Một ngày vốn dĩ nên trôi qua hết sức bình thường, vậy mà trước lúc kết thúc vẫn xảy ra chuyện, gói thuốc cầm trong tay quả thật khiến người ta thấy nóng tay khó chịu.
“Chỗ tôi vẫn còn mấy gói nữa, hay là các anh em chia nhau đi. Hôm nay coi như chưa từng nhìn thấy tôi, được chứ?”
Quan sát sắc mặt của mấy người, gã đội mũ đen cười hề hề lấy thêm vài gói thuốc ra, định nhét vào tay các thành viên đội tuần tra.
Mục tiêu đầu tiên hắn nhắm tới là chàng trai trẻ Hồ Viễn Hà, người vừa lên tiếng hỏi ngược lại ban nãy.
Đối diện với gói thuốc được đưa tới, Hồ Viễn Hà có chút do dự, nhưng cũng không từ chối thẳng.
Nói cho cùng, mỗi lần đội tuần tra được phát thuốc đều không nhiều. Hơn nữa, sau mỗi lần sử dụng thuốc, còn nhất định phải viết báo cáo chi tiết, lại cần người xác nhận, thủ tục phiền phức vô cùng.
Mà thành viên đội tuần tra như họ, ai mà chưa từng bị họ hàng, bạn bè hay hàng xóm lén hỏi xin bớt chút thuốc, thậm chí sẵn sàng bỏ giá cao để mua.
Chỉ là Hồ Viễn Hà không có gan lén lấy ra ngoài, cũng không có khả năng qua mặt quy trình sử dụng.
Nụ cười nơi khóe miệng gã mũ đen lập tức rộng hơn. Nhìn vẻ mặt non nớt của đối phương, hắn biết ngay đây là một điểm đột phá tốt, quả nhiên không ngoài dự đoán.
Không đợi Hồ Viễn Hà đấu tranh tâm lý xong, gã đã trực tiếp nhét gói thuốc vào tay cậu ta, thấy không bị ném trả lại, hắn lập tức tranh thủ nhét nốt số còn lại vào lòng những người khác.
Các đội viên khác dù còn do dự hay định từ chối, thì sau khi thấy Hồ Viễn Hà nhận lấy, ít nhiều cũng khựng lại vài giây.
Ngay lúc ấy, gã mũ đen định nhét gói bột thuốc cuối cùng cho Văn Tranh, rồi sau đó chuồn đi.
“Á! Đau đau đau đau…”
Không ai nhìn rõ Văn Tranh ra tay thế nào. Chỉ trong chớp mắt, gã mũ đen đã quỳ một gối xuống đất, cánh tay bị bẻ quặt ra sau, cả người bị ghì chặt không thể động đậy.
“Đội trưởng, tốc độ ra tay của anh lại nhanh hơn rồi đấy, tối nay dạy em thêm vài chiêu nữa đi!”
Quan Sơn, người vừa nói gã mũ đen bán thuốc giả, lớn tiếng tán thưởng.
“Cậu luyện thuần thục mấy chiêu đã dạy trước đi rồi nói.”
“He he.” Quan Sơn gãi đầu, tiện tay gom lại toàn bộ những gói giấy mà gã mũ đen vừa nhét cho mọi người.
Đến lúc lấy gói trong tay Hồ Viễn Hà, lại nhận được ánh mắt khinh thường của đối phương, kèm theo một câu lẩm bẩm rất nhỏ:
“Đồ nịnh hót!”
Quan Sơn khó hiểu liếc cậu ta một cái. Thấy Hồ Viễn Hà đỏ bừng cả mặt rồi quay đi chỗ khác, cậu chỉ huýt sáo nghêu ngao mấy giai điệu lộn xộn, rồi chạy về phía Văn Tranh.
Văn Tranh vừa dùng sức, gã mũ đen đã bị ép đứng dậy, bị áp giải tới đồn cảnh sát gần nhất.
Cho dù có “cảnh sát” được thành lập tạm thời như đội tuần tra hỗ trợ, thì đồn cảnh sát và bệnh viện vẫn là các nơi bận rộn nhất suốt khoảng thời gian này.
Khi Văn Tranh và Quan Sơn áp giải gã mũ đen tới nơi, phần lớn cảnh sát bên trong đều bận tới mức chân không chạm đất.
Cảnh sát Mã, người phụ trách đội tuần tra, khi thấy họ bước vào liền tranh thủ hỏi tình hình. Đợi nghe Văn Tranh kể lại đầu đuôi sự việc, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
“Đây là số thuốc đó à?”
Viên cảnh sát nhìn qua một cái, rồi lập tức gọi điện nội bộ:
“Lão Vương, qua đây xem thử đi, lại tịch thu thêm một lô thuốc nữa.”
Xem ra công việc của cảnh sát lúc này, còn bao gồm cả chống hàng giả.
Thấy họ bận rộn như vậy, Văn Tranh cũng không muốn làm mất thời gian thêm, vừa định rời đi thì bị cảnh sát Mã gọi lại.
“Tiểu Văn, về nhớ nhắc các đội viên của cậu, gặp loại bán thuốc giả thế này, tuyệt đối không được bỏ qua."
"Nếu thiếu thuốc dùng, chúng tôi sẽ cố gắng xin thêm cấp trên, nhưng nhất định đừng tùy tiện thử mấy thứ linh tinh này.”
“Biết rồi, về tôi sẽ nói với họ.”
