Tên của La Mặc vừa được xướng lên, lập tức gây ra làn sóng bàn tán từ sân khấu đến hậu trường.
Dù gì La Mặc cũng là người đầu tiên giành được vé vào lớp A. Điều đó đã khiến anh trở nên đặc biệt.
Chưa kể, anh là người duy nhất vào lớp A bằng chính ca khúc do mình sáng tác!
Anh không phải làm bài kiểm tra phụ, không nhảy thậm chí không biểu diễn một tiết mục trọn vẹn, đến điệp khúc của bản "dịu dàng" anh cũng không hát, anh cũng chưa hề thể hiện hết âm vực của bản thân.
Nói cách khác, thực lực thật sự của La Mặc vẫn còn là một ẩn số.
Dù tài năng sáng tác của anh được mọi người công nhận, nhưng battle lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nhiều người không mấy lạc quan về anh.
Đừng quên, La Mặc có "lịch sử luyện tập: 0 ngày", không có công ty hậu thuẫn, đến đây để lấp chỗ trống, anh giống như nhân viên văn phòng chen chân vào show sống còn vậy.
Chưa từng trải qua đào tạo chuyên nghiệp, rất có thể đây chính là trận battle đầu tiên trong đời anh!
Còn thực tập sinh của công ty Tỉnh Sư lại khác, battle gần như là một phần trong cuộc sống hàng ngày.
Công ty thường xuyên tổ chức kiểm tra nội bộ, đấu một chọi một là chuyện quá bình thường.
Thậm chí, đôi lúc công ty còn mời các tiền bối gạo cội về để "dạy dỗ" đám thực tập sinh.
Bị đập riết rồi cũng cứng lên thôi.
Trong khi nhiều người đang tiếc thay cho La Mặc, thì suy nghĩ của anh lại là: "Có câu gì ấy nhỉ? À... người thích cười thì vận may sẽ không tệ."
Anh nhìn xuống Mạnh Dương Quang, chàng trai đang ngẩng đầu nhìn mình nghĩ thầm: "Cái tên cười giả tạo kia, thế mà may mắn thật. Được mình dạy cho một bài học."
Trên hàng ghế giám khảo, Giang Ninh Hy chăm chú nhìn La Mặc một lúc lâu.
"Kỳ lạ thật, sao mình lại có chút hồi hộp?" Cô thầm nhủ.
Còn Thẩm Ân Nặc vốn dĩ đã chẳng đứng ngoài cuộc. Với tư cách là cô chủ nhỏ của công ty, cô đã có ý định ký hợp đồng với La Mặc, giờ lại tự đóng vai người phỏng vấn, muốn nhân cơ hội này xem rõ trình độ thật sự của anh.
Ngụy Nhiễm cầm micro, bắt đầu khuấy động bầu không khí: "Tốt lắm, hai cậu lại khiến tôi thấy hứng thú rồi đấy!"
Người bạn thân của anh, Lý Ca cũng vui vẻ phụ họa. Là rapper chính hiệu, anh đặc biệt thích những khoảnh khắc ngập mùi "thuốc súng" thế này.
Nhưng với tư cách là đại diện nhà sản xuất quốc dân, cô vẫn phải lên dây cót tinh thần, cô cất tiếng: "Tốt lắm. Vậy mời ba thực tập sinh trên bước lên sân khấu."
La Mặc nhún vai, bắt đầu đi về phía sân khấu.
Đồng Thư liếc nhìn anh lí nhí nói: "Cái đó... cố lên nhé!"
Nhưng cậu nói nhỏ quá, La Mặc chẳng nghe rõ gì cả. Anh quay lại hỏi: "Em để quên dây thanh quản ở nhà à?"
Đồng Thư co rụt cổ lại.
Khi cả sáu người đứng trên sân khấu, chuyên gia tạo bầu không khí Lý Ca cũng phấn khởi bước lên.
Anh ta cười hí hửng: "Nào nào nào, mỗi người thả một câu ‘dằn mặt’ xem nào!"
Không ngờ, đám người này chuẩn bị debut làm idol nên ai cũng giữ hình tượng, không ai dám nói gì quá lố. Như Thẩm Minh Lưu, với lượng fan hơn triệu, lại càng cẩn thận từng câu từng chữ. Màn "dằn mặt" này bỗng hóa thành màn chào hỏi lịch sự kiểu mẫu, chẳng còn thú vị gì.
Lý Ca thấy thất vọng tràn trề.
