Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trời còn chưa hửng sáng, cánh cổng sơn đỏ son của phủ Tĩnh Uyên Hầu đóng chặt, những chiếc đinh đồng hình thú trên cửa dưới ánh sáng mờ tối toát ra vẻ lạnh lẽo. Ở cánh cửa phía tây vắng vẻ, một bà lão thân hình vạm vỡ dẫn theo một đoàn nha hoàn nhỏ tuổi rón rén bước qua ngưỡng cửa đi thẳng về hướng hậu trạch chính viện.
“Im lặng!”
Bà lão bước đi vội vàng, quay đầu hạ giọng cảnh cáo: “Phu nhân xưa nay ngủ rất nông, nếu quấy rầy phu nhân, coi chừng lớp da trên người các ngươi!”
Nghe vậy, đám nha hoàn chỉ mặc áo đơn mỏng manh không khỏi run lên, từng người cúi đầu, hận không thể kiễng chân mà đi, trong lòng hoảng sợ bất an.
Các nàng đều là nha đầu mới mua về. Quy củ trong hầu phủ nghiêm ngặt, vốn dĩ phải được đưa ra ngoại viện do ma ma chuyên trách dạy dỗ một thời gian mới được chính thức vào phủ. Nào ngờ biến cố đột ngột xảy ra. Một tháng trước, nhị thúc vốn trấn thủ nơi biên ải Tây Bắc phụng chiếu hồi kinh, khắp Kinh Thành đều dõi theo. Hầu phủ vừa phải nghênh đón nhị thúc, vừa phải tiếp đãi tân khách. Mà Nhan phu nhân hầu phủ lại vừa hạ sinh tiểu thiếu gia, thân thể yếu ớt. Trong phủ quả thực thiếu người, đành phải tạm thời dùng các nàng vào thay.
“May mà phu nhân nhân hậu, chỉ cần an phận thủ thường thì không thiếu phần thưởng cho các ngươi. Nhưng nếu có kẻ lòng dạ không ngay… hừm…”
Trước cổng vòm có hoa treo rũ xuống, bà lão nhíu mắt theo lệ thường cảnh cáo người mới vào, đánh một gậy lại cho một quả táo ngọt. Sau khi áp dụng cách vừa thưởng vừa phạt này, nhìn đám người ngoan ngoãn như chim cút, bà lão hài lòng gật đầu, phất bàn tay to béo, đưa các nàng cho các nha hoàn ở hậu viện.
Lần này cần người gấp, quy củ chưa học đủ, nhưng đều là những nhà trong sạch do bà ta đích thân tuyển chọn kỹ lưỡng. Lời bà ta nói khi nãy có một điều không sai: Vị hầu phu nhân hiện nay là Nhan Tuyết Nhụy, đúng là tính tình ôn hòa, không giống các chủ mẫu nhà quyền quý khác, thường xuyên trách phạt hạ nhân để lập uy. Người già trong phủ đều biết, Nhan phu nhân xuất thân thương gia. Sĩ – Nông – Công – Thương, thương là hạng thấp nhất. Mà nhà họ Nhan cũng chẳng phải đại phú đại quý, chỉ là một gia đình làm hương liệu bình thường ở Dương Châu.
Với thân phận như vậy, ban đầu nàng chỉ là thiếp thất của đại thiếu gia. Nào ngờ Nhan phu nhân dung mạo tuyệt sắc, thực sự rất được đại thiếu gia sủng ái. Từ sau khi đại thiếu gia đến tuổi đội mũ, bên cạnh chỉ có duy nhất một mỹ thiếp là nàng, chớ nói đến cưới thê, ngay cả nha hoàn thông phòng cũng không có. Cứ như vậy qua mấy năm, đại thiếu gia được phong làm Tĩnh Uyên Hầu, lại lấy chiến công làm căn cứ xin phong cáo mệnh cho Nhan phu nhân, từ đó mới hoàn toàn danh chính ngôn thuận.
Đó là chuyện cũ nhiều năm trước, trong phủ hiếm ai dám nhắc lại. Nay hầu gia và Nhan phu nhân tình thâm nghĩa nặng, hậu viện của hầu gia là nơi duy nhất thanh tịnh trong trốn Kinh Thành, không có hồng phấn lộn xộn, chỉ có hai trai một gái do Nhan phu nhân sinh hạ.
Đại thiếu gia Minh Lan từ nhỏ đã theo nhị thúc trấn thủ biên cương, sắp đến tuổi nhược quán, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, dung mạo tuấn tú đầy nhiệt huyết. Nhị tiểu thư Minh Vi nhỏ hơn huynh trưởng hai tuổi, hiện đang theo học ở thư viện núi Bạch Lộc vùng ngoại ô Kinh Thành. Nàng là nữ đệ tử hiếm hoi được phá lệ thu nhận, mỗi tháng hơn hồi phủ một lần. Còn tiểu thiếu gia là con muộn của hầu gia và Nhan phu nhân, vừa mới làm lễ tắm ba ngày không lâu. Hôm ấy trong cung ban xuống mấy rương châu báu, đoàn cung nhân truyền chỉ kéo dài không thấy điểm cuối. Sự uy nghi rực rỡ ấy, chỉ cần nhìn qua một góc cũng đủ thấy toàn cảnh.
-
Ma ma quản sự tiếp nhận người mới có ánh mắt sắc bén. Đám thiếu nữ trước mặt đều khom người cúi đầu, có kẻ lén dùng dư quang nhìn trộm những xà nhà chạm trổ hoa văn cầu kỳ xa hoa, cũng có người bị bà lão lúc nãy dọa cho hồn vía lên mây, sắc mặt tái nhợt. Ma ma quản sự cẩn thận dò xét một vòng, rồi đưa tay chỉ:
“Ngươi, tên là gì?”
Nha hoàn bị điểm danh dường như hơi bất ngờ, ngẩn ra giây lát rồi lập tức bước ra, khom người hành lễ: “Nô tỳ tên là Yểu Nhi, người Dương Châu.”
“Dương Châu?” Ánh mắt ma ma khẽ lóe lên, thần sắc khó đoán: “Dương Châu cách Kinh Thành rất xa.”
Yểu Nhi cúi đầu, nhỏ nhẹ đáp: “Vâng. Hai năm trước Dương Châu gặp nạn, nô tỳ theo cha nương chạy nạn đến Kinh Thành nương nhờ di mẫu. Nay người thân đều mất, di mẫu liền tìm cho nô tỳ một công việc.”
-
*Thế tập: Chức tước hoặc quyền lợi được truyền lại cho đời sau trong cùng một gia tộc, thường là cha truyền con nối, không cần phong lại từ đầu
* Hổ phù: Tín vật quân sự do triều đình ban, dùng để điều binh, xuất quân, thường đúc hình con hổ, tách làm hai nửa (triều đình giữ một, tướng giữ một).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
