Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi ghi hình vẫn tiếp tục khiến mọi người ai nấy đều thấm mệt.
Thực ra quay một chương trình tạp kỹ không hề nhẹ nhàng như nhiều người vẫn nghĩ. Tính đến giờ đã quay hơn năm tiếng đồng hồ rồi.
May mà cũng sắp kết thúc, nếu không e rằng tổ chương trình phải chuẩn bị cơm nước cho mọi người ăn lót dạ.
Thiếu niên Đồng Thư sau khi nghe xong lời vừa rồi của La Mặc, lẩm bẩm:
"Battle sao..."
Cậu có hơi sợ hãi.
Bị chỉ đích danh thi đấu, áp lực thật lớn.
La Mặc nhìn gương mặt căng thẳng của cậu, cảm thấy buồn cười, như dỗ trẻ con vậy: "Yên tâm đi, em đâu phải lớp A, không đến lượt em lên sân khấu đâu."
Đồng Thư nghe vậy, lập tức ngộ ra.
Cậu nhìn chằm chằm chữ "A" lớn đang dán trên bảng tên của La Mặc: "Vậy... vậy anh có khả năng bị người ta gọi tên không?"
La Mặc cười ha hả: "Sao có thể chứ! Anh mạnh thế này cơ mà! Ai dám gọi anh chứ, muốn tìm đường chết hả? Hahaha!"
Đồng Thư nhất thời nghẹn lời, tiếng cười haha của La Mặc như gió lùa vào tai trái, rồi thổi qua tai phải, khiến cậu cảm thấy sự quan tâm của mình dường như hơi thừa thãi.
Lúc này, năm vị cố vấn trên hàng ghế huấn luyện viên cũng bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi.
Từ Sơ Tĩnh ngồi ghế chính giữa, day day huyệt thái dương.
Cô cảm thấy mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần.
Trong lòng bỗng trỗi dậy một cảm giác thôi thúc: muốn duỗi người như mèo, giãn gân cốt một chút.
Con mèo tên "Bạch Bạch" lại hiện lên trong đầu cô. Trong trí tưởng tượng, con mèo ấy đang uốn éo đầy quyến rũ như thể được tạo ra từ nước.
Từ Sơ Tĩnh vội vàng dập tắt suy nghĩ đó. Cô thừa hiểu, với vóc dáng của mình, nếu mà uốn éo như thế thì sẽ tạo ra hiệu ứng khủng khiếp như thế nào.
Nói đâu xa, chỉ riêng mấy cái nút áo trước ngực đã phải gánh một áp lực khổng lồ rồi.
"Chị Tĩnh, chỉ còn nhóm thực tập sinh cuối cùng thôi ạ." Giang Ninh Hy ngồi bên cạnh Từ Sơ Tĩnh, nhận ra thần tượng đã thấm mệt, bèn nhẹ nhàng nhắc.
Từ Sơ Tĩnh gật đầu, cầm micro: "Mời nhóm thực tập sinh cuối cùng lên sân khấu."
Vừa dứt lời, màn hình lớn trên sân khấu lập tức hiện lên vài dòng chữ.
Khi dòng chữ xuất hiện, cả khán phòng bỗng vang lên tiếng xôn xao: "Tỉnh Sư! Là thực tập sinh của giải trí Tỉnh Sư!"
Nhiều thực tập sinh vốn đang ngáp ngắn ngáp dài bỗng tỉnh táo hẳn.
La Mặc liếc nhìn màn hình: "Công ty lớn à?"
Đồng Thư gật đầu, ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ: "Giải trí Tỉnh sư có hai thực tập sinh từng tham gia một show khác, lượng fan rất cao, trên Weibo đã vượt mốc một triệu! Thực lực mạnh lắm!"
Rõ ràng là cậu đã tìm hiểu rất kỹ từ trước.
La Mặc nhìn ánh mắt sùng bái của "em trai nhỏ", trong lòng không khỏi có chút khó chịu.
Anh thầm nghĩ: "Vừa nãy rõ ràng cậu em này còn ngưỡng mộ mình nhất cơ mà.".
Về chuyện mấy cái triệu fan thì La Mặc chẳng mấy quan tâm.
Anh biết rõ, trong thời buổi này, một chương trình tuyển chọn hot hoàn toàn có thể sản sinh ra lưu lượng đỉnh cấp.
Dựa vào một show mà tăng vọt chục triệu fan trên Weibo là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra!
Đương nhiên, những người đã có sẵn nền tảng fan thì càng có lợi thế trong chương trình, khả năng đi đến cuối cùng rất cao.
Huống chi họ còn có công ty lớn chống lưng.
