Văn Tranh ước chừng, số thuốc trong tay gã mũ đen rất có khả năng là hàng thật.
Trước mặt bố mẹ, anh không nói ra điều đó. Nhưng sau khi trở về phòng, trong đầu anh vẫn luôn vướng mắc một chuyện.
Mùi thuốc trong tay gã mũ đen, so với loại thuốc đặc biệt thật sự, ngoại trừ chút khác biệt cực kỳ nhỏ, thì mùi chủ đạo gần như giống hệt nhau.
Quan trọng hơn là Văn Tranh cảm thấy, mình hình dường như đã từng ngửi thấy mùi đó ở đâu rồi, nhưng lại không tài nào nhớ ra nổi.
Văn Tranh ghi nhớ mùi hương ấy trong lòng, nhưng mãi vẫn chưa bắt được tia linh cảm kia. Ngay sau đó, đội tuần tra và ban quản lý khu phố, đều nhận được nhiệm vụ truy quét thuốc giả.
Không hỏi thì thôi, vừa hỏi mới biết, gần như tất cả cư dân trong khu đều từng gặp người bán thuốc. Có người chủ động giao thuốc ra, sau khi xác nhận không phải thuốc thật thì hối hận không thôi, những người còn lại đều nói mình chưa từng mua.
Mà đã nói không có thì cũng không thể ép người ta giao nộp, chỉ có thể đem số thuốc giả mà người dân tự nguyện nộp lên, gửi tới bộ phận giám định của cảnh sát.
Chiến dịch kiểm tra thuốc giả kéo dài hơn một tuần, sau khi đội tuần tra do Văn Tranh dẫn đầu hoàn thành công việc, anh dặn dò đồng đội về nhà nghỉ ngơi cho tốt, để chuẩn bị đổi sang ca đêm.
Đội tuần tra không chỉ tuần tra ban ngày, mà ban đêm cũng phải luôn có người canh chừng, vì vậy có tổng cộng ba đội luân phiên phụ trách.
Dù sao ca đêm vẫn vất vả hơn ca ngày, nên ban đêm được chia cho hai đội phụ trách nửa đầu và nửa sau đêm, ba đội sẽ luân phiên đổi ca mỗi tháng một lần.
Lần này đến lượt đội của Văn Tranh phụ trách nửa đầu đêm, vừa thông báo xong mà còn chưa giải tán, Hồ Viễn Hà đã chủ động bước ra.
Kể từ sau chuyện lần trước, quan hệ giữa Hồ Viễn Hà và các đội viên trở nên khá gượng gạo.
Đặc biệt là giai đoạn đầu của chiến dịch truy quét thuốc giả, mọi người khó tránh khỏi nhắc tới gã đội mũ đen mà họ tận tay bắt được. Mỗi lần như vậy, sắc mặt Hồ Viễn Hà đều cực kỳ khó coi.
Văn Tranh từng thử tìm Hồ Viễn Hà nói chuyện. Đối phương với những người khác, thì còn chịu nói vài câu đàng hoàng, nhưng khi đối diện với Văn Tranh, sự bất mãn trong mắt cậu ta hoàn toàn không che giấu nổi.
Trong tình huống đối phương bài xích như vậy, nói chuyện căn bản không thể có kết quả tốt.
Lâu dần, các đội viên cũng khó tránh khỏi cảm thấy không vui.
Thấy Hồ Viễn Hà có vẻ muốn nói điều gì, mọi người không hề bất ngờ, ngược lại còn có cảm giác cuối cùng cũng tới rồi.
Quả nhiên, vừa mở miệng Hồ Viễn Hà đã tuyên bố, từ hôm nay mình sẽ chuyển sang đội khác, không tiếp tục hành động cùng mọi người nữa.
Nói xong, liền quay người rời đi.
Ban đầu còn có vài đội viên nảy sinh chút tiếc nuối, nhưng nhìn bóng lưng chẳng có lấy nửa phần lưu luyến ấy, họ chỉ thấy tình cảm của mình như bị chó gặm mất.
Nói thật, không còn Hồ Viễn Hà, cả đội hòa hợp hơn hẳn.
Kết thúc thời gian huấn luyện, mọi người ngồi nghỉ trong vườn hoa của khu dân cư, Quan Sơn rảnh rỗi bắt đầu nhổ cỏ dại mọc trong bồn hoa, mấy người khác thấy chán cũng định phụ giúp.
“Ê ê ê, cẩn thận chút! Ai có vết thương trên tay thì tuyệt đối đừng đụng vào. Thôi bỏ đi, mọi người đừng sờ nữa, để tôi đeo găng nhổ.”
“Đây là cây Hồng Ô Tử phải không? Thứ này độc tính mạnh thật đấy, cậu nhổ nó làm gì?”
“Bí phương của mẹ tôi, dùng diệt gián hiệu quả cực kỳ.”
Quan Sơn vừa nói vừa cười, lúc hái quả đỏ trên cây Hồng Ô Tử thì không kiểm soát được lực, vừa bóp một cái quả đã vỡ ra.
Văn Tranh ngồi bên cạnh nghi hoặc ngẩng đầu lên, thử đi thêm vài bước về phía đó.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tuần tra nửa đầu đêm, Văn Tranh vẫn không thấy buồn ngủ.
