Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bọn họ cũng không rõ rốt cuộc là vì chuyện gì mà phu nhân bỗng nhiên tỉnh ngộ ra như thế.
Chỉ có điều, trong lòng Trương Kim lúc này, Giang Chi giờ đây mới thật sự là một vị phu nhân.
Khi không có ai đến cứu viện, khi bầy sói sắp nhào đến cắn xé, chính Giang Chi là người dũng cảm đứng ra liều mạng chống lại. Nhờ đó bọn họ mới có thể bình an mà đứng nơi này.
Trong mắt Trương Kim, phu nhân đã bắt đầu thật lòng xem hai vị tiểu chủ như con ruột của mình.
Nếu không phải là tình mẫu tử, thì với bản tính tham sống sợ chết của phu nhân lúc trước, sao nàng lại có thể dám liều mạng như vậy?
Là tình mẫu tử đó thôi!
Giang Chi tỉnh lại chưa bao lâu, đoàn người đã tạm dừng chân tại một đoạn quan đạo để nghỉ qua đêm, sáng mai lại tiếp tục lên đường.
Trương Thiết Tượng kéo xe gỗ đến dưới một gốc cây cổ thụ, tối nay bọn họ sẽ nghỉ tạm tại đây.
Giang Chi cùng Cố Tinh Hà ra ngoài kiếm ít củi khô hay đồ ăn, tốt nhất là tìm được nguồn nước.
Đi được một quãng, Giang Chi rời khỏi tầm mắt của Trương Thiết Tượng và mấy người khác. Có họ trông chừng, nàng không lo hai huynh đệ Cố Thanh Tùng và Cố Tinh Hà gặp nguy hiểm.
Nàng mở lối vào siêu thị, quan sát bên trong xem có gì mang ra được mà không khiến người khác nghi ngờ không.
Giang Chi nhìn đến kệ nước tinh khiết, lấy ra hai túi da: một của nàng, một của hai huynh đệ Cố gia.
Nàng cẩn thận dùng nước tinh khiết súc rửa sạch bên trong túi, rồi đổ vào mỗi túi hai chai nước tinh khiết.
Sau đó, Giang Chi cắn răng, vẫn không lấy bánh bao thịt mà vốc một nắm kẹo sữa, gỡ bỏ vỏ kẹo rồi vứt vào thùng rác gần quầy thu ngân. Lại dùng mấy lớp giấy gói lại cho kín.
Nếu như khu hàng tươi sống hoặc khu thực phẩm nấu chín mở khóa trước thì tốt biết bao. Ý nghĩ này vừa lóe lên, nàng lập tức tự gạt bỏ ngay.
Nàng đúng là đang tham lam quá rồi.
Sau khi đã tận mắt chứng kiến sự mong manh của sinh mạng, sau đêm bị bầy sói bao vây. Giờ đây Giang Chi thấy mình đã đủ may mắn lắm rồi.
Ít ra, nàng được sống lại một đời, còn có “bàn tay vàng”, so với biết bao người vẫn đang vật lộn giữa thế gian, nàng đã hạnh phúc hơn nhiều.
Rời khỏi siêu thị. Chỉ mới đi được vài bước, nàng liền thấy Trương Thiết đứng gần đó.
Khoảnh khắc nhìn thấy cậu, tim nàng khẽ siết lại. May mắn thay, sắc mặt Trương Thiết không có gì khác thường.
Giang Chi mỉm cười gật đầu chào cậu, rồi nhanh chân bước tới phía trước tìm xem quanh đây có loại rau dại hay rễ cây nào có thể ăn không.
Nàng không thấy được, giữa chừng Trương Thiết hơi cau mày. Thật lạ, dường như trong chớp mắt vừa rồi, cậu không cảm nhận được khí tức của phu nhân.
Nhưng khi cậu chạy lại, phu nhân vẫn bình an ở đó.
Trương Thiết lắc đầu, nghĩ chắc do mình đói quá nên hoa mắt, rồi tiếp tục giữ khoảng cách vừa phải mà đi theo sau nàng.
Vùng này hẳn rất ít người đặt chân đến, nên Giang Chi may mắn tìm được hai quả trứng chim, còn Cố Thanh Tùng và Cố Tinh Hà lại kiếm được tám quả trứng gà rừng, thậm chí còn phát hiện ra một mạch nước nhỏ.
Cả nhóm lấy nước đầy túi rồi quay về chỗ nghỉ, nhóm lửa nấu nướng và nghỉ ngơi.
Giang Chi cùng hai đứa nhỏ và bốn người nhà Trương Thiết Tượng vẫn ở cùng nhau như hôm qua.
