Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sáu năm làm góa phụ, phu quân tử trận lại trở về Chương 14: Gặp Người Tị Nạn Khác Trên Đường

Cài Đặt

Chương 14: Gặp Người Tị Nạn Khác Trên Đường

Giang Chi lấy thêm một cái bánh khác trong bọc vải ra, nói:

“Ba người chúng ta ai cũng có phần, đừng tranh nữa, mau ăn đi kẻo lát nữa bị người ta phát hiện.”

Cố Tinh Hà thấy Giang Chi cũng có bánh liền nuốt nước bọt, kìm không nổi mà cắn một miếng, ánh mắt lập tức sáng rực, nuốt ừng ực vì ngon. Nó ngon quá đi mất!

Đây là thứ ngon nhất mà cậu bé từng được ăn trong đời!

Cố Thanh Tùng cũng thấy thèm nhưng cẩn thận giấu chiếc bánh vào bọc vải nhỏ mang theo bên người, chỉ liếm chút vụn thịt khô còn dính lại trên tay.

Cố Tinh Hà thấy động tác của ca ca, dù trong lòng vẫn gào thét muốn ăn thêm miếng nữa. Cuối cùng vẫn học theo, cẩn thận cất phần bánh còn lại đi.

Giang Chi nhìn hai đứa trẻ giấu bánh đi, bỗng thấy miếng bánh trong miệng chẳng còn ngon lành gì nữa.

Nàng nuốt xuống rồi khẽ hỏi: “Là không ngon sao? Hay là…”

Đôi mắt Cố Tinh Hà sáng long lanh, nghiêm túc đáp:

“Nương, không phải đâu, ngon lắm ạ, siêu siêu siêu ngon luôn ấy!”

Ngon như vậy… sao còn cất đi?

Cố Thanh Tùng nói:

“Không biết còn phải đi bao lâu nữa, trong tay cũng chẳng còn bao nhiêu tiền. Sau này có tìm được đồ ăn hay không cũng không chắc, nên có thể tích được chút nào thì tích chút ấy, miễn là không đói lả là được rồi.”

Cố Tinh Hà cũng gật đầu:

“Nương, chúng con không đói đâu.”

Chúng giấu đồ ăn là để nếu mẫu thân đói bụng, còn có thể lấy ra cho nàng ăn.

Nghe đến đây, lòng Giang Chi lại thấy chua xót.

Nàng nghiêm giọng nói:

“Thứ này phải ăn hết trong ngày, không thì sẽ hỏng đấy. Đồ hỏng mà ăn vào sẽ đau bụng. Chúng ta lại chẳng ở trong thành, nếu ốm thì cũng chẳng có đại phu mà xem bệnh cho đâu.”

“Ăn hết đi, hôm nay còn phải đi đường cả ngày nữa.”

“Nếu không ăn bây giờ, đợi đến tối nó sẽ hỏng mất, ta chỉ có thể vứt thôi.”

Cố Tinh Hà sợ đến mức ôm chặt bọc bánh, lắc đầu lia lịa: không được vứt, bánh ngon như thế sao mà bỏ được!

“Ăn mau, ăn nhanh lên.”

Dưới sự “đe dọa” của Giang Chi, Cố Tinh Hà rụt rè lấy bánh ra, cung kính mà ăn từng miếng một.

Còn Cố Thanh Tùng thì hiểu hơn, lời Giang Chi nói không đúng: sao mới một ngày đã hỏng được.

Tháng đầu tiên bọn họ trốn chạy, bánh ngô cất trong người còn ăn suốt nửa tháng mới hết, có sao đâu, chỉ là khó nuốt hơn thôi.

Nhưng cậu bé không vạch trần lời nàng.

Cậu biết, ăn hết chỗ này đối với Giang Chi cũng chẳng dễ gì vì đây là phần nàng cố để dành cho hai huynh đệ chúng.

Cố Thanh Tùng vừa ăn, vừa âm thầm tính toán: sau này phải cố gắng tìm thêm đồ ăn, tích trữ không chỉ cho hai huynh đệ chúng mà còn cho cả Giang Chi nữa.

Vì nhìn dáng vẻ nàng cắn ba miếng là hết một cái bánh, lại thêm hai ngày nay hễ có được gì là ăn hết sạch thì Giang Chi quả thật không có khả năng tích trữ đồ ăn.

Trong thời loạn thế này, nếu tay không có lương khô, sớm muộn cũng sẽ đói lả.

