Sau khi xác định xong là những bông hoa nào, Tang Lạc Lạc cầm dao đá nhắm thẳng vào cuống hoa, chặt bớt gai nhọn trên đó. Bận rộn ròng rã suốt một tiếng đồng hồ, cô mới dọn ra được một khoảng trống để ra tay.
Hai tay cô bám lấy cuống hoa, dùng sức kéo xuống, cuối cùng cũng bẻ gãy được đoạn cuống này, rồi dùng dao đá cắt nụ hoa xuống.
Ôm nụ hoa ngồi bệt xuống đất, Tang Lạc Lạc dùng tay xé nụ hoa ra, cuối cùng móc từ sâu bên trong nụ hoa ra được một viên tinh hạch đỏ to bằng móng tay.
Cô vội vàng ném nó vào không gian, hai tay chắp lại cầu khấn: "Không gian ơi không gian, cho tôi ra vào được đi mà."
Không gian không hoạt động theo ý muốn của cô, lần này chỉ mở khóa thêm một mét vuông trong khu tĩnh. Cô có thể bỏ đồ vào trong đó, tùy ý lấy ra cất vào, nhưng bản thân cô thì không thể tiến vào được.
Nhưng thế này cũng đã đủ làm cô vui mừng lắm rồi.
Cô mở ống tre ra uống một nửa số nước bên trong.
Tiếp tục bận rộn, cô thấy mấy bông hoa còn lại ở quá cao, cành cây bên dưới lại quá thô to. Nếu dùng cùng một phương pháp thì rất tốn thời gian, cô suy nghĩ một chút, liền cắt mấy nắm cỏ bên cạnh bện thành một sợi dây cỏ đơn giản nhưng đủ dài, buộc một viên đá vào rồi quăng lên.
Đợi viên đá quấn quanh cành cây gần nụ hoa, cô dùng sức kéo mạnh xuống, móc lấy nụ hoa rồi kéo tuột nó xuống. Cứ như thế, cô xử lý xong bốn nụ hoa đã nhắm từ trước, vừa vặn đã là chín giờ rưỡi.
Quen tay quen chân, cô móc từ sâu bên trong nụ hoa ra bốn viên tinh hạch to bằng móng tay, rồi cùng ném vào trong không gian, nhanh chóng bị hấp thu. Trung tâm thương mại bỏ hoang mở khóa khu tĩnh, nhà bị trộm lẻn vào...
Giây tiếp theo, cô liền phát hiện ra năm viên tinh hạch tìm thấy từ trong nụ hoa hồng dại này đã mở khóa tổng cộng 10 mét vuông khu tĩnh.
Cô kiểm tra những nụ hoa rơi vương vãi trên mặt đất.
"Tít tít tít! Chỉ số bức xạ 89, phóng xạ cao, không khuyến nghị dùng làm thực phẩm!"
"Tít tít tít! Chỉ số bức xạ 99, phóng xạ cao, không khuyến nghị dùng làm thực phẩm!"
...
"Tít tít tít! Chỉ số bức xạ 74, phóng xạ cao, không khuyến nghị dùng làm thực phẩm!"
"Tít tít tít! Chỉ số bức xạ 27, nhiễm phóng xạ thấp, khuyến nghị dùng!"
...
"Tít tít tít! Chỉ số bức xạ 57, nhiễm xạ trung bình, khuyến nghị dùng!"
Có hai nụ hoa, sau khi lột lớp vỏ bọc bên ngoài ra thì bên trong có một nửa ăn được. Vòng tay thông minh thông báo khuyến nghị dùng, chứng tỏ chúng không có độc.
Cô bỏ hai nụ hoa vào gùi.
Đã đến mười giờ, cô nhanh chóng trốn vào bóng râm.
Gần đó có người phát hiện chỗ này có bóng râm cũng đi tới nghỉ ngơi. Thấy nụ hoa hồng dại rơi vương vãi cách đó không xa, trong gùi của cô bé gầy yếu này vẫn còn hai nụ hoa, họ đoán nụ hoa này có thể ăn được.
Tang Lạc Lạc thấy có người nhìn sang, vội vàng vơ một nắm cỏ dại phủ lên trên để che khuất tầm mắt dò xét của bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)