Bốn phía yên tĩnh, người đông nhưng chẳng ai còn sức mà nói chuyện.
Có được chút thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, ai nấy đều ăn uống sơ sài chỉ để lót dạ rồi nhanh chóng nằm xuống dưỡng sức cho chặng đường ngày mai.
Trong lúc nướng trứng, Giang Chi lén chia cho hai đứa nhỏ vài viên kẹo sữa đã hơi dính.
Cố Tinh Hà nhìn nàng với đôi mắt sáng rực, cậu bé hạ giọng hỏi:
“Nương, đây là gì thế ạ?”
Giang Chi khẽ “suỵt” một tiếng, bảo hai đứa mau ăn, rồi đưa cho chúng nước đường được pha sẵn trong túi, còn bản thân thì nhận lấy túi đựng nước suối của hai huynh đệ để dành lại. Tối nay nàng sẽ đổi nước ấy thành loại có thể uống được.
Cố Tinh Hà ngoan ngoãn làm theo. Ăn xong kẹo, đôi mắt càng sáng hơn, nhỏ giọng nói với Cố Thanh Tùng:
“Ca, ngọt lắm đó, là kẹo.”
Ánh mắt Cố Thanh Tùng thoáng tối, nhìn khuôn mặt đang tràn đầy mong đợi của Giang Chi, cậu bé khẽ mím môi nói nhỏ:
“Cảm ơn.”
Giang Chi cười tươi:
“Không cần cảm ơn, ta là nương của các con, chăm sóc các con là chuyện đương nhiên mà.”
Cố Thanh Tùng nắm chặt tay quay mặt đi để không nhìn nàng nữa, viên kẹo còn lại cậu cũng không ăn.
Giang Chi ngơ ngác nhìn, một lúc sau mới nhận thấy cậu bé giận rồi.
Nhưng sao lại giận chứ?
Cố Thanh Tùng ôm gối cúi thấp đầu, che đi ánh đỏ trong khóe mắt.
Nàng nói nàng là nương của bọn chúng…
Vậy những năm qua, vì sao nàng lại chẳng hề thích bọn chúng, còn dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn hai huynh đệ…
Cho đến khi gần đi ngủ. Lúc Giang Chi kể chuyện buổi tối mà cậu vẫn không đáp lời, chỉ nằm yên nhắm mắt giả vờ ngủ.
Thấy hai đứa nhỏ đều đã ngủ, Giang Chi kéo tấm vải mỏng mà nàng đổi được từ phụ tử Trương Thiết Tượng bằng hai viên kẹo, rồi ba mẫu tử họ cùng cuộn lại ngủ say.
Sau khi nàng thiếp đi, Cố Thanh Tùng mới mở mắt liếc sang Giang Chi đang nằm rất gần, cậu bé khẽ hừ một tiếng, rốt cuộc cũng nhắm mắt lại dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Giang Chi tỉnh dậy rất sớm, tinh thần phấn chấn hơn nhiều.
Nàng cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, tràn đầy sức lực, siết nắm tay lại thử. Đây chính là cảm giác có dị năng sao?
Thật thú vị! Lần tới nói chuyện với Dư Sương, nàng phải hỏi kỹ cách tu luyện dị năng mới được.
Tranh thủ khi trời còn sớm, Giang Chi lặng lẽ rời khỏi chỗ nghỉ, tính tìm lý do để lấy thêm vật dụng hữu ích ra.
Ba nhiệm vụ thường nhật hôm qua đều đã hoàn thành. Lần này, nàng định lấy sáu ổ bánh mì ruốc, vẫn xé bao bì bỏ lại trong thùng rác của siêu thị rồi dùng túi giấy gói cẩn thận.
Tiện thể, nàng xem qua nhiệm vụ ngày hôm nay:
[Nhiệm vụ 1: Vì con mà mạnh mẽ: Bảo vệ hai đứa trẻ một lần. (Bánh bao vị ngẫu nhiên x8)
Nhiệm vụ 2: Chỉ tay mẹ hiền: Vá y phục cho hai đứa trẻ. (Y phục bốn mùa phiên bản tị nạn x12)
Nhiệm vụ 3: Trò chuyện dịu dàng với hai đứa trẻ một lần. (Nước tinh khiết x2)]
Hôm qua nàng còn nghi ngờ nhiệm vụ mỗi ngày đều giống nhau, không ngờ hôm nay lại đổi mới hoàn toàn.
Không được, phải quay về gọi hai đứa nhỏ cùng ra đây súc miệng mới được.
Dù ở thời loạn thế nào, vệ sinh răng miệng cũng không thể qua loa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






