đi tới bãi đỗ xe ngầm của khu dân cư, dọc đường đâu đâu cũng nghe bàn luận cùng một chủ đề, cái chết của Hồ Viễn Hà chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi đã truyền khắp cả khu.
Khi sắp tới bãi đỗ xe, một cặp vợ chồng dắt theo hai đứa trẻ đi từ hướng khác tới. Bọn trẻ mặc quần áo đẹp, đi ở giữa, trước ngực sau lưng còn đeo những con thú bông yêu thích.
“Anh ơi, tụi mình sắp được đi chơi rồi!”
“Mẹ ơi, con muốn tới sở thú xem hươu cao cổ!”
Hai đứa nhỏ vừa đi vừa nhảy chân sáo, bị nhốt trong nhà quá lâu không được ra ngoài, giờ khó khăn lắm mới có cơ hội đi chơi, nên cả hai đều vui sướng vô cùng.
Niềm vui đơn giản như thế lại dễ lây lan nhất, Văn Tranh nhận ra cả anh và Sử Y, trên mặt đều vô thức nở nụ cười.
Sau khi đưa Sử Y tới cửa công ty, Văn Tranh vừa quan sát bốn phía vừa lắng nghe động tĩnh xung quanh, thuận lợi lái xe quay về.
Trên đường đi ngang qua đồn cảnh sát phụ trách khu vực của họ, anh định ghé hỏi kết quả kiểm tra, nhưng còn chưa bước vào đã nghe tiếng khóc gào bên trong.
Bố mẹ Hồ đều đang ở trong đồn, chỉ mới vài ngày từ lần cuối Văn Tranh gặp họ, vậy mà gương mặt hai người già đã như già thêm cả chục tuổi.
Khóc lóc gây náo loạn trong đồn cảnh sát, vốn là hành vi không thích hợp, đặc biệt khi con trai họ đã chọn công việc đội viên tuần tra, thì từ đầu phải chuẩn bị tâm lý có thể mất mạng.
Nhưng cảnh sát tôn trọng việc con trai họ đã hy sinh, sau khi chiến đấu với giun khổng lồ, nên chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ bên cạnh, không hề có thái độ cứng rắn nào, hy vọng cho họ thời gian để điều tra nguyên nhân cái chết của Hồ Viễn Hà.
Hai ông bà đều hiểu đạo lý ấy.
Nhưng vừa nghĩ tới đứa con hôm qua còn khỏe mạnh bình thường, hôm nay đã nằm đó mãi mãi không dậy nổi nữa, thậm chí theo những gì người ta đăng trong nhóm cư dân, hai cánh tay đều bị hủy hoại hoàn toàn, đến thi thể nguyên vẹn cũng chẳng còn…
Sao có thể không đau như dao cắt trong tim, chỉ cần nghĩ tới thôi, nước mắt đã không thể khống chế mà trào xuống.
Văn Tranh vừa bước vào từ cổng lớn, còn chưa kịp tới gần cảnh sát thì đã bị hai ông bà phát hiện, lập tức có một bóng người lao tới trước mặt anh.
“Văn Tranh, chẳng phải cậu rất giỏi sao? Tại sao không cứu được Viễn Hà nhà tôi? Cậu là đội trưởng của nó, tại sao không bảo vệ tốt cho nó? Có phải cậu hận nó vì nó không nể mặt cậu không?”
Đôi tay già nua dùng hết sức lực siết chặt hai cánh tay Văn Tranh, đôi mắt bà Hồ trừng lên đầy dữ dội:
“Có phải cậu cố ý không?”
“Dì Hồ, mau buông tay ra, chuyện này không liên quan tới đội trưởng Văn!”
Ông Hồ thì đứng ngây ra nhìn cảnh ấy, hoàn toàn không có phản ứng, cuối cùng vẫn là cảnh sát vội vàng tiến lên kéo bà Hồ ra.
Văn Tranh hơi dùng chút kỹ xảo, cùng với sự trợ giúp của cảnh sát, cuối cùng cũng thoát được khỏi tay bà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



