I. “Khoản đầu tư” của mẹ
Ngày thứ ba sau khi bảng kiểm tra nhỏ được công bố, Triệu di nương hùng hổ xông vào Tây Khóa Viện.
“Con à -”
Đỗ Thành Phỉ đang luyện chữ trong sân, nghe tiếng liền ngẩng đầu, thấy mẹ ruột mặc một chiếc bối tử đỏ hồng mới tinh, trâm vàng trên đầu lắc đến chói mắt, trong tay còn xách một bọc vải nặng trĩu, mặt mày hồng hào đi tới.
“Nương, sao người lại tới?” Hắn đặt bút xuống.
“Tới thăm con trai nương!” Triệu di nương đặt bọc vải lên bàn đá, phát ra một tiếng “cộp” trầm. Bà kéo Đỗ Thành Phỉ lại nhìn từ trên xuống dưới, vành mắt bỗng đỏ lên, “Gầy rồi... hơn một tháng nay đọc sách đến người cũng gầy đi.”
“Nương, con không gầy, còn khỏe hơn một chút.” Đỗ Thành Phỉ bất đắc dĩ. Hắn ngày nào cũng rèn luyện, rõ ràng trên người đã có cơ bắp.
“Khỏe cái gì mà khỏe, nhìn mặt này,” Triệu di nương đưa tay véo mặt hắn, “chẳng có nổi hai lượng thịt. Nương hầm canh gà cho con rồi, lát bảo Bích Đào hâm lại cho con uống.”
“Đa tạ nương.” Trong lòng Đỗ Thành Phỉ ấm lên.
Triệu di nương mở bọc vải, bên trong là một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bà cẩn thận mở hộp, để lộ đầy một hộp bạc vụn, ước chừng có hơn mười lượng.
“Cái này...” Đỗ Thành Phỉ sững ra.
“Tiền riêng nương dành dụm,” Triệu di nương hạ giọng, “con cầm lấy. Tháng sau đi văn hội cùng lão gia, phải may bộ đồ mới, mua ít giấy bút mực tốt, rồi còn phải lo liệu chỗ này chỗ kia... không thể để người ta coi thường.”
Đỗ Thành Phỉ nhìn hộp bạc, trong lòng đủ mùi vị.
Bà cứng rắn nhét hộp vào lòng Đỗ Thành Phỉ.
Đỗ Thành Phỉ ôm chiếc hộp nặng trĩu, nhìn ánh mắt tha thiết của mẹ ruột, mũi hơi cay.
Kiếp trước hắn là cô nhi, chưa từng có ai móc tim móc phổi đối tốt với hắn như vậy. Sau khi xuyên không biến thành đàn ông, lại có thêm một người mẹ, cảm giác này... rất kỳ diệu.
“Nương,” hắn khẽ nói, “bạc con thật sự không cần. Người tự giữ lấy, chăm sóc mình cho tốt. Con sẽ cố gắng đọc sách, thi lấy công danh, đến lúc đó con nuôi người.”
Triệu di nương ngơ ngác nhìn hắn, nước mắt lập tức trào xuống.
“Con của nương lớn rồi...” Bà lau nước mắt, vừa khóc vừa cười, “biết thương nương rồi...”
Đỗ Thành Phỉ đỡ bà ngồi xuống, đưa khăn qua.
“Nương, người nghe con nói,” hắn nghiêm túc, “ở trong nhà này, chỗ dựa duy nhất của con chính là người. Người sống tốt, con ở bên ngoài mới có thể yên tâm cố gắng. Bạc người cất kỹ, lỡ... lỡ sau này con thật sự cần dùng tiền thì con lại tìm người lấy.”
Triệu di nương gật đầu, lau khô nước mắt, chợt nhớ ra chuyện khác: “Đúng rồi, phụ thân con muốn dẫn con đi văn hội, đây là cơ hội lộ mặt! Con phải chuẩn bị thật tốt, viết một bài thật hay, để những người đó đều nhìn xem con trai nương chẳng kém Đỗ Thành Dao chút nào!”
“Con biết.” Đỗ Thành Phỉ cười.
“Còn quần áo...” Triệu di nương lại bắt đầu lải nhải, “Nương quen một thợ may, tay nghề tốt, giá công bằng...”
“Nương,” Đỗ Thành Phỉ ngắt lời, “những chuyện này con tự lo. Người cứ chuyên tâm hầu hạ phụ thân, đừng để Phương... đừng để mẫu thân bắt lỗi người.”
Triệu di nương sững ra. Nhìn ánh mắt trầm ổn của con trai, bà bỗng cảm thấy... con trai thật sự đã khác.
Đứa trẻ rụt rè nhút nhát trước kia, bây giờ nói chuyện đầu đuôi rõ ràng, ánh mắt kiên định, giống một cây non đã có thể chịu gió mưa.
“Được, được, nương nghe con.” Bà vỗ tay con trai, trong mắt đầy vui mừng.
Tiễn Triệu di nương đi, Đỗ Thành Phỉ nhìn hộp bạc cuối cùng vẫn bị bà ép để lại, lắc đầu cười.
Có mẹ thật tốt.
II. Sự “phản bội” của cơ thể
Đỗ Thành Phỉ kiên trì rèn luyện, hiệu quả rất rõ.
Mỗi sáng chạy chậm trong sân, từ lúc đầu mới hai vòng đã thở như chó, đến bây giờ có thể nhẹ nhàng chạy mười vòng. Chống đẩy từ năm cái đã nằm bẹp, đến giờ có thể làm ba mươi cái. Kéo xà... trong sân không có xà ngang, hắn liền tìm một cành cây chắc chắn để treo người tập.
Hơn một tháng trôi qua, cơ thể rõ ràng rắn chắc hơn.
Tuy vẫn hơi gầy nhưng không còn yếu đến mức gió thổi cũng ngã. Vai rộng hơn một chút, cánh tay có đường nét, mặt có huyết sắc, lúc đi lưng thẳng, cả người đầy tinh thần.
Ngay cả Bích Đào cũng nói: “Thiếu gia, người như thế này... đẹp hơn nhiều.”
Đỗ Thành Phỉ soi gương đồng.
Quả thật. Vận động khiến khí chất một người thay đổi hẳn. Trước kia là thư sinh yếu ớt, bây giờ... hơi giống thư sinh văn võ cùng tu?
Chiều hôm đó, Đỗ Thành Phỉ đang luyện chữ trong sân, vừa viết đến nét cuối chữ “chi” trong câu “học rồi thường ôn”, bỗng nghe cửa viện phía trước kêu “két” rồi mở ra.
“Thành Phỉ! Đỗ Thành Phỉ!”
Giọng nói sang sảng, mang mấy phần quen thuộc. Ngòi bút Đỗ Thành Phỉ khựng lại, một giọt mực suýt rơi xuống giấy. Hắn ngẩng đầu, thấy một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi chẳng chờ ai thông báo đã tự mình lững thững đi vào. Trên người là áo lụa xanh lam mới tinh, dưới nắng hơi chói mắt, trong tay phe phẩy quạt xếp vẽ vàng, nụ cười trên mặt rực rỡ quá mức.
Đỗ Thành Phỉ khẽ nhíu mày, gần như không ai nhận ra, rồi nhanh chóng lục trong ký ức - Phùng Tuấn, tam thiếu gia Phùng gia. Phùng gia buôn lụa, có vài mối làm ăn với Đỗ gia. Phùng Tuấn giống hắn, đều do di nương sinh ra, địa vị trong nhà chẳng trên chẳng dưới. Hai năm trước quen nhau ở một bữa tiệc, coi như “đồng bệnh tương liên”, từng tụ lại uống rượu vài lần, than thở vài lần chuyện cha thiên vị, tính là bạn xấu cùng hội cùng thuyền.
“Không ai vào báo một tiếng?” Đỗ Thành Phỉ nghi hoặc trong lòng. Bá phủ dù quản cửa lỏng đến đâu cũng không có lý để người ngoài xông thẳng vào nội viện, huống hồ đây là nơi các thiếu gia ở.
Hắn còn đang nghĩ, Bích Đào đã vội vã đi từ phía sương phòng tới, trên mặt hơi bất an, hạ giọng: “Thiếu gia, Phùng tam thiếu gia tới, bên môn phòng... trực tiếp cho vào rồi.”
Đỗ Thành Phỉ hiểu. Hơn nửa là đám môn phòng nhìn người mà đối xử, thấy hắn chỉ là thứ tử không được sủng, khách tới cũng chẳng phải quý khách đứng đắn, liền lười thông báo, thả thẳng người vào. Phùng Tuấn cũng là kẻ chẳng mấy quy củ, cậy hai nhà có qua lại, bản thân lại bất cần đời, vậy mà thật sự cứ thế xông vào.