Anh vốn là sát thần mic rap, chỉ cần không vừa mắt là thả diss track ngay. Thế nên khi bước đến chỗ La Mặc và Mạnh Dương Quang, anh khoác tay lên vai Mạnh Dương Quang, thì thầm:
"Nhóc, đám kia nhạt quá, cậu hiểu ý của tôi chứ?"
Mạnh Dương Quang vẫn giữ nụ cười thương hiệu, nhìn La Mặc nói:
"Chuyện trước đó chắc anh vẫn chưa quên đâu nhỉ. Tôi chỉ muốn nói một câu thôi– cao lớn mà chỉ ngồi dưới thì cũng vô dụng."
Nói rồi cậu ta chỉ tay vào vị trí đỉnh tháp.
Ám chỉ rất rõ ràng: Tôi đến đây để lôi anh ra khỏi lớp A!
Cả khán phòng rộ lên.
Chỉ có La Mặc và Đồng Thư hiểu rõ ý tứ thật sự sau câu nói đó. Đây là đòn phản kích của Mạnh Dương Quang về thái độ trước đó của La Mặc.
Lý Ca bước đến bên La Mặc, nhìn chiều cao nổi bật của anh rồi khiêu khích: "Thế cậu có nuốt trôi được câu này không?"
Anh ta định vỗ vai La Mặc cho thân thiện, nhưng vì chênh lệch chiều cao quá lớn, tay vừa giơ ra đã rút về, lúng túng đến mức kéo theo hiệu ứng tấu hài không ai ngờ.
La Mặc liếc nhìn cây violin trong tay Mạnh Dương Quang, chẳng nói nhiều, chỉ vào cây đàn: "Đấu violin, dám không?"
Trong tích tắc, cả khán phòng bùng nổ!
Lý Ca cũng trừng mắt nhìn, mặt viết đầy mấy chữ: "Cậu cũng gan thật đấy!!"
Trong màn biểu diễn vừa rồi, cú chốt bằng violin của Mạnh Dương Quang được xem là điểm nhấn, tỏa sáng rực rỡ.
Sân khấu đầu tiên luôn là nơi để thực tập sinh thể hiện sở trường của mình, và Mạnh Dương Quang đã chọn vilon để phô diễn tài năng đủ để thấy cậu ta am hiểu về violin thế nào.
Theo luật, người bị khiêu chiến được quyền chọn hình thức battle.
Và giờ, La Mặc người vừa chơi piano lại chủ động chọn violin để thi với đối thủ, điều đó đã nói lên thái độ của anh.
Anh chọn cách đánh bại đối phương ngay tại sở trường của họ!
Violin, La Mặc thực sự biết chơi.
Rất nhiều ca sĩ giỏi có khả năng chơi nhiều nhạc cụ.
Trong những năm tháng lận đận ở Trái Đất, La Mặc không hề lãng phí thời gian mà vẫn kiên trì trau dồi bản thân.
Động lực học violin lúc trước của anh, là do anh từng xem một buổi biểu diễn của ca sỹ tên Lưu Hiến Hoa.
Nam ca sỹ này đã kết hợp nhiều loại nhạc cụ với nhau và màn trình diễn đó đã khiến sân khấu bùng nổ.
Mạnh Dương Quang nhìn chằm chằm La Mặc một lúc, cuối cùng gật đầu chấp nhận.
Ba trận battle, trận của La Mặc và Mạnh Dương Quang được xếp cuối.
Hai trận đầu là đấu nhảy và đấu hát, Giải trí Tỉnh Sư toàn thắng.
Không khí được đẩy lên đỉnh điểm.
Nếu Mạnh Dương Quang cũng thắng, vậy thì cả ba thực tập sinh của công ty này sẽ tiến vào lớp A.
Mặt mũi, thể diện quá ư hoành tráng!
Mạnh Dương Quang nhìn La Mặc: "Tôi biểu diễn trước nhé?"
Cậu ta hiểu rõ biểu diễn trước sẽ thiệt thòi, nhưng không thể không biểu diễn trước.
Nếu không, cho dù thắng cũng chẳng vẻ vang, còn dễ bị netizen công kích.
Không cách nào khác, gương mặt đẹp trai của La Mặc tạo áp lực quá lớn.
Cái xã hội này là vậy đấy. Nếu đẹp trai mà thua cuộc thì vẫn được tha thứ, còn người thắng thì dễ bị ăn mắng.
