Cho dù là người tiến hóa, họ vẫn phải dựa vào các loại vũ khí trang bị và công nghệ cao mới sinh tồn an toàn được ở dã ngoại. Bằng không, họ cũng chỉ là những người bình thường mạnh hơn một chút, ở nơi bức xạ mạnh vẫn sẽ mắc bệnh phóng xạ và mất mạng như thường.
Khi nhìn thấy những điều này trong ký ức, Tang Lạc Lạc chỉ muốn nói một câu: người giàu dựa vào công nghệ, người nghèo dựa vào đột biến.
Người tiến hóa cũng là nhờ tiến hóa ra năng lực đặc biệt mới có được một chỗ đứng trong căn cứ, sống khá hơn người bình thường một chút mà thôi.
Tang Lạc Lạc tìm một nơi ít người, tranh thủ lúc trời còn sớm, cô tự tìm một khu đất hoang vắng vẻ nhưng tương đối an toàn.
Nơi này cỏ mọc cao lút đầu người, phần lớn các loại cỏ cô đều nhận biết được. Cô biết rõ nếu chỉ dựa vào việc kiểm tra để tìm thứ ăn được thì quá khó, chi bằng nhân cơ hội này đi tìm tinh hạch.
Thế là cô lấy bản thân làm trung tâm, lấy bán kính năm mét làm phạm vi hoạt động, đi tới đi lui trong khu vực này. Cô cầm gậy gỗ gạt cỏ sang hai bên để thăm dò, xác nhận an toàn rồi mới bước tiếp.
Lần trước đụng phải rắn hoa đỏ vẫn khiến cô sợ hãi chưa thôi.
Đột nhiên, một cảm giác tim đập nhanh truyền đến, tuy không quá mãnh liệt nhưng Tang Lạc Lạc vẫn lập tức bắt được nguồn phát ra nó, chính là dưới gốc một cây rau lê xám khổng lồ cách đó năm mét.
Cô nhìn quanh thấy không có ai chú ý đến mình, liền đi tới, dùng dao đá bắt đầu đào. Đào sâu khoảng ba mươi centimet, chỉ mất mười mấy phút, cô đã đào ra được một viên tinh hạch màu hồng nhạt to bằng móng tay.
"Chỉ có ngần này thôi sao."
Tang Lạc Lạc hơi thất vọng, cô cứ nghĩ chí ít nó cũng phải to bằng viên tìm được lần trước.
Ném viên tinh hạch vào trong không gian, Tang Lạc Lạc thầm cầu nguyện trong lòng: Không gian ơi không gian, mở khóa cho tôi một mảnh đất trồng thứ ăn được đi mà.
Giây tiếp theo, cô cảm nhận được trong không gian đã mở khóa một mẫu khoai tây.
Khoai tây đã gần chín, hầu hết đều ăn được rồi, đây đều là những thứ trước kia chính tay cô đã trồng xuống.
Một mẫu đất thì hơi ít, nhưng với cô lúc này lại là cứu nguy kịp thời.
Dù vậy, mỗi khi có người đi ngang qua, cô vẫn giả vờ kiểm tra vài cái cho có lệ.
Hôm nay vận may xem ra thật sự tốt, cô thế mà lại vô tình kiểm tra ra một bông hoa loa kèn ăn được, to khoảng bằng hai bàn tay người lớn chụm lại, cô hái xuống rồi cẩn thận bỏ vào gùi.
Đi được một đoạn, cô lại phát hiện ra một nơi có tinh hạch, nó nằm trong nụ hoa của một cây hoa dại cao bằng hai người đang nở rực rỡ bên cạnh.
Cảm giác này truyền đến từ vài hướng trên cao, có lẽ không chỉ có một viên.
Đây là một cây hoa hồng dại, cành nhánh leo bám sang mấy cái cây bên cạnh, nở đầy những bông hoa to như đầu người, trên thân cành mọc đầy gai nhọn, mỗi cái gai đều to bằng lòng bàn tay cô.
Cô cúi đầu nhìn con dao đá của mình, nó không đủ sắc bén.
Nhưng bỏ dở như thế thì cô lại càng không cam lòng, mà quay về lấy dụng cụ rồi trở lại đây thì quá tốn công đi lại. Mấy viên tinh hạch này mà bỏ vào không gian, cô sẽ mở khóa thêm được kha khá thứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)