Trước kia Bích Đào bưng trà rót nước cho hắn, hắn luôn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chỉ sợ nhìn thêm một cái sẽ mạo phạm cô nương nhà người ta. Bây giờ thì...
Bích Đào cúi người dọn bàn sách, chiếc áo màu nguyệt bạch phác ra vòng eo thon, xuống dưới nữa là...
Đỗ Thành Phỉ lập tức dời mắt, bưng chén trà uống một ngụm lớn, kết quả bị sặc ho liên tục.
“Thiếu gia, người uống chậm thôi.” Bích Đào vội tới vỗ lưng cho hắn. Bàn tay đặt lên vai, cách lớp áo mùa hè mỏng vẫn cảm nhận được hơi ấm.
Đỗ Thành Phỉ ho càng dữ, một nửa vì sặc, một nửa vì... chuyện khác.
“Không sao, không sao.” Hắn xua tay, vành tai hơi nóng.
Hắn đau buồn phát hiện mình ngày càng giống một người đàn ông “bình thường”. Ánh mắt sẽ vô thức dừng ở ngực, eo, thậm chí phần hông khẽ lay khi nha hoàn bước đi. Trong đầu đôi lúc lóe qua vài hình ảnh không đúng lúc, sau đó bị hắn cưỡng ép đè xuống, thầm đọc “điều trái lễ không nhìn”.
Hormone nam thật sự không phải chuyện đùa. Nó giống như trong cơ thể có một con thú nhỏ tràn đầy tinh lực, thỉnh thoảng lại phải nhảy ra chứng minh mình tồn tại.
Sáng hôm ấy, Đỗ Thành Phỉ tỉnh dậy giữa một cảm giác kỳ quái.
Ướt, lạnh, dính nhớp. Hắn còn mơ màng, đưa tay sờ một cái, cảm giác dưới tay lạnh và trơn.
Đầu óc vẫn chìm trong buồn ngủ, ý nghĩ đầu tiên vậy mà lại là: tới tháng?
Giây tiếp theo, hắn mở bừng mắt, tỉnh hoàn toàn.
“Mẹ nó...”
Hắn vén chăn, nhờ ánh sáng mờ xuyên qua giấy cửa sổ mà nhìn rõ vệt trên quần đã khô một nửa.
Mộng tinh.
Đối với một nam tử mười tám tuổi sinh lý khỏe mạnh, chuyện này bình thường đến không thể bình thường hơn.
Nhưng với Đỗ Thành Phỉ - hoặc nói đúng hơn, với Lưu Nhất Hàm đang chiếm cơ thể này - chẳng khác gì sét đánh giữa trời quang.
Hắn, không, nàng, lần đầu tiên trong đời tận mắt nhìn thấy, tận tay chạm vào thứ... đó của đàn ông, vậy mà lại ở ngay trên quần của mình.
“Ông trời...” Đỗ Thành Phỉ ngã trở lại giường, nhìn nóc màn, vẻ mặt trống rỗng tròn một phút.
Sau đó hắn nhận mệnh bò dậy, nhẹ tay nhẹ chân thay quần bẩn, vo thành một cục nhét vào góc giường, rồi lục tủ tìm tiết khố sạch.
Tiếng sột soạt làm Bích Đào ở gian ngoài tỉnh giấc.
“Thiếu gia, người tỉnh rồi?” Giọng Bích Đào còn hơi khàn vì mới ngủ dậy, tiếng bước chân tiến tới.
“Đừng vào!” Đỗ Thành Phỉ quát nhỏ, luống cuống mặc quần.
Bước chân ngoài cửa dừng lại. Một lát sau, giọng Bích Đào gần hơn, ngay ngoài rèm cửa: “Thiếu gia, người cần gì? Nô tỳ hầu người thay đồ.”
“Không cần! Ta... ta tìm quần.” Đỗ Thành Phỉ buộc bừa đai quần, mặt nóng lên. Cảm giác kỳ quái như đứa trẻ làm sai chuyện bị người lớn phát hiện.
“Quần ở ngăn kéo thứ hai bên trái, hôm trước nô tỳ mới dọn.” Bích Đào nhắc.
Đỗ Thành Phỉ kéo ngăn, quả nhiên có mấy chiếc tiết khố màu nhạt xếp ngay ngắn. Hắn lấy một chiếc thay vào, lại đá quần bẩn sâu hơn xuống gầm giường rồi mới lên tiếng: “Vào đi.”
Bích Đào bưng nước ấm vào, ánh mắt không để lại dấu vết quét qua giường rồi lập tức rũ xuống. Nàng đặt chậu lên giá, quay người dọn giường.
Đỗ Thành Phỉ chột dạ nhìn động tác của nàng.
Chỉ thấy Bích Đào nhanh nhẹn giũ chăn, vuốt phẳng ga, sau đó cúi xuống, đưa tay vào gầm giường... móc đúng cục quần bẩn hắn vừa đá vào.
Không khí đông cứng.
Bích Đào nhìn chiếc quần có dấu vết rõ ràng trong tay, mặt lập tức đỏ bừng, đỏ thẳng xuống tận cổ. Nàng cúi đầu, ngón tay xoắn chiếc quần, giọng nhỏ như muỗi: “Thiếu, thiếu gia... cái này, nô tỳ mang đi giặt.”
Đỗ Thành Phỉ chỉ muốn tìm một khe đất chui xuống, ngoài mặt cố giữ bình tĩnh: “Ừ.”