Chỉ là phần lớn đều là các bài nghiên cứu về độc tính của Hồng Ô Tử.
Loại cỏ dại này có sức sống cực kỳ mãnh liệt, ven đường thường mọc thành từng mảng lớn. Toàn thân cây màu đỏ, quả kết ra giống hệt đậu tương tư, đáng tiếc cũng độc như đậu tương tư, thậm chí còn độc hơn.
Ngày thường cũng có người trồng để làm cảnh, hoặc giống như Quan Sơn, tận dụng độc tính của nó để diệt côn trùng và chuột.
Chỉ cần không bỏ vào miệng, hoặc để nhựa cây chạm vào vết thương hở, thì sẽ không có chuyện gì.
Đúng lúc Văn Tranh đang tập trung nghiên cứu, thiết bị liên lạc khẩn cấp mà chính phủ phát riêng cho đội tuần tra, đột nhiên vang lên tiếng báo động.
Anh lập tức bật dậy khỏi giường, chộp lấy vũ khí cùng trang bị đặt bên cạnh, vừa chạy ra ngoài vừa mặc đồ.
Sử Y và Văn Hoa Huy cũng bị tiếng báo động đánh thức. Hai người kéo thân thể mệt mỏi đứng dậy, chỉ kịp thấy bóng lưng Văn Tranh trong bộ trang bị đầy đủ biến mất ngoài cửa, rồi lớn tiếng dặn với theo:
“Tiểu Tranh, nhớ cẩn thận!”
Lúc này đã là nửa sau đêm, đáng ra phải do một đội khác phụ trách tuần tra, nếu chỉ là trộm cắp vặt thông thường, thì họ đã tự giải quyết được rồi.
Có thể phát tín hiệu cảnh báo tới các đội tuần tra khác, chỉ có một khả năng duy nhất, đó là phát hiện dấu hiệu hoạt động của lũ giun.
Khu dân cư lúc đêm khuya hoàn toàn không có bóng người, đèn đường hắt thứ ánh sáng mờ nhạt xuống mặt đất. Văn Tranh nhanh chóng nhảy lên xe, đạp ga lao về phía ánh đèn đỏ cảnh báo đang chớp nháy.
Khi đi ngang qua vị trí các đội viên đang tập hợp, xe giảm tốc để mọi người nhảy lên, rồi tiếp tục tăng tốc tiến về phía trước.
Ngay từ lúc phân chia đội ngũ, những thành viên ở gần nhau đã được sắp xếp cùng một đội.
Nơi xuất hiện con giun, nằm ở khu vực tập thể dục của khu dân cư. Mấy tòa nhà gần đó đều đã sáng đèn, thậm chí có người còn ló đầu, hoặc đưa hẳn ống nhòm dài ra khỏi ban công, để quan sát tình hình chiến đấu.
Khi tới gần chiến trường, Văn Tranh đạp phanh, nhanh chóng đánh giá tình huống trước mắt.
Con giun chui lên từ dưới lòng đất, mục tiêu là vài người đàn ông đi ngang qua khu vực vào ban đêm. Một người đã bị thương nằm dưới đất không rõ sống chết, hai người còn lại thì ôm chặt bánh xe xoay treo lơ lửng trong khu tập luyện, run rẩy vì sợ hãi.
Đội số hai phụ trách nửa sau đêm, đang quần chiến với con giun khổng lồ, họ chỉ chăm chăm né tránh đòn tấn công, nên bỏ lỡ rất nhiều cơ hội, chẳng gây được bao nhiêu thương tổn cho con quái vật.
Mà Hồ Viễn Hà rời khỏi đội Văn Tranh, lại vừa hay được chuyển sang đội số hai.
Trong lúc huấn luyện, Hồ Viễn Hà thể hiện rất tốt. Lần đầu tiên đối mặt với giun khổng lồ, cũng là khi còn ở đội của Văn Tranh.
Khi ấy Văn Tranh là chủ lực chiến đấu, một mình đỡ phần lớn các đòn tấn công trực diện, nên Hồ Viễn Hà gần như không cảm thấy sợ con giun này lắm, cho tới bây giờ cậu ta mới nhận ra mình đã nghĩ sai.
Lần đầu đối đầu mà thấy nhẹ nhàng, không phải vì con giun quá yếu…
Mà là vì đồng đội quá mạnh.
Nghĩ tới đây, Hồ Viễn Hà ngẩng đầu nhìn về phía Văn Tranh, trong mắt lại tăng thêm vài phần oán hận.
Văn Tranh im lặng quan sát con giun khổng lồ, mà trước đó anh từng giao chiến một lần. Vết thương anh gây ra lần trước vẫn chưa lành, phần đầu và đuôi vốn nên có màu vàng đất nay đã ngả đỏ, mà những vòng đỏ ấy còn ánh lên chút tím nhạt.
“Quan Sơn, cậu đứng dưới gốc cây phía nam, tìm cơ hội tấn công, chú ý cái đuôi của nó."
"Khuất Loan, Trương Hạo, Lý Viên, các cậu tới phía sau hàng xà đơn thứ nhất chờ sẵn. Đợi con giun tới gần thì lập tức ra tay…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)