Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Chi, Cố Thanh Tùng và Cố Tinh Hà cùng ngồi lên chiếc xe gỗ.
Trên xe chất đầy hành lý của cả nhà Trương Thiết Tượng, còn có cả Trương Kim. Còn Trương Thiết Tượng, Trương Thiết và Trương Ngân thì thay phiên nhau kéo xe.
Cố Tinh Hà ngồi cạnh Giang Chi, khoé môi cậu bé cong lên, làm thế nào cũng ép không xuống nổi.
Cậu len lén dịch người về phía Giang Chi gần thêm chút nữa.
Cố Thanh Tùng ở bên cạnh đã nhìn thấy bộ dạng ấy của cậu thì thật không biết nên nói gì cho phải: đúng là chẳng có tiền đồ.
Giang Chi tự nhiên cũng nhận ra động tác của tiểu tử này, nàng đưa tay kéo Cố Tinh Hà lại bên cạnh mình, ôm lấy cậu bé khẽ nói:
“Ngủ một lát nhé?”
“Nương, con… con như vậy có chạm vào vết thương của người không?”
“Không được, ngoan nào. Tiểu bảo bối của ta, cùng ngủ một chút đi.”
Nói xong, Giang Chi nhắm mắt lại, chưa đến ba giây đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Cố Tinh Hà mở to đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Giang Chi, lại nhích người sát vào nàng hơn một chút, gương mặt nhỏ đỏ bừng, trong lòng cậu ngọt ngào như mật.
Nương gọi cậu là “tiểu bảo bối” nha!
Có mẫu thân, thật tốt biết bao.
Cố Thanh Tùng nhìn bộ dạng của Cố Tinh Hà, trong lòng vừa chua xót vừa buồn bã.
Thằng ngốc này, người ta chỉ cần đối xử tốt với nó một chút thôi là nó liền tin tưởng, dễ bị lừa đến thế là cùng.
Nhưng khi ánh mắt cậu rơi lên người Giang Chi, thần sắc lại không tự chủ mà trở nên dịu đi rất nhiều.
Cố Thanh Tùng mím môi… Cậu đâu có đơn thuần như Cố Tinh Hà, cũng chẳng dễ dỗ dành như vậy.
Chỉ là… chỉ là cậu cảm kích nàng vì tối qua đã liều mình chắn trước bầy sói để bảo vệ huynh đệ bọn họ.
Ân cứu mạng nên lấy mạng báo đáp.
Về sau, cậu nhất định sẽ hoàn trả.
Cố Thanh Tùng suy nghĩ xong mới nằm xuống bên cạnh Cố Tinh Hà, dần dần cũng thiếp đi.
Trương Kim ngồi tựa phía sau, đầu cũng gật gà gật gù theo.
Giang Chi đang ngủ thì cảm thấy toàn thân nóng rát, cổ họng khô khốc khó chịu.
Trong cơn mơ hồ, trong đầu nàng toàn là ý nghĩ “sắp chết rồi”.
Cơn nóng như lửa đốt trong người kéo dài không biết bao lâu, Giang Chi dường như nghe thấy tiếng Cố Thanh Tùng và Trương Thiết Tượng đang nói chuyện, còn có cả tiếng nức nở của Cố Tinh Hà.
Giang Chi cố mở miệng muốn nói điều gì đó nhưng lại chẳng thể phát ra tiếng.
Sau khi luồng nhiệt trong người dần tan đi, nàng lại cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực. Dường như lúc này, dù có thêm cả trăm con sói, nàng cũng có thể một mình chém sạch.
Giang Chi mở mắt ra, bên cạnh là Cố Tinh Hà vẫn luôn dõi theo nàng, cậu bé thấp giọng gọi:
“Nương, người tỉnh rồi!”
Thấy Giang Chi tỉnh lại, Cố Thanh Tùng khẽ thở phào, song lời nói vẫn lạnh lùng:
“Hừ, cuối cùng cũng chịu dậy rồi à.”
Giang Chi lấy miếng vải ướt đặt trên trán xuống, nhìn quanh rồi hỏi:
“Trời sáng rồi à? Ta đã ngủ bao lâu vậy?”
Cố Tinh Hà dụi mắt nói:
“Sắp tối rồi, nương ngủ rất lâu, người vẫn còn nóng lắm, bọn con sợ muốn chết…”
Cái gì!?
Nàng đã ngủ gần một ngày, bây giờ lại sắp đêm rồi sao!?
Giang Chi giật mình ngồi bật dậy, cũng lúc này mới nhận ra cơ thể mình có điều khác lạ.
Hiện tại, nàng thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, không hề có cảm giác mệt mỏi hay đói khát.
Nếu nói là do ngủ đủ giấc thì cũng tạm được, nhưng đôi mắt sáng đến mức có thể nhìn rõ từng chi tiết xa xa kia thì tuyệt đối không phải điều mà “ngủ ngon” có thể mang lại.
Nàng nhớ lại thứ mình đã uống trước khi bầy sói xuất hiện, là một viên thuốc dị năng về tinh thần.
Dị năng tinh thần có thể dùng để thôi miên, nhập mộng, tiên tri hoặc công kích...
Có điều, năng lực nàng mới kích phát, chỉ sợ hiện giờ chỉ có thể đối phó với những người có ý chí yếu hoặc động vật nhỏ mà thôi.
Giang Chi thầm gọi [0052] trong lòng. Quả nhiên, bảng thông tin trong Hệ Thống Giao Dịch Đa Thế Giới đã thay đổi:
[Ký chủ liên kết: Giang Chi (Dị năng tinh thần sơ cấp)
Điểm tích lũy: 300
Vật phẩm trong túi: Rương thuốc dị năng x1, Rương đá dị năng x1, Đoản đao x3
Thế giới hiện tại: Vương Triều Thiên Thịnh
Bằng hữu đa thế giới: Dư Sương (Thế giới Tận Thế)
Kích hoạt đa thế giới tiếp theo: khi tổng giao dịch đạt 100 000 điểm]
Giang Chi siết nắm tay, cảm thấy sức lực tràn đầy.
Xem ra lần sau giao dịch với Dư Sương vừa rồi, nàng phải hỏi xem nên tu luyện dị năng tinh thần như thế nào và trong Thế Giới Tận Thế có thuốc trị liệu gì không.
Đúng rồi, hôm nay sắp hết ngày rồi, vậy còn nhiệm vụ hằng ngày của nàng thì sao!?
Nàng mở giao diện:
[Nhiệm vụ 1: Chia đồ ăn với hai đứa nhỏ. (Phần thưởng: Bánh mì ruốc x24 cái.)
Nhiệm vụ 2: Kể chuyện trước khi ngủ cho hai đứa nhỏ. (Phần thưởng: Bánh bao nhân thịt x12)
Nhiệm vụ 3: Trò chuyện dịu dàng với hai đứa nhỏ một lần. (Phần thưởng: Nước tinh khiết x4)]
[Nhiệm vụ thứ ba: Đã hoàn thành!]
Giang Chi trợn tròn mắt.
Cái… cái hệ thống nhiệm vụ này, nếu thật sự đúng như nàng đoán, chẳng phải là đang tặng vật tư miễn phí cho nàng sao!?
Cố Tinh Hà thấy thế tưởng nàng vẫn khó chịu, lo lắng đến mức mắt đỏ hoe:
“Nương, người sao vậy? Có phải vẫn còn chỗ nào đau không?”
Giang Chi vội nói:
“Không sao, chỉ là ngủ lâu quá nên đầu hơi choáng thôi.”
Cố Tinh Hà thở phào nhẹ nhõm hẳn:
“Chỉ cần nương không sao là tốt rồi.”
Giang Chi nhìn vẻ mặt nhẹ nhõm của cậu bé, ánh mắt chứa đầy ý cười liền đưa tay ôm lấy cậu:
“Ta không sao, khổ cho tiểu bảo bối của ta phải lo lắng rồi.”
Cố Tinh Hà đỏ bừng mặt:
“Con… con cũng chẳng làm được gì, là ca ca đi đổi nước với Trương bá bá, cũng là ca ca phát hiện đầu tiên việc nương bất ổn…”
Cậu bé cúi đầu có chút tự ti. Khi mẫu thân khó chịu, cậu bé lại chẳng biết làm gì giúp đỡ cả.
Giang Chi nghe vậy thì hơi kinh ngạc, liếc nhìn về phía Cố Thanh Tùng.
Nàng biết đứa trẻ này đã thay đổi cách nhìn với mình, nhưng không ngờ cậu sẽ chủ động cứu nàng.
Cố Thanh Tùng quay mặt đi, cứng giọng nói:
“Ta… ta chỉ là dậy giữa đêm thấy người không ổn, hơn nữa tiền thuê xe là người trả, ta chỉ đang… trả lại ân tình thôi.”
Giang Chi nhìn cậu, thầm nghĩ: “Được thôi, vẫn là một tiểu tử miệng cứng lòng mềm.”
Nàng khẽ cười:
“Ta hiểu rồi, nhưng vẫn phải cảm ơn Tùng Ca Nhi đã cứu ta một mạng.”
Cố Thanh Tùng khựng lại nhìn Giang Chi, mà nàng thì đã ôm lấy Cố Tinh Hà, hai người cười nói khẽ với nhau.
Nhìn nụ cười tươi sáng trên mặt hai người kia, Cố Thanh Tùng vô thức nghiến môi, không hiểu sao, trong lòng lại thấy bực bội.
Người phụ nhân này, được cứu một mạng mà chỉ nói một câu “cảm ơn” là xong sao?
Còn thằng nhóc phản bội kia, sao lại dễ dàng bị nàng dụ dỗ đến vậy!?
Trong mắt còn có coi cậu là đại ca nữa không, đúng là không ra gì mà!
Mà nhà họ Trương ở bên kia: Phụ tử bốn người bọn họ vẫn âm thầm quan sát, ai nấy đều thầm kinh hãi.
Đặc biệt là hai huynh đệ Trương Ngân và Trương Kim. Họ đang nghĩ: “Sao chỉ sau một đêm mà phu nhân lại khỏe hẳn rồi!?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)