Văn Tranh chân thành cảm ơn lời nhắc nhở của cảnh sát Mã, tiện thể hỏi thêm một câu:
“Anh Mã, thuốc giả giờ tràn lan nghiêm trọng lắm à?”
“Thuốc giả tràn lan còn chưa đáng sợ, chỉ sợ là… thuốc độc.”
Cảnh sát Mã lắc đầu, rồi để họ rời đi.
Trên đường về, Văn Tranh cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Thuốc giả tràn lan không đáng sợ, lẽ nào thuốc thật mới đáng sợ?
Chắc là cảnh sát Mã nói nhầm thôi.
Lúc Văn Tranh quay về thì cũng vừa tới giờ đổi ca. Anh kể lại toàn bộ sự việc cho đội trưởng bên phía đối ca, rồi bàn giao nhiệm vụ tuần tra cho đội ca đêm.
Lúc này vẫn còn sớm, mấy đội viên liền vây quanh Văn Tranh, kéo anh tới khoảng sân mát dưới bóng cây trong khu dân cư.
Sau khi kết thúc nhiệm vụ, họ thường không giải tán ngay tại chỗ. Tuy không có quy định bắt buộc, nhưng từ khi lập đội đến nay, việc tan ca xong theo Văn Tranh luyện thân thủ, đã trở thành hoạt động thường ngày của cả nhóm.
Văn Tranh quét mắt nhìn khắp đội ngũ. Thiếu mất một người nên đặc biệt dễ nhận ra, anh hỏi:
“Hồ Viễn Hà đâu rồi?”
“À, cậu ấy nói trong nhà có việc nên về trước rồi.”
Một đội viên khá thân với Hồ Viễn Hà bước ra trả lời, nói xong còn nhìn nhau với vài người khác.
Khi nãy Văn Tranh đang nói chuyện với đội trưởng ca đêm, nên không để ý bên này.
Nhưng mấy người họ lại thấy rất rõ, Hồ Viễn Hà rời đi mà chẳng chào hỏi ai. Sau khi bị hỏi, cậu ta cũng chỉ quay lưng buông lại một câu, rồi bước chân càng lúc càng nhanh.
Nghĩ tới đây, họ không khỏi cảm thán. Trước kia Hồ Viễn Hà chỉ hơi kiêu ngạo một chút, nhưng vì còn trẻ nên mọi người cũng nhường nhịn đôi phần, chung sống vẫn chưa từng có vấn đề gì.
Nhưng biểu hiện hôm nay, thì rõ ràng là vì chuyện nhận gói thuốc kia. Chẳng ai nhắc tới, vậy mà chính cậu ta lại vội vàng né tránh, khiến người khác có phần xem thường.
Nghe lời giải thích từ đội viên, Văn Tranh không nói gì, chỉ nhìn lâu hơn vài giây về một hướng nào đó mà không ai chú ý.
Hành động của Hồ Viễn Hà, ít nhiều làm hỏng tâm trạng của mọi người, mãi tới khi bước vào trạng thái luyện tập, họ mới hoàn toàn gạt chuyện này sang một bên.
Đến sáu giờ rưỡi, buổi huấn luyện mới giải tán. Văn Tranh lái xe đi đón mẹ tan làm, hai mẹ con về tới nhà thì Văn Hoa Huy đã nấu xong cơm tối.
Sau bữa cơm, cả ba bắt đầu “buổi trao đổi thông tin sinh hoạt” hằng ngày, chủ yếu chia sẻ những tin tức quan trọng.
Sử Y là người lên tiếng trước, bà lấy từ túi xách ra một chiếc bình sứ nhỏ, trông rất giống chiếc bình từng đựng loại thuốc đặc biệt trong bệnh viện lúc đầu.
“Mẹ, mẹ cũng gặp người bán thuốc lén à?”
Văn Tranh thậm chí không cần mở ra xem, cũng biết bên trong là gì.
Nghe con trai nói vậy, Văn Hoa Huy lập tức tiếp lời:
“Các con cũng gặp rồi à? Xem ra người bán thuốc giả đúng là không ít. Hôm nay có một học sinh của bố còn nhắc chuyện này, bố cậu ta bỏ ra số tiền lớn mua tận hai lọ.”
Cả ba người ghép thông tin lại với nhau, mới phát hiện mức độ tràn lan của thuốc giả hiện giờ đáng sợ đến mức nào.
“Mẹ, lọ thuốc này mẹ mua bao nhiêu tiền vậy?”
Văn Tranh kể lại những gì nghe được từ phía cảnh sát, tiện tay cầm lấy chiếc bình trước mặt Sử Y, rút nút bình ra rồi cúi đầu cẩn thận phân biệt mùi hương bên trong.
“Không tốn tiền, chẳng phải sắp đến Tết Trung Thu rồi sao? Ông chủ phát làm quà Trung Thu đấy.” Sử Y bĩu môi.
Theo bà thấy, thay vì phát mấy thứ thuốc thật giả khó phân này, còn không bằng phát vài chiếc bánh trung thu. Ít ra bánh còn ăn được, chứ thuốc thì ai dám dùng bừa.
“Con trai, thuốc này có vấn đề gì à?”
Văn Hoa Huy thấy sau khi ngửi qua, Văn Tranh khẽ nhíu mày, nên có chút lo lắng.
“À, chỉ là mùi thuốc này không đúng, là hàng giả thôi, mẹ cứ xem như quà Trung Thu năm nay là cái lọ nhỏ này đi.”
Nhưng thuốc của gã mũ đen so với hàng thật, lại giống như cam xấu với cam quýt ngọt, rất khó phân biệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