“Không sao.” Đỗ Thành Phỉ đặt bút xuống, phất tay với Bích Đào. Xem ra trước kia đích mẫu nắm thứ tử quá chặt, đến một tiểu tư ra hồn hắn cũng không có. Ngày rơi xuống nước vốn có một người theo hầu, tên Lai Phúc, sau đó vì “hầu hạ không chu toàn” mà bị đích mẫu kiếm cớ đánh bằng ván rồi đuổi ra trang làm việc nặng. Chuyện này mấy ngày trước Bích Đào nhắc hắn mới nhớ ra, đang tính cách đưa người về. Bây giờ thì hay, người ngoài tới mà ngay cả người cản cửa báo tin cũng chẳng có.
Đỗ Thành Phỉ vội đi ra nghênh đón: “Phùng huynh tới, không ra xa đón được!”
“Đỗ Thành Phỉ! Tiểu tử ngươi trốn ở đây học hành à?” Phùng Tuấn đã đi tới gần, quen tay vỗ một cái khá mạnh lên vai hắn.
Đỗ Thành Phỉ bị vỗ đến lắc người, chút không thích ứng trong lòng lại trồi lên, ngoài mặt chỉ cười nhạt: “Phùng huynh, khách quý. Sao hôm nay rảnh tới đây?”
Phùng Tuấn không phát hiện, lại ghé gần, tự nhiên khoác tay lên vai hắn: “Đi, Túy Tiên Lâu mới có một người hát khúc mới, giọng ngọt lắm! Ca ca mời khách. Nghe nói mấy ngày trước ngươi rơi xuống nước, coi như đi cho đỡ kinh!”
Toàn thân Đỗ Thành Phỉ cứng lại.
Bị đàn ông khoác vai... cảm giác quá kỳ quái.
Kiếp trước hắn là phụ nữ, khoác tay bạn nữ đi phố rất bình thường, nhưng với bạn nam... nhiều nhất chỉ chạm nắm tay. Bây giờ bị một người đàn ông thân mật ôm vai như vậy, da gà da vịt nổi hết.
“Phùng huynh, ta, ta còn có việc...” Hắn định thoát ra.
“Việc gì quan trọng hơn uống rượu nghe khúc?” Phùng Tuấn ôm chặt hơn, gần như nửa người đè lên hắn, “Đi đi đi, đừng làm mất hứng!”
Đỗ Thành Phỉ: “...”
Hắn bi thảm nghĩ: bây giờ mình có vỏ ngoài đàn ông, “ruột” phụ nữ. Đàn ông chạm mình thì không quen; phụ nữ chạm mình... bây giờ mình là đàn ông, phụ nữ chạm càng không thích hợp.
Đây là cuộc sống kiểu gì?
Đỗ Thành Phỉ bình thản nghiêng nửa bước, tránh cánh tay quá tự nhiên kia, giọng vẫn nhàn nhạt: “Ý tốt của Phùng huynh ta xin nhận. Chỉ là tháng sau ta phải theo gia phụ tới văn hội, mấy ngày này đều phải đóng cửa đọc sách, thật sự không đi được.”
“Văn hội?” Phùng Tuấn sững ra, quạt cũng ngừng phe phẩy, nhìn hắn từ trên xuống dưới, trong mắt nhiều thêm một ý khác, “Ôi, được đấy Thành Phỉ, cha ngươi đây là... định cất nhắc ngươi rồi?”
Câu hỏi thẳng đến mức hơi chói tai. Đỗ Thành Phỉ coi như không nghe ra, vẫn đáp: “Không dám, chỉ đi mở mang kiến thức thôi.”
Nụ cười trên mặt Phùng Tuấn nhạt đi một chút. Hắn dùng quạt gõ lòng bàn tay, lại nhìn bộ quần áo nửa mới nửa cũ trên người Đỗ Thành Phỉ cùng bài trí giản dị trong viện rồi chép miệng: “Được thôi, đọc sách là việc đứng đắn. Vậy ta không quấy rầy vị cử nhân lão gia tương lai của chúng ta nữa! Đợi ngươi nổi danh ở văn hội, đừng quên mời ca ca uống một chén!”
“Nhất định.” Đỗ Thành Phỉ chắp tay.
Phùng Tuấn lúc này mới phe phẩy quạt, lững thững rời đi. Tới nhanh đi nhanh, cửa viện lại “két” một tiếng khép lại.
Tiễn Phùng Tuấn xong, hắn ngồi trên ghế đá ngẩn người một lúc.
“Phải quen thôi,” hắn tự nói, “bây giờ mày là đàn ông. Đàn ông khoác vai nhau, bình thường. Sau này còn uống rượu cùng nhau, tắm cùng nhau, cùng...”
Hắn rùng mình.
Thôi, không nghĩ nữa. Phải nhanh chóng đưa Lai Phúc trở về. Trong đại trạch sâu thế này, bên người không có một tiểu tư đáng tin, thật sự rất bất tiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
