Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Thanh Tùng và Cố Tinh Hà bị Giang Chi gọi dậy, theo nàng đến một góc rừng hẻo lánh.
Cố Thanh Tùng còn đang nghĩ, sáng sớm thế này rốt cuộc Giang Chi muốn làm gì.
Lẽ nào… cuối cùng nàng cũng nghĩ xong, định ra tay với bọn họ rồi sao?
Trong lòng Cố Thanh Tùng vốn đã dao động về ấn tượng dành cho Giang Chi. Nhưng câu nói của nàng hôm qua, rằng nàng là mẫu thân của bọn chung, vốn nên đối xử tốt với hai huynh đệ chúng, câu nói ấy lại khiến cậu bé thêm hoài nghi.
Bọn họ đâu phải mới trở thành hài tử của nàng vài ngày nay. Trong những năm tháng trước kia, nàng lạnh nhạt, thậm chí ngược đãi bọn chúng đến thế nào chứ?
Vậy mà mấy hôm nay, Giang Chi lại thay đổi hoàn toàn thái độ, còn nói những lời ấy…
Người vốn nên đối xử tốt với họ, vì sao đến giờ mới thay đổi?
Sự cảnh giác trong lòng Cố Thanh Tùng chợt giảm xuống nên nắm tay siết chặt lập tức nới lỏng khi thấy Giang Chi lấy ra hai vật kỳ quái và nói đó là “dụng cụ để đánh răng”, còn có một ống nhỏ gọi là “kem đánh răng”?
Đừng nói Cố Thanh Tùng thấy lạ, ngay cả hai người đi theo phía sau là Trương Thiết và Trương Ngân cũng không ngờ sáng sớm mà Giang Chi đã gọi hai tiểu chủ tử ra đây, chẳng phải để làm chuyện gì khác, mà là… để “làm sạch miệng”?
“Đánh răng, phải đánh cho sạch, nếu không sau này răng vàng răng sâu thì khổ lắm.”
Cố Tinh Hà rụt người một cái, nói:
“Con không muốn răng vàng, cũng không muốn đau răng đâu.”
Răng vàng thì xấu, mà đau răng thì chẳng ăn được đồ ngon, chuyện này tuyệt đối không thể chấp nhận được!
Giang Chi dạy hai đứa nhỏ cách dùng bàn chải và kem đánh răng, rồi lấy chút nước còn lại trong túi nước cho chúng súc miệng.
Ở đằng xa, Trương Ngân khẽ chạm vào tay Trương Thiết, thấp giọng hỏi:
“Đại ca, huynh nói xem, phu nhân cho tiểu chủ tử dùng thứ gì thế?”
“Là ai!?”
Giang Chi đột nhiên đứng bật dậy.
Hôm qua nàng vừa kích phát dị năng, vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với biến đổi của cơ thể. Nhưng sau một đêm nghỉ ngơi, sáng nay nàng cảm thấy thân thể nhẹ nhõm hơn hẳn, ngũ quan cũng minh mẫn hơn nhiều.
Bởi vậy, vừa nghe thấy tiếng nói, nàng lập tức cảm nhận được có điều bất thường.
Có người… đang lén theo dõi họ!
Chỉ mới nghĩ đến khả năng đó, Giang Chi liền nổi cả da gà.
Trương Thiết và Trương Ngân đều trừng to mắt, mặt đầy kinh hãi.
Cố Thanh Tùng cảnh giác liếc quanh mà chẳng thấy ai, nhưng gương mặt vẫn căng thẳng.
Cố Tinh Hà thì vội phun bọt trong miệng ra, súc miệng xong liền nhảy phốc tới trước Giang Chi, dang hai tay nhỏ che trước mặt nàng:
“Nương, đừng sợ, ta bảo vệ người!”
Cố Thanh Tùng kéo đệ đệ ra sau, chắn trước mặt nó, trầm giọng nói:
“Đệ còn nhỏ, bảo vệ ai được chứ, mau lùi lại.”
Nhìn hai đứa nhỏ đứng trước mặt mình, trong lòng Giang Chi tràn đầy xúc động.
Hai đứa trẻ ngoan thế này, nàng là người lớn sao có thể để chúng phải bảo vệ mình?
Nàng bước lên, trầm giọng quát:
“Là ai? Mau ra đây! Ta biết các ngươi ở đâu rồi, đừng để ta tự mình qua đó bắt!”
Trương Ngân quay sang Trương Thiết, mím môi dùng khẩu hình nói:
“Đại ca, làm sao bây giờ?”
Sao lại thế được? Rõ ràng họ đứng cách xa hơn một trượng, chỉ nói bằng khí âm. Vậy mà phu nhân vẫn phát hiện ra?
Chẳng lẽ, trong rừng này còn có người khác?
Trương Thiết và Trương Ngân đảo mắt bốn phía, chẳng thấy gì khả nghi.
Không có người khác… vậy những gì phu nhân nói, là chỉ họ sao!?
Trương Thiết cắn răng ra hiệu cho đệ đệ, rồi hai người chậm rãi bước ra khỏi chỗ ẩn nấp sau thân cây.
“Trương đại ca, Trương nhị ca?” Cố Tinh Hà gọi một tiếng.
Trương Thiết làm bộ như vừa phát hiện ra họ, ngạc nhiên nói:
“Cố phu nhân, Thanh Tùng, Tinh Hà, ba vị đang làm gì ở đây vậy?”
Nhận thấy là hai huynh đệ Trương gia, Cố Tinh Hà liền thở phào nắm tay Giang Chi nói nhỏ:
“Nương, là Trương đại ca với Trương nhị ca, không phải người xấu đâu, đừng sợ.”
Cố Thanh Tùng không nói gì nhưng gương mặt đã thả lỏng, cũng cho thấy cậu bé đã bắt đầu tin tưởng.
Giang Chi thoáng kinh ngạc, chẳng lẽ nàng cảm nhận sai rồi?
Có khi nào vừa rồi chỉ là ảo giác do dị năng mới kích phát?
Nghĩ vậy, nàng dần hạ thấp việc cảnh giác. Dù sao, theo ký ức cũ thì phụ tử Trương gia vẫn luôn chăm sóc ba mẫu tử nhà nàng.
“Chúng ta chỉ làm vệ sinh một chút thôi,” Giang Chi nói: “Mấy ngày liền đi đường xá mệt nhọc, trên người toàn mùi hôi cả rồi.”
Nếu có thể, nàng còn muốn tắm rửa gội đầu, nhưng tình hình hiện tại không cho phép. Nước hiện rất quý giá, chỉ súc miệng rửa mặt đã là xa xỉ.
Lúc đi với cả nhóm người, nàng còn phải cố ý bôi chút bùn lên mặt để đỡ gây chú ý.
Trương Thiết và Trương Ngân nghe vậy, trong mắt hiện rõ thương xót.
“Cố phu nhân,” Trương Thiết kéo tay đệ đệ nói: “Trời vừa sáng, bọn ta định đi quanh đây tìm chút gì ăn được, xin phép đi trước.”
Giang Chi gật đầu: “Được, đừng đi xa quá, lát nữa có thể sẽ lên đường đấy.”
“Này, khoan đã,” nàng gọi với theo, khiến hai người họ thoáng siết tay nhau cùng quay lại.
“Cố phu nhân, còn chuyện gì sao?”
Giang Chi nói:
“Từ nay đừng gọi ta là “Cố phu nhân” nữa. Ta lớn hơn các ngươi vài tuổi thôi, cứ gọi ta là tỷ tỷ hoặc a di cũng được.”
Trương Thiết hơi ngẩn ra, rồi thuận theo nàng:
“Vâng, Giang a di.”
Giang Chi gật đầu, mỉm cười:
“Đi đi, nhớ đừng xa quá.”
Nhìn bóng hai người khuất dần, Giang Chi hơi nheo mắt. Nếu cảm giác của nàng không sai, thì đúng là hai người họ đã lén theo dõi.
Có điều, có lẽ là vì thấy nàng dắt hai đứa nhỏ đi riêng, sợ nàng làm điều dại dột nên mới đi theo thôi.
Dù sao, “nàng” trước kia vốn nổi tiếng tàn nhẫn và thất đức.
Giang Chi khẽ thở dài. Danh tiếng, quả nhiên cần thời gian để thay đổi.
Bị hai huynh đệ Trương gia làm gián đoạn, Cố Thanh Tùng và Cố Tinh Hà cũng mới vừa súc miệng xong. Giang Chi mở túi vải lấy ra mấy cái bánh mì nhân ruốc, đưa cho mỗi đứa một cái.
Cố Tinh Hà mắt sáng rỡ, là đồ ăn! Thơm quá, to quá!
“Nương, không được đâu,” Cố Tinh Hà nói, hai tay nâng chiếc bánh lớn hơn cả bàn tay mình, định trả lại.
“Ta với ca ca không đói.”
“Chúng ta không đói,” Cố Thanh Tùng cũng phụ họa.
Nhưng ngay sau đó là tiếng “ọc ọc”... từ chiếc bụng đói vang lên, phá tan sự nghiêm nghị mà cậu bé cố gắng thể hiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)