Bích Đào ôm quần vội vàng lui ra. Đến cửa, bước chân nàng ngừng một chút, nhỏ giọng nói: “Thiếu gia... nếu người... nếu người...”
Lời còn chưa nói hết, nàng đã chạy mất.
Đỗ Thành Phỉ đứng nguyên tại chỗ, một lúc lâu mới hiểu ý nửa câu kia.
“Nô tỳ có thể” - ý là có thể giúp hắn giải quyết “nhu cầu”.
Nhiệt trên mặt vừa rút xuống lại bùng lên. Đây đều là chuyện gì vậy chứ!
Càng khiến tâm trạng hắn phức tạp hơn là ánh mắt Bích Đào trước khi rời đi - trong xấu hổ rõ ràng còn giấu mấy phần... thất vọng và tủi thân?
Bích Đào ôm cục quần bẩn ra bên giếng sau viện, múc nước, vò giặt.
Bồ kết xoa ra bọt mịn, tiếng nước róc rách. Nàng cúi đầu, vành mắt hơi đỏ.
Những ma ma, thẩm tử đã thành thân trong phủ lúc nói chuyện phiếm từng bảo: đàn ông một khi đã biết mùi vị, nếm qua rồi thì khó rời chuyện ấy. Thiếu niên choai choai hỏa khí mạnh, sáng dậy quần bẩn là chuyện thường, phải có người “hầu hạ”, nếu không nhịn lâu sẽ sinh bệnh.
Trước kia thiếu gia chưa hiểu chuyện, nàng lo, sợ thiếu gia không cầu tiến, bị những kẻ không đứng đắn câu mất hồn.
Bây giờ thiếu gia quả thật đã hiểu chuyện, chăm chỉ đọc sách, lộ mặt ở văn hội, được lão gia và lão phu nhân coi trọng. Nhưng thiếu gia cũng... “cầu tiến” quá. Cầu tiến đến mức thà tự mình... như vậy, cũng không chạm nàng một lần.
Từ khi rơi xuống nước tỉnh lại, thiếu gia như đổi thành người khác. Mặc quần áo ăn cơm không cho nàng hầu sát bên, tắm càng phòng thủ nghiêm ngặt, buổi tối cũng quy củ, không còn như trước kia, uống nhiều hoặc mơ màng trong giấc ngủ sẽ kéo tay nàng vào lòng.
Bích Đào dùng sức vò quần, nước mắt từng giọt rơi vào chậu, hòa trong bọt bồ kết, chẳng nhìn ra.
Nàng không hiểu. Thiếu gia ghét bỏ nàng rồi sao? Hay là... trong lòng đã có người khác?
Nhưng thiếu gia ngày nào cũng ở trong phủ đọc sách, có thể gặp ai?
Đỗ Thành Phỉ không biết trong lòng tiểu nha hoàn đã xoay chuyển trăm lần. Hắn đang ngẩn người nhìn bữa sáng - một bát cháo loãng đến mức soi thấy bóng người, một đĩa dưa muối héo rũ, hai cái màn thầu chẳng lớn hơn nắm tay bao nhiêu, trong đó một cái còn thiếu mất một góc.
“Đây là bữa sáng hôm nay?” Hắn hỏi.
Bích Đào đã thu dọn cảm xúc, cúi đầu nói: “Nhà bếp nói... mấy ngày nay mua đồ khó, thức ăn các phòng đều giảm.”
Giảm? Đỗ Thành Phỉ nhướng mày. Hôm qua hắn “vô tình” đi ngang ngoài viện Đỗ Thành Dao còn ngửi thấy mùi gà hầm bay ra.
Xem ra “Phật tâm” của đích mẫu Phương thị lại bắt đầu dao động.
Sau văn hội hắn nổi chút danh, Phương thị ngoài mặt cười híp mắt khen hắn có tiền đồ, nhưng động tác nhỏ sau lưng chưa từng dừng. Trước là giấy bút mực nghiên bị đổi hàng tốt thành hàng kém, hắn cầm thẳng đồ kém tới thư phòng Đỗ Hoài “thỉnh giáo vấn đề”, trực tiếp làm lộ. Bây giờ là cắt khẩu phần ăn - chiêu này âm hơn, ăn không no thì không có sức đọc sách, còn dễ sinh bệnh, lại rất khó nắm được bằng chứng.
Đáng tiếc Phương thị không biết bà ta đối mặt không còn là thứ tử cổ đại nhát gan yếu đuối, mà là một linh hồn hiện đại đã “chinh chiến trăm trận” qua nhà ăn trường học, căng tin cơ quan và nền tảng giao đồ ăn ở thế kỷ hai mươi mốt.
“Được, ta biết rồi.” Đỗ Thành Phỉ sắc mặt như thường, cầm màn thầu bẻ ra, ăn với cháo loãng dưa muối, thong thả từng miếng.
Dáng ăn nhã nhặn nhưng tốc độ không chậm. Bích Đào nhìn mà xót, trước kia thiếu gia nào từng chịu uất ức thế này.
Đỗ Thành Phỉ lại ăn khá ngon. “Ớt xanh xào bánh trung thu”, “quýt xào thịt” ở nhà ăn trường học hắn còn từng gặp, chút canh trong nước nhạt trước mắt tính là gì?
Ăn no uống đủ, dù thật ra chưa no lắm, hắn lau miệng rồi nói với Bích Đào: “Thu dọn một chút, chúng ta đi thỉnh an tổ mẫu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)