Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Năm Tháng Bị Cưỡng Đoạt Chiếm Hữu Chương 2: Một Dây Tơ Hồng Mềm Yếu

Cài Đặt

Chương 2: Một Dây Tơ Hồng Mềm Yếu

Hai năm trước Dương Châu quả thực bùng phát dịch bệnh, ngay cả hoàng đế cũng kinh động. Ma ma quản sự trầm ngâm giây lát rồi nói: “Ngươi… theo ta. Những người còn lại đứng chờ ở đây, lát nữa sẽ có ma ma dạy quy củ.”

Nghe vậy, Yểu Nhi thoáng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng không nhiều lời, ngoan ngoãn theo sau ma ma quản sự, vểnh tai lắng nghe những lời “nhắc nhở”.

Thì ra Nhan phu nhân thích điều chế hương liệu, hầu gia đặc biệt cho mở một phòng hoa và phòng hương liệu rộng lớn trong hậu viện. Đang độ đầu xuân là thời điểm vàng để hoa cỏ đâm chồi nảy nở, những loài hoa quý ấy còn kiều quý hơn cả con người, cần người chuyên tâm chăm sóc. Thật không may tối qua trong phòng hoa có một nha hoàn trượt chân trong bóng tối, rơi xuống giếng mà c/hết.

Lúc đang cần người như vậy, chỗ nào cũng không thể làm phu nhân thiệt thòi. Yểu Nhi vừa hay quy củ tốt nhất, lại là người Dương Châu, cùng quê với nhà mẹ đẻ của phu nhân, liền may mắn được chọn vào chính viện.

Ma ma quản sự sợ nàng ta đắc tội quý nhân, trong lời nói kín đáo hay thẳng thắn đều nhắc nhở không ít. Yểu Nhi vừa ghi nhớ trong lòng, vừa lén quan sát xung quanh.

Có điều gì đó rất kỳ lạ.

Nàng ta vừa mới bước vào hầu phủ, ngoài cổng là những tảng đá sư tử với ánh mắt dữ tợn, cổng son cao ngất uy nghi. Bước vào bên trong, mái hiên uốn vươn cong, đấu cống tầng tầng, một màn rực rỡ lộng lẫy thể hiện trọn vẹn khí thế của hầu phủ, nhưng lại không thấy mấy vệ binh canh gác.

Cho đến khi bước vào Đại Hoa Viên.

Đại Hoa Viên là ranh giới giữa tiền viện và hậu viện, bốn hướng đông tây nam bắc đều có hộ vệ, kiểm tra thẻ đeo thắt lưng của mọi người ra vào, luân phiên trực ban, vô cùng nghiêm ngặt. Qua Đại Hoa Viên là nơi ở của nữ quyến. Nữ quyến trong hầu phủ không nhiều, các viện khác đều khá gần, đi xuyên qua Hoa Viên là tới. Riêng chính viện của Nhan phu nhân lại nằm nơi vô cùng hẻo lánh.

Phải đi tiếp về phía sau, xuyên qua dãy hành lang dài có mái che và hai bên có lan can, rồi bước vào một con đường nhỏ lát đá uốn lượn, tiếp đó đi qua ba cánh cổng treo hoa, tổng cộng mất đến hai khắc canh giờ. Tường cao cổng chắc, lớp lớp ngăn chắn, trên đường còn thỉnh thoảng gặp nhiều nữ hộ vệ, tư thế vững chãi, ánh mắt sắc bén như đao, nhìn là biết ngay đều là những người tập võ.

Bảy vòng tám ngả, khi bình minh ló dạng, trước mắt bỗng rộng mở, cuối cùng cũng đến viện của Nhan phu nhân. Yểu Nhi lặng lẽ thở phào một hơi. Sau lưng nàng ta đã toát một lớp mồ hôi mỏng, không chỉ vì mệt. Những người gặp giữa đường kia, nói là hộ vệ chi bằng nói là cai ngục đúng hơn, áp lực như gai nhọn sau lưng khiến lòng người bất an. Cho đến khi bước vào chính viện, cảm giác như tù lao ngục u ám bỗng bước vào chốn đào nguyên thế ngoại.

Không khí nơi này hoàn toàn khác với sự đè nén lúc đến. Vừa vào cửa, một mùi hương thanh nhã ập tới. Không phải hương hoa ngọt lịm, mà là một thứ… Yểu Nhi không diễn tả được, như sương sớm lan trong núi rừng, lại như đất ẩm sau cơn mưa, nàng ta còn nghĩ đến cơn gió nơi cánh đồng, mát lành thấm tận tim gan.

Ở đây không thấy “cai ngục”. Nha hoàn trong chính viện hiển nhiên thể diện hơn hẳn, ai nấy mặt mày đoan chính, mặc áo khoác ngắn màu xanh đậu, váy dài hồng phấn non, hòa cùng hoa đào, hoa hạnh, hải đường xuân trong viện. Dưới ao cá chép gấm đủ màu bơi lội, một cảnh xuân tràn đầy sức sống.

“Cô nương Bích Hà, phu nhân đã dậy chưa?”

Ma ma quản sự khách khí hỏi một nha hoàn ngoài cửa phòng, người nọ mặt mày tươi tắn, gương mặt tròn trịa, mày cong mắt cười.

“Vừa chải rửa xong, còn chưa dùng bữa.”

Bích Hà mỉm cười gật đầu, ánh mắt lướt qua Yểu Nhi phía sau. Ma ma quản sự liền gọi Yểu Nhi tiến lên hành lễ, tỉ mỉ nói rõ nguyên do.

Một nha hoàn tuy không đáng gì, nhưng phòng hoa là nơi phu nhân yêu thích nhất. Thêm một gương mặt lạ, tất nhiên phải chào một tiếng rồi nhận chủ để cho phu nhân nhìn qua.

Không ai dám thiếu điều cẩn trọng mà quấy nhiễu chủ tử vào giờ dùng bữa. Một lát sau, mấy nha hoàn búi tóc song kế bưng trà nước, điểm tâm và bữa sáng nối đuôi nhau đi vào. Người ta nói nhà quyền quý quy củ nhiều, lần này Yểu Nhi thật sự mở mang tầm mắt. Chỉ riêng một bữa sáng, ra vào bưng tới hơn mười khay, chờ đủ nửa canh giờ, mới nghe tiếng Bích Hà từ trong truyền ra:

“Ma ma, mời vào.”

Yểu Nhi tinh thần chấn động, lập tức chỉnh đốn theo vào. Vừa ngẩng đầu đã thấy trong phòng bài trí xa hoa cực điểm: Bình phong gỗ Đàn Hương chạm khắc hoa mẫu đơn, cánh hoa tầng tầng lớp lớp vươn ra. Trên những giá cổ bày những viên Đông Châu rực rỡ, bất cứ vật nào cũng quý giá vô cùng. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, mọi châu báu lộng lẫy đều trở nên lu mờ. Trong mắt mọi người, chỉ còn lại mỹ nhân như tranh đứng bên cửa sổ.

Nàng nghiêng người tựa trên sập trúc Tương Phi, làn da không tì vết trắng mịn như tuyết. Mái tóc đen được vấn lỏng thành búi tóc của phụ nhân, vài sợi rơi xuống bên cổ, nàng đưa tay khẽ vuốt. Ánh rạng đông hồng nhạt xuyên qua song cửa chiếu xuống, lấp lánh vụn vỡ trên mái tóc đen và hàng mi cong như cánh quạ. Dưới làn ánh sáng lưu động ấy, nàng hiện lên với vẻ mờ ảo hư hư thực thực, dường như không phải người chốn trần gian.

Nàng thật đẹp, chẳng trách…

“Càn rỡ!”

Giọng nàng dịu dàng như gió xuân lướt qua vành tai. Yểu Nhi lúc này mới hoàn toàn thoát khỏi dung nhan khiến người ta động tâm kia, lén quan sát nàng.

Nhan phu nhân mi thanh mục tú như họa, đẹp nhất là đôi mắt sáng tựa tinh tú, lưu chuyển sinh động. Tựa nước xuân Giang Nam, trong veo mà gợn sóng, dịu dàng quấn quýt.

Y phục trên người nàng nhẹ mỏng trơn mượt, vừa nhìn đã biết là chất liệu thượng hạng, nhưng lại không hề phô trương. Áo khoác mỏng màu ngó sen, váy dài dệt hoa màu bích nhạt, thắt lưng bằng gấm hoa văn như ý phác họa vòng eo mảnh mai tưởng chừng không chịu nổi một cái ôm, trông vừa kiều quý vừa yếu mềm.

Đẹp thì có đẹp, nhưng lại như một dây tơ hồng ký sinh. Đáng tiếc cho dung nhan khuynh nước khuynh thành ấy.

Yểu Nhi hạ mắt, khom người hành lễ khẽ đáp: “Vâng, nô tỳ xin nghe theo phân phó của phu nhân.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc