Trời còn chưa hửng sáng, cánh cổng sơn đỏ son của phủ Tĩnh Uyên Hầu đóng chặt, những chiếc đinh đồng hình thú trên cửa dưới ánh sáng mờ tối toát ra vẻ lạnh lẽo. Ở cánh cửa phía tây vắng vẻ, một bà lão thân hình vạm vỡ dẫn theo một đoàn nha hoàn nhỏ tuổi rón rén bước qua ngưỡng cửa đi thẳng về hướng hậu trạch chính viện.
“Im lặng!”
Bà lão bước đi vội vàng, quay đầu hạ giọng cảnh cáo: “Phu nhân xưa nay ngủ rất nông, nếu quấy rầy phu nhân, coi chừng lớp da trên người các ngươi!”
Nghe vậy, đám nha hoàn chỉ mặc áo đơn mỏng manh không khỏi run lên, từng người cúi đầu, hận không thể kiễng chân mà đi, trong lòng hoảng sợ bất an.
Các nàng đều là nha đầu mới mua về. Quy củ trong hầu phủ nghiêm ngặt, vốn dĩ phải được đưa ra ngoại viện do ma ma chuyên trách dạy dỗ một thời gian mới được chính thức vào phủ. Nào ngờ biến cố đột ngột xảy ra. Một tháng trước, nhị thúc vốn trấn thủ nơi biên ải Tây Bắc phụng chiếu hồi kinh, khắp Kinh Thành đều dõi theo. Hầu phủ vừa phải nghênh đón nhị thúc, vừa phải tiếp đãi tân khách. Mà Nhan phu nhân hầu phủ lại vừa hạ sinh tiểu thiếu gia, thân thể yếu ớt. Trong phủ quả thực thiếu người, đành phải tạm thời dùng các nàng vào thay.
Phủ trạch sâu thẳm. Phủ Tĩnh Uyên Hầu vốn là thế gia hiển hách nhiều đời. Hơn mười năm trước, Ngô Vương tạo phản, nam đinh trong phủ đều khoác giáp ra trận. Đại thiếu gia Cố Diễn mưu trí gần như ưu việt, dụng binh như thần, chỉ dùng ba vạn quân Huyền Giáp đã đánh tan mấy chục vạn binh mã của Ngô Vương, lập nên chiến công hiển hách. Hoàng đế đích thân phong hắn làm Tĩnh Uyên Hầu, hưởng đãi ngộ vượt phẩm, cho phép thế tập đời đời. Đồng thời, gia phong hắn làm thái phó của thái tử, giao trọng trách dạy dỗ trữ quân. Nhị thúc Cố Uyên thì nắm binh trấn thủ Tây Bắc, che chở một phương yên ổn.
Từ đó, hầu gia Cố Diễn củng cố căn cơ trong triều đình nơi Kinh Thành, nhị thúc Cố Uyên nắm trong tay Hổ Phù, chỉ huy gần phân nửa binh quyền triều đình. Phủ Tĩnh Uyên Hầu quyền thế ngập trời, đứng đầu hàng quyền quý Kinh Thành đã hơn mười năm nay.
Hầu phủ ăn mặc xa hoa sung túc là thật, ngay cả nha hoàn trong phủ cũng thể diện hơn dân thường. Nhưng sau cánh cửa cao sang hiển hách như vậy mà mưu sinh, muốn sống yên ổn đâu phải chuyện dễ. Ngay cả quan trấn thủ Kinh Thành cũng không dám quản chuyện của hầu phủ, c/hết vài người cũng như ném một viên đá nhỏ xuống sông lớn, chẳng gợn nổi chút sóng.
“May mà phu nhân nhân hậu, chỉ cần an phận thủ thường thì không thiếu phần thưởng cho các ngươi. Nhưng nếu có kẻ lòng dạ không ngay… hừm…”
Đó là chuyện cũ nhiều năm trước, trong phủ hiếm ai dám nhắc lại. Nay hầu gia và Nhan phu nhân tình thâm nghĩa nặng, hậu viện của hầu gia là nơi duy nhất thanh tịnh trong trốn Kinh Thành, không có hồng phấn lộn xộn, chỉ có hai trai một gái do Nhan phu nhân sinh hạ.
Đại thiếu gia Minh Lan từ nhỏ đã theo nhị thúc trấn thủ biên cương, sắp đến tuổi nhược quán, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, dung mạo tuấn tú đầy nhiệt huyết. Nhị tiểu thư Minh Vi nhỏ hơn huynh trưởng hai tuổi, hiện đang theo học ở thư viện núi Bạch Lộc vùng ngoại ô Kinh Thành. Nàng là nữ đệ tử hiếm hoi được phá lệ thu nhận, mỗi tháng hơn hồi phủ một lần. Còn tiểu thiếu gia là con muộn của hầu gia và Nhan phu nhân, vừa mới làm lễ tắm ba ngày không lâu. Hôm ấy trong cung ban xuống mấy rương châu báu, đoàn cung nhân truyền chỉ kéo dài không thấy điểm cuối. Sự uy nghi rực rỡ ấy, chỉ cần nhìn qua một góc cũng đủ thấy toàn cảnh.
-
Ma ma quản sự tiếp nhận người mới có ánh mắt sắc bén. Đám thiếu nữ trước mặt đều khom người cúi đầu, có kẻ lén dùng dư quang nhìn trộm những xà nhà chạm trổ hoa văn cầu kỳ xa hoa, cũng có người bị bà lão lúc nãy dọa cho hồn vía lên mây, sắc mặt tái nhợt. Ma ma quản sự cẩn thận dò xét một vòng, rồi đưa tay chỉ:
“Ngươi, tên là gì?”
Nha hoàn bị điểm danh dường như hơi bất ngờ, ngẩn ra giây lát rồi lập tức bước ra, khom người hành lễ: “Nô tỳ tên là Yểu Nhi, người Dương Châu.”
“Dương Châu?” Ánh mắt ma ma khẽ lóe lên, thần sắc khó đoán: “Dương Châu cách Kinh Thành rất xa.”
Yểu Nhi cúi đầu, nhỏ nhẹ đáp: “Vâng. Hai năm trước Dương Châu gặp nạn, nô tỳ theo cha nương chạy nạn đến Kinh Thành nương nhờ di mẫu. Nay người thân đều mất, di mẫu liền tìm cho nô tỳ một công việc.”
-
*Thế tập: Chức tước hoặc quyền lợi được truyền lại cho đời sau trong cùng một gia tộc, thường là cha truyền con nối, không cần phong lại từ đầu
* Hổ phù: Tín vật quân sự do triều đình ban, dùng để điều binh, xuất quân, thường đúc hình con hổ, tách làm hai nửa (triều đình giữ một, tướng giữ một).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
