Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Năm Tháng Bị Cưỡng Đoạt Chiếm Hữu Chương 3: Giữa Thanh Thiên Bạch Nhật, Giữ Quy Củ Một Chút

Cài Đặt

Chương 3: Giữa Thanh Thiên Bạch Nhật, Giữ Quy Củ Một Chút

Nhan Tuyết Nhụy gật đầu không mấy để tâm, rồi quay sang nói chuyện với ma ma quản sự, đại ý là trong phủ đang lúc cần người không cần quá hao tâm tổn sức vì nàng.

Ma ma quản sự nào dám nhận lời ấy, vội nịnh nọt: “Phu nhân nói đùa rồi, ai mà chẳng biết người tấm lòng Bồ Tát? Ai cũng tranh nhau vào chính viện hầu hạ. Cũng tại nha đầu kia không có phúc, bị gia quyến chuộc đi, mới để Yểu Nhi gặp được phú quý ngập trời này.”

Chuộc đi?

Mi mắt Yểu Nhi khẽ giật. “Nha đầu kia” nói chính là người trước kia ở phòng hoa. Rõ ràng lúc trước ma ma quản sự nói nàng ta trượt chân rơi xuống giếng mà c/hết, nay lại đột ngột đổi cách nói.

Yểu Nhi tiếp tục lắng nghe. Qua lời hai người, nàng ta biết được hiện giờ mọi việc lớn nhỏ trong phủ, từ giao thiệp bên ngoài, lễ nghi qua lại, cho đến mua sắm điều phối trong phủ, đều do lão phu nhân quản lý. Theo lẽ thường, quyền quản gia quyến là gốc rễ để nữ nhân hậu trạch an thân lập mệnh. Có câu “Nhiều năm làm dâu mới thành lão phu nhân”. Vậy mà Nhan phu nhân dung mạo xinh đẹp, tuổi cũng ngoài ba mươi, lại chưa chiếm được quyền ấy. Để lão phu nhân người lẽ ra nên an hưởng tuổi già lại tiếp tục lo liệu mọi việc trong phủ.

Chẳng lẽ lão phu nhân ghét bỏ xuất thân thương gia của nàng?

Nhưng Yểu Nhi lại cảm thấy không đúng. Trên đường đi, hạ nhân đối với Nhan phu nhân cung kính vô cùng, sợ hầu hạ không chu toàn. Lão phu nhân nắm giữ ăn mặc chi tiêu toàn phủ, nếu thật sự không thích, tuyệt đối không để nàng sống thư thái như vậy. Chỉ nói riêng một điều: Phu nhân mỗi ngày phải đến thỉnh an lão phu nhân, lúc này bên ngoài đã sáng rõ, sớm đã qua giờ thỉnh an, Nhan phu nhân lại chẳng có ý định động thân, mà tất cả mọi người trong phòng đều coi đó là chuyện đương nhiên.

Qua cuộc trò chuyện mấy người, nàng ta thậm chí mơ hồ cảm nhận được nơi lão phu nhân một tia thương tiếc dành cho người tức phụ xuất thân thấp kém này.

Xem ra hầu phủ không đơn giản như nàng ta tưởng tượng.

Nhân lúc không ai chú ý, Yểu Nhi lại nhìn Nhan Tuyết Nhụy. Nàng dường như có chút mệt mỏi, đưa tay xoa trán. Chiếc áo mỏng mùa xuân trượt xuống, để lộ một đoạn cánh tay thon trắng mịn, làn da trắng như tuyết, khiến vết đỏ trên đó càng trở nên nổi bật.

Chỉ khi bị người ta cưỡng ép trói cổ tay mới có thể để lại vết như vậy, màu đỏ thẫm mà không bầm tím, cho thấy vừa mới bị làm…

“Ây da! Xem nô tỳ này, mải nói chuyện với phu nhân mà quên mất việc chính, thứ lỗi thứ lỗi!”

Lão phu nhân sớm đã dặn phu nhân an tâm dưỡng thân, không cần quản việc vặt trong phủ. Phu nhân nhớ đại thiếu gia, đích thân sắp xếp ăn mặc nơi ở cho hắn. Tiểu thiếu gia còn chưa cai sữa, dù có nhũ mẫu, nhưng đứa trẻ lại kén miệng, chỉ thích vị sữa của mẫu thân. Phu nhân không chịu nổi tiếng khóc của con, khó tránh khỏi phải cởi áo cho bú.

