Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Siêu sao chỉ muốn giải nghệ Chương 13: Đêm Tỏ Tình

Cài Đặt

Chương 13: Đêm Tỏ Tình

Anh lục tung ký ức trong đầu, nhưng không hề nhớ nổi đã từng nghe qua bản violin nào có tên như vậy.

Tất nhiên, cũng có thể do bản nhạc này quá ít người biết, hoặc đơn giản là quá... niche.

Giang Ninh Hy thì lại là người rất mê nhạc không lời, giống như nhiều bạn trẻ thời nay hay mất ngủ về đêm, cô cũng thường xuyên bật nhạc thư giãn để dễ ngủ hơn.

Phần lớn thời gian, cô sẽ uống hai viên melatonin, rồi nằm nghe nhạc không lời mười phút.

Và dù nghe nhiều đến vậy, cô vẫn chưa từng nghe thấy bản violin nào tên là Đêm Tỏ Tình.

Cô nhớ rất rõ hồi nhỏ, vào mỗi dịp cuối tuần, La Mặc thường luyện một loại nhạc cụ cổ truyền Trung Hoa, thứ mà cư dân mạng hay gọi đùa là"nhạc cụ của dân anh chị", chứ tuyệt đối không phải violin.

Nhưng nghĩ lại, cũng đã bao năm không liên lạc, anh học thêm cái mới cũng chẳng có gì lạ.

Nói thật, với hiểu biết của cô về La Mặc, anh là người sở hữu thiên phú âm nhạc khiến người ta vừa ghen tị vừa nể phục, chính là "thính giác tuyệt đối."

"Thính giác tuyệt đối" nghĩa là không cần nghe âm chuẩn, vẫn có thể xác định chính xác cao độ của bất kỳ âm thanh nào.

Khả năng này phần lớn là bẩm sinh, hiếm như lông phượng sừng lân.

Trên Trái Đất, những người nổi tiếng có khả năng này không ít ví dụ như Beethoven hay Châu Kiệt Luân.

Nhân vật hư cấu thì... có thể kể đến một người tuy hát lệch tông nhưng vẫn có khả năng thẩm âm: Edogawa Conan.

Giang Ninh Hy biết rất rõ nếu La Mặc thật sự nghiêm túc học một loại nhạc cụ nào đó, thì với năng khiếu trời cho ấy, anh chắc chắn sẽ tiến bộ với tốc độ kinh người.

Thậm chí trong lòng cô thầm nghĩ, màn biểu diễn của Mạnh Dương Quang vừa rồi... còn không bằng La Mặc hồi cấp hai.

Lúc này, nhìn về phía sân khấu, thấy anh đứng thẳng, tay cầm violin, gương mặt điềm tĩnh mà tập trung, cô khẽ cong môi cười:

"Bắt đầu có phong thái rồi đấy."

Còn vị tiểu thư đang ngồi bên cạnh cô, Thẩm Ân Nặc, dù chưa nghe được nốt nhạc nào, nhưng đã bị phong thái của anh cuốn hút.

Chưa nói đến âm nhạc, chỉ cần nhìn La Mặc thôi cũng đủ thấy ưu nhã, thu hút.

Trong khi đó, ở hậu trường, tổng đạo diễn Ninh Đan trầm giọng ra lệnh:

"Tìm thông tin cơ bản của bản nhạc Đêm Tỏ Tình này, gửi ngay vào tai nghe cho năm huấn luyện viên."

Nhân viên kỹ thuật phản ứng cực nhanh, chưa đầy vài giây đã có phản hồi.

"Ninh tỷ, nếu La Mặc không nói sai tên... thì hình như không hề tồn tại bản violin nào có tên là Đêm Tỏ Tình hết!"

"Hả?" Ninh Đan khẽ mím đôi môi đỏ mọng, bỗng cảm thấy hơi khô miệng.

"Tên nhóc này... chẳng lẽ lại biểu diễn thêm một bản nhạc tự sáng tác nữa?"

...

Giữa sân khấu, La Mặc bắt đầu di chuyển.

Không ít người dưới khán đài nhìn theo anh, trong lòng đồng loạt dâng lên một tia tiếc nuối.

Dù là lúc chơi piano ban nãy hay violin bây giờ, nếu như anh mặc một bộ vest chỉn chu thì... sẽ tỏa sáng đến mức nào chứ?

Âm thanh của tiếng đàn violin vang vọng khắp đại sảnh.

Âm thanh êm dịu ấy khiến người nghe ngay lập tức cảm thấy thư giãn, thả lỏng.

Nhưng không hiểu sao, ẩn sau cái vẻ dịu dàng đó... lại như cất giấu điều gì sâu kín.

Một bản nhạc xuất sắc luôn có thể truyền tải cảm xúc, vẽ nên khung cảnh sống động, thậm chí đem lại sức mạnh cho người nghe.

Đó cũng là lý do vì sao nhiều người thích thưởng thức nhạc sống.

Giờ đây, khi nghe giai điệu trầm bổng của bản violin này, rất nhiều người cảm nhận được thứ cảm xúc đang ẩn giấu bên trong. Kết hợp với tựa đề bản nhạc, ai nấy đều nghĩ: đó là cảm giác của... một người đang yêu thầm.

Thật ra, lần đầu tiên La Mặc nghe bản nhạc này, anh cũng nghĩ như vậy.

Nhưng sau này, anh mới biết vì sự khác biệt văn hóa giữa các quốc gia và bối cảnh sáng tác, từ "Tỏ tình" trong Đêm Tỏ Tình thực ra lại mang hàm nghĩa là "Tự bạch".

Bản nhạc này thực chất là một lời chia tay thầm lặng.

Thế nhưng, chính vì bản nhạc nói về sự chia ly nên nó lại càng khiến người ta say mê.

Lúc tỏ tình, cũng chính là khoảnh khắc tạm biệt.

Dưới khán đài, các thực tập sinh nhìn nhau, ánh mắt dò hỏi:

"Cậu đã từng nghe bản nhạc này chưa vậy?"

Câu trả lời, tất nhiên là: Chưa ai từng nghe.

Trong tai nghe của năm huấn luyện viên, nhân viên hậu trường truyền đến thông báo ngắn gọn:

"Khả năng cao đây là sáng tác gốc chưa từng công bố, vì trên mạng hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về bản nhạc Đêm Tỏ Tình cả!"

Lập tức, sắc mặt của cả năm huấn luyện viên đều thay đổi, trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

Nếu trước đó họ chỉ đang đánh giá trình độ biểu diễn của La Mặc, thì lúc này, họ còn phải đánh giá thêm cả năng lực sáng tác của anh.

Bản nhạc tiếp tục vang lên, giai điệu ngày một rõ ràng, cảm xúc cũng dần được đẩy lên cao.

Chỉ trong khoảng một phút đầu, mọi người đã có thể cảm nhận được rõ rệt sự thay đổi của cảm xúc trong bản nhạc.

Trên sân khấu, La Mặc khẽ đung đưa theo nhịp, tay kéo vĩ nhẹ nhàng như lướt.

Anh biết rất rõ, điểm bùng nổ thực sự của bản nhạc này... nằm ở đâu.

Một phút bốn mươi giây!

Chính từ thời điểm 1phút 40 giây, cả bài nhạc như được lột xác.

Đây cũng là đoạn khiến nhiều người yêu thích bản nhạc này, đến mức có không ít người đã cắt riêng đoạn đó để dùng làm nhạc nền cho các video ngắn.

Cho nên, rất nhiều người nhìn tên Đêm Tỏ Tình thì ngỡ mình chưa từng nghe, nhưng khi giai điệu này cất lên, lại bất giác thốt lên trong lòng:

"Thì ra là bản nhạc này à!"

Ngày trước, tác giả gốc từng đăng bản biểu diễn live lên Douyin (TikTok Trung) nhận được gần 3 triệu lượt thích.

Dòng mô tả ngắn gọn đi kèm chính là:

"Mong bạn có thể nhận ra trong lời tỏ tình này, có cả sự chia ly."

Khi La Mặc kéo đến đoạn cao trào, sắc mặt Mạnh Dương Quang lập tức cứng đờ, rõ ràng vô cùng khó coi.

Ngụy Nhiễm quay đầu, nhìn người bạn thân thiết Lý Ca ngồi bên cạnh, mấp máy môi, nói ba chữ.

Lý Ca hiểu ngay.

Ngụy Nhiễm vừa nói:"Tôi không xứng."

Trước đó, bản nhạc Ly biệt do Mạnh Dương Quang trình diễn được cải biên từ ca khúc gốc của chính Ngụy Nhiễm.

Tuy việc so sánh có phần khập khiễng vì Ly biệt vốn là nhạc pop, không phải bản viết riêng cho violin nhưng Ngụy Nhiễm vẫn cảm nhận được một cách rất rõ ràng rằng:

Dù chính anh ra tay biên soạn lại bài hát của mình, cũng không thể nào đạt đến tầm cỡ của Đêm Tỏ Tình. Không thể!

Lý Ca thì vẫn chưa đồng cảm đến thế, chỉ nhỏ giọng:

"Nghe hay thật... nhung mà sao lại buồn quá vậy trời."

Điều này càng khiến Ngụy Nhiễm thêm chán nản.

"Cái gã chỉ biết chê bai người khác này thì hiểu cái quái gì về violin chứ!"

Một lần nữa, ốc đảo văn hóa lại chẳng thể nào hiểu nổi sa mạc văn hóa.

Trong một góc sân khấu, các thực tập sinh đến từ Tỉnh Sư nhìn nhau.

Kỷ Khang Đông khẽ thúc vào người Mạnh Dương Quang, hạ giọng hỏi:

"Cậu chắc là mình có cửa thắng không đấy?"

Mạnh Dương Quang không biết phải trả lời thế nào.

Chỉ xét riêng về mặt kỹ thuật thôi, cậu đã... bị bỏ xa hoàn toàn.

La Mặc rốt cuộc là ai vậy? Tổ chương trình lôi ở đâu ra con quái vật này?

Câu hỏi ấy cũng xuất hiện trong đầu rất nhiều thực tập sinh khác.

Thông tin nội bộ trước đó nói rằng anh ta chỉ là người điền vào chỗ trống, một nhân viên của tổ chương trình!

Tài năng thế này mà là nhân viên á?

Vừa biết sáng tác, vừa biết chơi piano, giờ kéo violin lại còn ngang tầm chuyên nghiệp.

Đây là boss cuối đội lốt dân thường chứ còn gì nữa!

Hơn thế người ta vừa là thí sinh vừa là nhân viên, được ăn hai lương. Bảo sao ai cũng ghen tị?

Lúc này, dù có hiểu nhạc lý hay không, bằng trực giác ai cũng cảm nhận được rằng bản nhạc này... quá xuất sắc.

Âm nhạc quả là điều kỳ diệu!

Bản nhạc kết thúc.

Trong ánh đèn rọi, La Mặc khẽ cúi người chào khán giả, kết thúc màn biểu diễn của mình.

Cả khán phòng lặng như tờ.

Hai giây sau, tiếng vỗ tay mới vang lên.

Trên hàng ghế giám khảo, Giang Ninh Hy lại một lần nữa ngẩn người.

Hình ảnh người đàn ông trầm ổn trên sân khấu kia... hòa làm một với chàng trai tự tin năm nào trong ký ức của cô.

Âm thanh vang lên bên tai cô bây giờ không chỉ là tiếng đàn.

Mà còn là tiếng vỗ tay như sấm, giống y như trong ký ức xưa cũ của cô.

Không biết vì sao, cơ thể cô phản ứng rất bản năng, giống hệt năm xưa.

Cô chợt thấy mừng may mà khả năng cách âm của cơ thể con người rất tốt.

Chứ không thì chắc chắn đã có người nghe thấy tiếng tim cô đang đập thình thịch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc