Hai bên má Lãnh Hiên bỏng rát, đôi mắt nặng trĩu không sao mở nổi. Dù vậy, qua lớp mi khép chặt, cô vẫn cảm nhận được ánh nắng chói chang đến dị thường.
Cô cảm giác có một khuôn mặt to tướng đang áp sát vào mình. Kẻ đó chẳng chút nương tay, dùng bàn tay to như chiếc quạt vỗ thẳng vào mặt cô!
Vừa vỗ, người đó vừa gọi: "Này, Tiểu Hiên, tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi!"
Giọng nói ấy tuy trẻ trung nhưng trầm thấp, dường như chất chứa đầy vẻ lo lắng.
"Bốp! Bốp!" Hai cái tát trời giáng lại nện xuống, đau điếng cả người!
Ngay sau đó, cô cảm thấy cằm mình bị bóp chặt. Người nọ thô bạo ép cô há miệng, đổ vào vài giọt chất lỏng lạnh buốt. Đắng ngắt!
Khi dòng chất lỏng đắng ngắt ấy trôi xuống cổ họng, Lãnh Hiên theo bản năng nuốt ực một cái.
Dòng nước đi đến đâu mang theo cảm giác mát lạnh sảng khoái đến đó, sự dễ chịu nhanh chóng lan tỏa khắp tứ chi cùng lục phủ ngũ tạng. Đầu óc cô dần tỉnh táo, sức lực trong cơ thể cũng dường như đang hồi phục từng chút một.
Người nọ thấy cô mở mắt liền lập tức dừng tay: "Cô tỉnh rồi!"
Giọng nói của anh lạnh lùng, nhưng niềm vui sướng trong đôi mắt phượng kia lại chẳng thể giấu giếm. Khoảnh khắc ấy, tựa như hoa đào khắp núi đồi đều bừng nở trong ánh mắt anh!
Mình là ai? Đây là đâu? Tại sao mình lại nằm ở đây? Người trước mắt này là ai? Lãnh Hiên hoàn toàn ngơ ngác!
Mới một giây trước, cô vẫn còn đang miệt mài nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Có lẽ vì quá kiệt sức, cô chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng rồi ngã gục xuống đất, vừa mở mắt ra đã thấy mình ở nơi này.
Cô khó nhọc nhìn quanh, đập vào mắt chỉ có một màu xanh ngắt. Kích thước của cỏ cây hoa lá dường như đều to gấp mấy lần bình thường, khu rừng rậm rạp đến mức trông như những mảng màu đặc quánh không thể hòa tan.
Một đoạn ký ức xa lạ không thuộc về cô chợt ùa vào tâm trí!
Một cô gái mặc bộ đồ vải gai rách rưới, theo ba vào núi nhặt rác. Đột nhiên, cô gái nhìn thấy một cái cây trĩu trịt những quả đỏ mọng liền bất chấp tất cả chạy ào tới.
Ba cô lớn tiếng gọi cô quay lại, cảnh báo phía trước là khu vực bức xạ cao. Thế nhưng cô gái dường như bị thiểu năng trí tuệ, trong đầu trong mắt chỉ có những quả đỏ thơm ngon, cứ thế một mạch chạy thẳng vào trong.
Ký ức sau đó hoàn toàn trống rỗng. Lãnh Hiên vô cùng chắc chắn, lúc này mình đang ở trong cơ thể của cô gái đó.
Cô xuyên không rồi sao? Cô quả thực không dám tin một chuyện kỳ ảo như vậy lại có thể xảy ra với một người tẻ nhạt đến cùng cực như mình.
Chủ nhân của thân thể này là một kẻ ngốc đúng nghĩa, ngốc đến mức đếm từ một đến năm cũng không biết, ngốc hết chỗ nói!
Nhưng cô ta vẫn biết "đồ ngốc" không phải là từ ngữ tốt đẹp gì. Vì vậy từ nhỏ đến lớn, hễ ai gọi cô ta là đồ ngốc, cô ta đều đuổi theo kẻ đó chạy khắp phố, bắt được là đánh cho một trận tơi bời.
Người bị đánh nhiều nhất, đương nhiên là người đàn ông trước mắt cô.
Người đàn ông này tên là Kỳ Húc, là hàng xóm của nguyên chủ. Kỳ Húc từ nhỏ đã có cái miệng bạ đâu nói đó, mỗi lần nhìn thấy Lãnh Hiên, anh luôn huýt sáo một cái rồi gọi: "Này, đồ ngốc!"
Sau này Kỳ Húc trưởng thành, gia nhập đoàn lính đánh thuê. Hai năm trở lại đây anh không còn gọi cô là đồ ngốc nữa, chỉ là mỗi lần gặp mặt, anh đều nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Lãnh Hiên không rõ mối quan hệ giữa hai người rốt cuộc là thế nào. Nguyên chủ là một kẻ ngốc, những chuyện nhớ được vô cùng hạn chế.
Lúc này cô chỉ muốn đứng dậy, không muốn nằm một cách chật vật để người ta vây xem như thế. Thế nhưng vừa mới động đậy, cô đã kinh ngạc phát hiện mình hoàn toàn không thể cử động, hễ dùng sức là cả người lại đau nhói như kim châm!
Cô quay đầu nhìn ba của nguyên chủ, thân hình cao lớn gầy gò của ông đang nằm thẳng đơ trên mặt đất, không chút động tĩnh. Kỳ Húc đang cầm một lọ thuốc nhỏ, đổ vào miệng ông.
Bên cạnh Kỳ Húc còn có vài tên lính đánh thuê đang đứng.
Một gã đàn ông cao gầy, đen nhẻm khinh khỉnh lên tiếng: "Kỳ Húc, cậu ở chung với kẻ ngốc lâu quá nên cũng bị lây bệnh ngốc rồi phải không? Thuốc tịnh hóa bức xạ đó mỗi người chỉ có một ống, cậu đem dùng cho hai kẻ ngốc này rồi, sau này bản thân tính sao đây?"
Kỳ Húc tỏ vẻ không bận tâm, đổ nốt số thuốc còn lại trong lọ vào miệng ba Lãnh rồi không ngừng vỗ nhẹ vào mặt ông: "Chú Lãnh, chú Lãnh, chú tỉnh lại đi!"
Mãi đến khi ba Lãnh tỉnh lại, Kỳ Húc mới như kiệt sức mà ngồi bệt xuống đất. Anh lạnh lùng đáp trả gã lính đánh thuê cao gầy kia một câu: "Không sợ, mạng tôi lớn!"
Trong lòng Lãnh Hiên dâng lên một đợt sóng ngầm. Mặc dù chưa hiểu rõ về thế giới này, nhưng qua cuộc đối thoại của họ, cô có thể đoán được thuốc tịnh hóa kia vô cùng quý giá.
Vậy mà Kỳ Húc lại sẵn sàng đem thứ quý giá như thế cho hai cha con ngốc nghếch bọn họ uống. Có thể thấy, Kỳ Húc thực chất đối xử với nguyên chủ rất tốt.
Chỉ tiếc là cô gái trước kia chẳng thể nào hiểu được điều đó, cô ta chỉ biết ai mắng mình là đồ ngốc thì mình sẽ đánh kẻ đó! Thế nên mới miệt mài đuổi đánh Kỳ Húc suốt bao nhiêu năm trời!
Lãnh Hiên lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh, cố gắng chắt lọc thông tin từ cuộc trò chuyện của họ để làm rõ tình cảnh hiện tại.
Gã đen gầy lại nói: "Tôi bảo này, có phải cậu nhắm trúng con nhỏ ngốc này rồi không? Mà công nhận, con nhóc này trông cũng xinh xắn ra phết."
"Nếu nó không ngốc, tôi cũng có thể miễn cưỡng rước về nhà, làm ấm giường cũng không tồi!"
Nói rồi, hắn ta vậy mà lại ngồi xổm xuống bên cạnh Lãnh Hiên, vươn bàn tay gầy guộc thô ráp ra bóp lấy cằm cô, ngắm nghía trái phải. Nhìn hàm răng vàng khè của hắn, Lãnh Hiên buồn nôn kinh khủng, muốn vùng vẫy nhưng lại chẳng có chút sức lực nào.
Kỳ Húc đột nhiên đứng phắt dậy, thô bạo hất tay gã ra: "Mẹ kiếp, đừng có đụng vào cô ấy!"
Gã đàn ông cao gầy bị bẽ mặt giữa chốn đông người, có chút thẹn quá hóa giận: "Sao hả Kỳ Húc, mới thế đã bênh vực rồi? Chẳng lẽ cậu thực sự muốn cưới con nhỏ ngốc này làm vợ?"
"Ha ha ha ha..."
Hắn ta buông một câu đùa cợt đầy ác ý, mấy tên lính đánh thuê khác cũng hùa theo cười rộ lên. Vẻ mặt bọn họ ra vẻ không muốn để hai người làm căng, tốt nhất là cười xòa cho qua chuyện.
Tuy nhiên Kỳ Húc hoàn toàn không nể mặt, lạnh lùng nói với gã đàn ông đen gầy: "Tôi cưới ai là chuyện của tôi. Tiểu Hiên là em gái tôi, ai cũng không được đụng vào, hiểu chưa?"
Khi nói lời này, anh không hề che giấu sự tàn nhẫn nơi đáy mắt. Luồng sát khí tỏa ra từ khắp người anh áp bức khiến tất cả đều im bặt.
Gã đàn ông cao gầy lại một lần nữa bị bẽ mặt, khạc một bãi đờm đặc rồi hung hăng nhổ toẹt xuống đất: "Mẹ kiếp! Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mới đi lo chuyện bao đồng của cậu."
Nói xong, hắn quay người trèo lên một chiếc xe máy điện, phóng đi để lại một làn khói bụi mù mịt!
Đây là lần đầu tiên Lãnh Hiên được người ta bảo vệ như vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một dòng ấm áp, nhưng cô biết rất rõ.
Sự che chở này của Kỳ Húc là dành cho nguyên chủ, chứ không phải cô. Chẳng mấy chốc, Lãnh Hiên đã được đặt ngồi lên chiếc xe máy điện nhỏ của Kỳ Húc.
Sợ cô ngã, anh còn cố ý lấy một sợi dây thừng buộc chặt hai người lại với nhau.
Tấm lưng này thật cao lớn và thẳng tắp! Chỉ là hơi cấn một chút, tên nhóc này gầy quá, làm lính đánh thuê rồi mà vẫn không được ăn no sao?
Tất nhiên, cằm của cô cũng chẳng có tí thịt nào, xương va vào xương, cực kỳ khó chịu. Còn ba Lãnh thì được chuyển sang yên sau xe máy điện của một gã đàn ông thấp bé vạm vỡ khác.
Gã đàn ông thấp bé vạm vỡ lên tiếng: "Kỳ Húc à, chỉ số bức xạ trong cơ thể hai người này đã vượt mức 80% rồi, cậu bây giờ cứu sống họ thì họ cũng chỉ có thể nằm dở sống dở chết trên giường thôi."
"Sau này không có thuốc tịnh hóa nuôi mạng, qua vài ngày nữa kiểu gì cũng chết!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