Những ngày này trong phủ giăng đèn kết hoa, phu nhân vốn ngủ nông, mà hầu gia cũng không biết trúng cơn tà phong gì, cả đêm lăn lộn, chính viện thường thắp đèn đến tận đêm khuya, khiến giọng phu nhân cũng bị khàn đặc!

Hầu gia vốn chẳng phải người không biết chừng mực. Nàng ta từng tận mắt thấy vị hầu gia lạnh lùng ấy nửa quỳ xuống giúp phu nhân mang vớ lụa. Khi phu nhân mang thai tiểu thiếu gia, bắp chân xưng phù, hầu gia còn đích thân học cách xoa bóp từ lão thái y để nàng dễ chịu hơn.

Hầu gia đối với phu nhân tốt thế nào, bọn nha hoàn đều nhìn thấy. Mỗi khi phu nhân đến kỳ, đau bụng dữ dội, hầu gia đều nhớ rõ ngày tháng, sớm từ Đông Cung trở về chỉ để sưởi ấm bụng cho nàng. Rõ ràng ân cần như vậy, cớ sao vừa ra tháng cữ đã vội vã thế này?

Bích Hà không hiểu. Nàng ta không dám hỏi Nhan Tuyết Nhụy, càng không dám hỏi Cố Diễn. Chỉ dám nửa thật nửa đùa than thở: “Hầu gia cũng thật là, thiếu gì mấy ngày này đâu…”

“Ngươi đó!”

Nhan Tuyết Nhụy mỉm cười, đầu ngón tay khẽ gõ lên trán Bích Hà, dịu giọng nói: “Phi lễ chớ nói, cẩn thận một chút.”

Vì sao Cố Diễn bỗng nhiên phát điên, Nhan Tuyết Nhụy hiểu rất rõ. Nàng không muốn nhắc lại những ân oán cũ với Bích Hà, cũng lười cùng Cố Diễn nhiều lời.

Không phải nàng không giải thích. Mà nàng vừa nói là hắn nổi giận, hắn vừa giận, người chịu khổ vẫn là nàng. Tuổi đã lớn rồi, sức lực lại chẳng giảm đi chút nào.

Nói cho cùng, đầu sỏ gây họa vẫn là hắn, Cố Diễn. Nếu không phải năm ấy hắn ép nàng làm thiếp, trong chuyện chăn gối lại đối xử tàn nhẫn đủ kiểu. Nàng cũng không đến nỗi phải bỏ trốn. Nàng đã chạy ba lần, ba lần đều bị hắn bắt về. Cố Diễn thời trẻ lòng dạ tàn nhẫn vô cùng, nàng sợ hãi khôn cùng. Trong tuyệt vọng mới nảy ra một chủ ý tồi tệ.

Nàng dụ dỗ Cố Uyển là đệ ruột của hắn. Nhằm cùng nhau mưu sát huynh trưởng.

Rõ ràng nàng đã đánh giá thấp tình huynh đệ của họ.

Cũng đánh giá quá cao lòng khoan dung của Cố Diễn.

Chuyện vừng mè hạt thóc từ bao năm trước, nàng đã phải trả giá cho lần dụ dỗ thất bại ấy. Vết roi trên lưng đến nay vẫn chưa tan, nàng đã sớm buông bỏ, chỉ khổ cho hắn vẫn còn nhớ mãi.

Nhan Tuyết Nhụy rũ hàng mi đen nhánh, xoa vết đỏ trên cổ tay.

Những ngày này nàng thật sự cực khổ, đêm qua đã gọi nước ba lần, vẫn chưa đủ, cuối cùng lại trói tay nàng… vừa chợp mắt bình minh đã ló dạng.

Nàng đứng dậy khỏi sập trúc Tương Phi, khẽ nói: “Hạ rèm giường xuống đi.”

Nàng muốn ngủ thêm một giấc. Dù sao nàng cũng là người rảnh rỗi. Lão phu nhân quản lý việc phủ chu toàn đâu vào đấy. Vì mang thai, cửa hàng hương liệu trong tay nàng cũng tạm gác lại. Không có việc gì làm, nàng chỉ còn biết chăm sóc hoa cỏ trong phòng hoa, pha chế các loại hương để g/iết thời gian.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc