Mấy người kia đổ dồn ánh mắt về phía bụi hoa hồng dại cách đó không xa. Nơi đó vẫn còn rất nhiều nụ hoa chưa ai động vào, chẳng phải có nghĩa là vẫn còn rất nhiều thứ ăn được sao?
Trong mắt vài người thoáng qua vẻ tham lam, nghĩ bụng đợi lúc ánh mặt trời dịu đi, cô bé này sao có thể tranh giành lại bọn họ.
Tang Lạc Lạc ngồi tránh ra xa bọn họ một chút. Họ nhắm vào những bông hoa hồng dại kia thì đã sao, tinh hạch cô muốn đã lấy được rồi, số còn lại bọn họ thích tranh giành thì cứ việc. Hơn nữa những món ăn này có tốt đến mấy thì hương vị cũng chẳng ngon bằng khoai tây nướng.
Cô vẫn nhớ trong ký ức của nguyên chủ về mùi vị của những thực vật biến dị này, quả tuy to hơn nhưng xơ bên trong cũng nhiều hơn, phần lớn mùi vị quả của thực vật đều không bằng trước khi biến dị. Tất nhiên, chỉ có một phần nhỏ thực vật tiến hóa theo hướng thơm ngon hơn, nhưng những loại thực vật như vậy lại càng khó tìm.
Giữa trưa, nhiệt độ cực kỳ cao, các thành viên của đội hộ vệ mặc đồ chống bức xạ tuần tra bên ngoài, tay cầm vũ khí để duy trì trật tự tại điểm thu hái.
Tang Lạc Lạc cảm thấy nóng không chịu nổi, những nơi không có thảm thực vật che phủ bị mặt trời thiêu đốt đến mức không khí cũng dao động. Cô chỉ có thể uống từng ngụm nước linh tuyền nhỏ để bổ sung lượng nước đang thất thoát nhanh chóng trong cơ thể.
Khó khăn lắm mới đợi được đến ba giờ chiều, cô không ra ngoài ngay mà đợi đến khi nhiệt độ trong mức bản thân có thể chịu được, tới ba giờ rưỡi mới gia nhập vào đoàn người thu hoạch.
Quả nhiên, vừa đến ba giờ, những kẻ ngồi bên cạnh cô lúc nãy đều đổ xô về phía bụi hoa hồng dại. Cô không thèm nhìn mấy người đang tranh giành sứt đầu mẻ trán kia nữa, xoay người đổi hướng, đi về phía bên kia tuy thưa thớt người nhưng phần lớn đều đã bị thu hái qua.
Thong thả bước đi, tạm thời không phát hiện điều gì bất thường nên cô cũng không dừng bước.
Trên đường nhìn thấy một tảng đá cao bằng đầu gối, cô suy nghĩ một chút rồi khom lưng vươn tay bỏ vào khu tĩnh trong không gian. Cô không có đồ phòng thân, nếu gặp phải nguy hiểm thì chỉ có thể dùng đá để giữ mạng.
Gặp cành cây khô rơi trên mặt đất cô cũng nhặt về. Ở nhà vừa vặn hết củi, cô nấu hai lần cháo nhão xanh đã dùng hết sạch rồi, may mà có không gian để vận chuyển, cứ nhặt được chút nào là bỏ vào trong không gian. Sợ người khác nghi ngờ, cô nhặt một ít củi rồi dùng cỏ dại bọc lại, bỏ vào gùi để làm màu.
Gặp phải những viên đá nhỏ bằng lòng bàn tay cô cũng nhặt lên bỏ vào không gian, loại vũ khí miễn phí này cô tích trữ một ít cho yên lòng.
Khu vực này đã có người đi qua, cô đi phía sau sẽ tương đối an toàn, không sợ có động vật biến dị đột nhiên lao ra.
Lại tới nữa, một sức hút quen thuộc.
Cô dừng lại, dùng dao đá đào xuống đất, bới ra một viên tinh hạch tím to bằng lòng bàn tay. Khoảnh khắc tay chạm vào, viên tinh hạch đã được thu vào không gian, biến mất không thấy tăm hơi.
Sau đó cô phát hiện bản thân đã có thể đi vào không gian, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc đi vào, những món đồ khác trong không gian vẫn ở trạng thái khóa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)