La Mặc theo ánh mắt của các thực tập sinh, nhìn về phía sau, thấy nhóm thí sinh thuộc giải trí Tỉnh Sư đang ngồi ở những hàng ghế rất cao trong mô hình kim tự tháp.
"Vút!" Bảy người đồng loạt đứng dậy.
Trong số đó, có ba người ngồi ở ba hàng ghế đầu tiên của hình kim tự tháp. Ba vị trí sáng giá nhất của hàng ghế 1 đến hàng ghế 9 đã bị công ty này chiếm trọn, xem ra họ vừa có tự tin vừa có dã tâm.
Trong số đó còn có người ngồi ở vị trí số 1, đỉnh cao của kim tự tháp!
Người đã từng "mỉm cười tương ngộ" với La Mặc trước đó – Mạnh Dương Quang cũng có mặt, đang ngồi ở vị trí số 6.
Thấy Mạnh Dương Quang đứng dậy, Đồng Thư len lén liếc nhìn La Mặc, chỉ thấy mặt anh không biến sắc, chẳng có vẻ gì là bận tâm.
Ngược lại, giám khảo Lý Ca làm ra vẻ hóng chuyện, nói:
"Wow~~ Ba người ngồi trên kia à, số 1, số 3, số 6, thú vị ghê."
Bảy thực tập sinh của giải trí Tỉnh Sư bước lên sân khấu, hành động đều tăm tắp, toát lên vẻ chuyên nghiệp:
"1, 2, 3, xin chào mọi người! Chúng tôi là thực tập sinh của giải trí Tỉnh Sư!"
Dứt lời, bảy chàng trai đều cao tầm 1m8 đồng loạt cúi chào 90 độ.
"Á! Cái cảm giác áp bức chết tiệt này!"
Có thực tập sinh dưới khán đài không nhịn được thốt lên.
La Mặc ngồi gần đó tỏ ra khó hiểu, bị cúi chào mà cũng thấy áp lực?
Anh bỗng nhớ tới mấy tiểu thuyết huyền huyễn tu tiên, nam chính khấu đầu trước tượng thần, rồi tượng thần nứt ra.
Sau đó anh lại nghĩ đến phim xã hội đen, một hàng các đàn em cúi đầu trước đại ca.
Nghĩ đến đây, anh nhập vai cực mạnh, khẽ gật đầu lại với bảy người kia.
...
Tiếp theo, đến phần tự giới thiệu của nhóm bảy người.
La Mặc đặc biệt chú ý đến hai người ngồi ở vị trí số 1 và số 3: Thẩm Minh Lưu và Kỷ Khang Đông.
Đây chính là hai thực tập sinh mà Đồng Thư nhắc đến trước đó – những người đã có hơn một triệu người theo dõi trên mạng xã hội.
La Mặc thầm đánh giá: "Quả thật là khác biệt so với các thực tập sinh khác, không còn vẻ non nớt."
Còn Mạnh Dương Quang – người vừa có màn"mỉm cười tương ngộ" với anh chắc là một hạt giống tiềm năng khác của công ty, chỉ là chưa từng lên sóng nên lượng fan kém hơn, độ nhận diện cũng thấp hơn.
"Bắt đầu đi." Từ Sơ Tĩnh lạnh nhạt lên tiếng.
Trong mắt cô, đừng nói là thực tập sinh của Tỉnh Sư, dù là sếp lớn của công ty này đến thì cô cũng chẳng thấy gì khác biệt.
Từ đầu đến cuối, người duy nhất khiến cảm xúc của cô dao động, chỉ có La Mặc.
Nhưng phải thừa nhận, sân khấu ra mắt của Tỉnh Sư thật sự không làm mọi người thất vọng.
Sau khi xem xong, Từ Sơ Tĩnh cũng gật đầu: "Đây là màn trình diễn hoàn chỉnh và trọn vẹn nhất mà tôi từng xem tính đến thời điểm này."
Thẩm Ân Nặc cũng góp lời: "Hát, nhảy, và cả phần độc tấu violin ở cuối đều rất xuất sắc. Tôi cảm thấy các bạn đã đủ trình độ để debut, thực lực tổng thể chỉ kém nhóm Aurora Girls của bọn tôi chút xíu xiu."
Lý Ca chọc: "Em lại bắt đầu khen mình nữa rồi kìa!".
Thẩm Ân Nặc le lưỡi, quay sang Giang Ninh Hy: "Giang Giang, anh ấy có vẻ không phục kìa!"
Giang Ninh Hy bất đắc dĩ, dùng đôi mắt đẹp lườm cô một cái. Thẩm Ân Nặc lập tức xẹp xuống như quả bóng xì hơi.
Cố vấn âm nhạc Ngụy Nhiễm cười cầm micro: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì, hiện tại lớp A đã đủ người rồi thì phải?"
Câu này vừa dứt, không khí toàn trường lập tức thay đổi.
Ngụy Nhiễm nói: "Chúng tôi sẽ bàn bạc thêm một chút."
Tổ chương trình liền tắt micro của năm huấn luyện viên, nhưng tai nghe của họ vẫn liên tục vang lên tiếng thảo luận từ phía đạo diễn.
Cuối cùng, Từ Sơ Tĩnh cầm micro lên tiếng: "Sau khi thảo luận, chúng tôi nhất trí rằng: tất cả thực tập sinh của Tỉnh Sư đều có thực lực từ cấp B trở lên!"
"Trong đó, Thẩm Minh Lưu, Kỷ Khang Đông, Mạnh Dương Quang hoàn toàn đủ điều kiện vào lớp A."
Từ Sơ Tĩnh mở lời:
"Các thực tập sinh đã vào lớp A trước đó, xin mời đứng lên."
La Mặc cùng tám thực tập sinh khác đứng dậy.
Ánh mắt của Từ Sơ Tĩnh lướt qua từng gương mặt trong số chín người. Biểu cảm của họ thì căng thẳng, căng thẳng, thú vị, căng thẳng...
"Ừm?" Từ Sơ Tĩnh cau mày nhìn lại lần nữa.
Có vẻ có kẻ lạ mặt trà trộn vào.
"Lại là anh ấy." Ánh mắt của Thiên hậu Từ một lần nữa dừng lại trên người La Mặc.
Điều kỳ lạ là, ánh mắt đầy vẻ thú vị của anh lại khiến cô cảm thấy... quen thuộc.
Cô cứ có cảm giác ánh mắt này, biểu cảm này, cô đã từng nhìn thấy vô số lần ở ai đó.
Mà người này – từ góc nhìn của cô từng dùng ánh mắt như vậy nhìn cô trong hình dạng mèo trắng.
Một gương mặt mơ hồ, không đến nỗi đẹp trai cho lắm, nhưng lại khiến cô cảm thấy... rất giống một người cũng tên là La Mặc.
Từ Sơ Tĩnh thầm nghĩ: "Sau buổi ghi hình này, mình nhất định phải đi gặp bác sĩ tâm lý.".
Cô khẽ ho một tiếng, không nhìn La Mặc nữa, mà hướng về ba thực tập sinh của Tỉnh Sư: "Bây giờ, mời các bạn chọn ra ba người trong lớp A mà các bạn cho rằng không xứng đáng ở vị trí đó, để thi đấu battle một đối một!"
"Người thắng vào lớp A."
"Người thua, rớt thẳng xuống lớp F."
Một câu nói như ném đá xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên vô vàn làn sóng.
Các thực tập sinh bên dưới trợn tròn mắt, bầu không khí lập tức sôi sục.
Cái show tuyển chọn này chơi lớn quá rồi!
Đồng Thư chớp chớp mắt, thầm nghĩ: "Nếu bị chọn mà còn thua thì thật sự quá thảm."
"Hy vọng không ai chọn anh ấy..." Đồng Thư lén liếc nhìn La Mặc.
Nếu La Mặc biết được suy nghĩ này của Đồng Thư, chắc sẽ chỉ thấy cậu em này thật ngây thơ.
Hay là xin số điện thoại cậu ấy nhỉ? Sau này thiếu tiền còn có thể mượn chút.
Trong mắt anh, rớt xuống lớp F không phải là điều tồi tệ.
Gọi là xuống cấp à?
Không, phải gọi là hỗ trợ vùng sâu vùng xa mới đúng.
Lớp F toàn học sinh yếu, cần người có năng lực đến hỗ trợ. Việc này vừa giúp xây dựng hình tượng, vừa tạo thiện cảm, lại còn thể hiện rõ thực lực.
Sau này vẫn còn cơ hội lên hạng mà.
Hai thực tập sinh "triệu fan" – Thẩm Minh Lưu và Kỷ Khang Đông với nụ cười nhã nhặn trên môi, chọn ra hai học viên lớp A, miệng vẫn nói những câu như "giao lưu học hỏi","xin được chỉ giáo".
Sắc mặt hai thực tập sinh bị chọn có phần khó coi.
Còn Mạnh Dương Quang – người vừa rồi có màn violin "cân cả sân khấu" ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn La Mặc.
La Mặc đứng ở vị trí cao trong kim tự tháp, cũng đang nhìn xuống cậu ta.
Ngay sau đó, cả hai người đồng thời nở một nụ cười tiêu chuẩn kiểu "nắng mai".
"Tôi chọn La Mặc." Mạnh Dương Quang cười nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