"Đè bẹp anh ta bằng thực lực thôi." Mạnh Dương Quang tự nhủ.
Cậu cầm đàn lên, nói: "Em đã cải biên một ca khúc của thầy Ngụy Nhiễm, đó là bài Ly Biệt. Xin được mạo muội biểu diễn."
Câu nói vừa dứt, cả trường quay bùng nổ!
Cải biên cũng là một kiểu thể hiện năng lực sáng tác.
Mạnh Dương Quang đang thẳng mặt thách thức La Mặc!
Hiệu ứng chương trình đạt tới đỉnh điểm!
Ở hậu trường, mắt của đạo diễn Ninh Đan sáng rực như đèn pha.
Giờ chỉ còn xem La Mặc có đỡ nổi chiêu này hay không thôi.
Mạnh Dương Quang bắt đầu biểu diễn, bản nhạc vang lên mượt mà. Kết thúc, cậu ta cúi chào.
Ngụy Nhiễm đứng lên vỗ tay, hào hứng nói: "Cảm ơn em đã giúp tôi quảng bá bài hát này! Nhưng chương trình nhớ trả tiền bản quyền nha, haha!"
Nói xong, anh ta còn tỏ ra rất "tự luyến" khi nhìn sang La Mặc: "Em cũng đừng căng thẳng, dù là bài của tôi, tôi cũng sẽ công bằng mà... ừm."
Lời còn chưa dứt, anh ta đột nhiên nghẹn họng vì thấy La Mặc trông chẳng hề có chút căng thẳng nào trên mặt.
"Khụ, không căng thẳng thì tốt. Trạng thái này của em lại khiến tôi thấy hứng thú rồi đó. Rất mong chờ phần trình diễn của em, ha ha... ha ha ha ha..."
Cố vấn Ngụy lại phát huy sở trường mặt dày.
Khi nhân viên hậu trường đưa cây violin qua, khí chất của La Mặc bỗng chốc thay đổi.
Lúc trước, anh như một nhân viên văn phòng rảnh rỗi, ngồi cười suốt giống kiểu vừa đi vệ sinh xong mà còn được tính lương.
Nhưng khi cầm violin lên, giống như khi ngồi trước piano, toàn thân La Mặc toát lên vẻ bình tĩnh nội liễm, tựa như một cơn xoáy cuốn hút mọi ánh nhìn.
Anh hít sâu ba lần y như lúc trước.
Dù thời gian luyện tập là không ngày, chưa qua đào tạo bài bản, nhưng trên người anh lại toát ra sự lão luyện mâu thuẫn đến kỳ lạ.
Giang Ninh Hy lén nhìn bốn huấn luyện viên bên cạnh, cô thấy rõ sự nghi hoặc và hứng thú trong mắt họ.
Không hiểu sao, trong lòng cô lại trào lên cảm giác tự hào lẫn vui mừng.
Bởi vì trong tất cả những người ở đây, chỉ cô biết rõ lý do La Mặc không hề sợ sân khấu.
Một đứa trẻ từ nhỏ đã đứng trên sân khấu hát hý kịch, thậm chí còn theo gánh hát biểu diễn mỗi dịp nghỉ hè, làm sao có thể run sợ khi lên sân khấu chứ.
Ngược lại người càng đông, trạng thái của anh ấy càng thăng hoa. Giang Ninh Hy thầm nghĩ: "Từ bé, anh ấy đã như vậy rồi."
Đột nhiên, cô cảm thấy... La Mặc có lẽ là kiểu người sinh ra đã thuộc về sân khấu.
Trên sân khấu, La Mặc nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu mình đã sẵn sàng.
Anh không định diễn bất cứ bản nhạc nào của thế giới này.
Lý do rất đơn giản chưa từng luyện, không đủ thành thạo.
Cho nên, anh sẽ chọn bản nhạc mà mình thành thạo nhất trên Trái Đất.
Một bản violin anh đã luyện hàng nghìn lần.
Một bản nhạc không lời từng tạo nên cơn sốt.
Không thể tưởng tượng nổi một bản hòa tấu thuần túy lại có đến hơn 150 nghìn bình luận trên nền tảng NetEase, lọt top các ca khúc được thảo luận nhiều nhất.
Nhiều nghệ sĩ đình đám cũng không thể đạt được con số ấy!
La Mặc giương violin lên. Ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào người anh.
Anh bình thản cất tiếng:
"Bản violin – Đêm Tỏ Tình."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