Ba mẫu tử trốn trong góc lặng lẽ ăn xong bánh mì nhân ruốc. Lần này không bị ai đến quấy rầy.

Giang Chi quan sát xung quanh, không thấy có người theo dõi liền nhanh chóng cùng hai đứa nhỏ ăn xong, rồi lấy ống tay áo bị bẩn lau qua khóe miệng.

Khi trở lại chỗ nghỉ đêm qua, nàng thấy Trương Thiết và Trương Ngân cũng vừa về.

Không biết có phải ảo giác hay không, Giang Chi luôn cảm thấy ánh mắt của Trương Thiết Tượng và mấy người kia nhìn nàng có chút lạ lùng.

Chẳng bao lâu sau khi ba mẫu tử họ quay trở về, Cố Giang liền gọi mọi người chuẩn bị lên đường.

Thời điểm này, thiên hạ hỗn loạn, giặc cướp tung hoành, dân sinh lầm than.

Trong hoàn cảnh ấy, liệu thật sự có một vị quan thanh chính như thế tồn tại sao?

Nếu thật sự có, vậy tại sao sau này phụ thân của nam chính, tức là vị Đế Vương được ca tụng là “Thiên Cổ Nhất Đế” lại chưa từng mời ông ta vào triều?

Mặt trời lên cao, nắng như thiêu đốt cả mặt đất.

Hôm nay, ba mẫu tử Giang Chi tự mình đi bộ, không ngồi lên xe gỗ kéo của Trương Thiết Tượng nữa.

Chiêc xe vẫn cần người kéo, mà Trương Thiết Tượng cùng mấy người kia đều có thương tích, Giang Chi cũng không nỡ. Hơn nữa sáng nay ăn no, sức cũng khá hơn nên quyết định tự mình đi bộ.

Hiện giờ nàng cảm thấy tinh thần tràn đầy, không chỉ đi cả ngày đêm mà ngay cả bồng hai đứa nhỏ đi đường cũng chẳng hề thấy mệt.

Cả đoàn người đi từ lúc bình minh đến gần giữa trưa, chỉ nghỉ chân chừng một khắc. (1 khắc là 15 phút)

Đến khi họ rẽ vào một quan đạo khác, nhóm người tị nạn của Cố Giang đã gặp một nhóm người khác.

So với dân thôn Cố Gia thì nhóm đối diện trông càng giống dân chạy nạn hơn. Vì khuôn mặt của họ đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng.

Điều khiến Giang Chi chú ý là: trong nhóm kia toàn là trai tráng, không hề có nữ nhân hay người già yếu, chỉ có vài đứa trẻ gầy gộc đi lẽo đẽo phía sau.

Trương Thiết Tượng vừa nhìn thấy liền biến sắc, khẽ gọi Trương Thiết và mấy người đến dặn dò họ che chở Giang Chi và hai đứa nhỏ.

Cố Giang bước lên phía trước, thấy đối phương chắn ngang đường, liền mỉm cười lên tiếng:

“Chúng ta từ huyện Hoài Dương đến đây, giờ muốn sang huyện An Dương, không biết các vị đi đâu vậy?”

Người cầm đầu bên kia chẳng đáp chỉ giơ tay ra hiệu:

“Xông lên!”

Thấy tình thế không ổn, Cố Giang hô lớn:

“Không hay rồi! Bảo vệ người già, phụ nữ và trẻ nhỏ!!”

Đám người kia lao đến với ánh mắt hung tợn, mùi máu khiến bọn chúng càng phát cuồng.

“Ta giết hết! Trả mạng cho Nữu Nữu của ta!!”

Giữa đám người, một người phụ nữ như phát điên, lao tới cào xé một tên to con.

Bên cạnh nàng ta là đứa con gái nhỏ Nữu Nữu đã bị chém một nhát ngã gục.

Đêm bị bầy sói tấn công, trượng phu của nàng ta đã chết để cứu hai mẫu tử. Những người thân khác thì đều đã bỏ mạng dọc đường.

Giờ đây, đứa con của nàng ta, cuối cùng cũng không còn nữa.

Chỉ trong chớp mắt, nàng ta cũng bị gã nam nhân to cao vung đao chém đứt cổ, máu loang đỏ ra cả mặt đất.

Giang Chi ôm chặt Cố Thanh Tùng và Cố Tinh Hà, ánh mắt nàng kiên định.

Lần đầu tiên giết người, tay nàng vẫn run nhưng rất nhanh, nàng đã ổn định lại…

Nếu không giết chúng thì chính nàng sẽ phải chết.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc