Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Yêu Đương Với Tà Thần Chương 3: Ký Sinh

Cài Đặt

Chương 3: Ký Sinh

Nửa đêm.

Sóng biển cuộn trào.

Vô số xúc tu màu đỏ đen từ bốn phương tám hướng tràn về phía cô gái đang lấy cát ấm làm chăn. Chúng thô bạo gạt phăng lớp cát, để cho khối thịt khổng lồ đen kịt như mây đen trườn xuống dưới thân cô. Những chiếc răng nanh xếp lớp như vòng tuổi cây ẩn giấu trong thớ thịt đang rục rịch chuyển động.

Một cái xúc tu không cưỡng lại được cám dỗ đã quấn lấy cổ chân cô, tỉ mỉ liếm láp vị ngọt tỏa ra từ đó.

Ăn em ấy, ăn em ấy, ăn em ấy…

Tiếng thì thầm không rõ nghĩa tan trong gió đêm, ngâm nga một giai điệu quỷ dị.

Máu lại một lần nữa chảy vào miệng, gây ra phản ứng hóa học buồn nôn nào đó khiến đám xúc tu rụt lại như bị điện giật, lông tóc dựng đứng.

Tại sao vẫn khó ăn như thế?

Sao em ấy có thể dở tệ đến vậy chứ…

Nửa đêm đầu Lâm Kiều ngủ không hề yên giấc. Gió lạnh vẫn len lỏi vào khắp nơi, rét đến mức trong mơ cô thấy mình xách giỏ hóa thân thành cô bé bán diêm, đi giữa trời băng tuyết hỏi một quý bà đội mũ lông ngỗng xem có mua diêm không.

Chẳng bán được hộp nào, cô bèn tự quẹt một que diêm để sưởi ấm.

Trong khoảnh khắc, hơi ấm ngập tràn ập đến, những đám mây mềm như bông gòn bao bọc lấy cơ thể cô, những cuộn len xù lông chất đống lên người cô đùa giỡn. Cô như đang nằm trên chín tầng mây, thoải mái vô cùng.

Quái vật đảo những con mắt hiện diện khắp nơi của mình, lẳng lặng ngắm nhìn cô dâu mới đang liều mạng rúc sâu vào đống thịt của mình.

Đúng như lời bọn chúng nói.

Cô có mùi thơm ngọt, nhưng ăn vào lại tựa như cá chết ươn lâu ngày. Tuy nhiên điều đó không quan trọng lắm, thứ thu hút hắn hơn cả là màu sắc trên người cô.

Cô là màu đỏ tươi.

Là sắc màu đột ngột xông vào thế giới xám xịt này, là sự tồn tại nổi bật nhất.

Sự rực rỡ mà hắn chưa từng thấy bao giờ, đặc biệt vô cùng.

Những xúc tu nhớp nhúa chui ra khỏi cát trườn lên mặt đất vuốt ve gò má trắng bệch tiều tụy, đôi môi, mái tóc của cô, rồi quấn lấy cánh tay cô.

Đúng là một giống loài mong manh, chạm nhẹ một cái là nát như tương.

Quái vật thu lại những chiếc răng nanh trắng ởn vốn dùng để xé xác con mồi, rồi gọi thêm nhiều đống thịt đến lót dưới thân để cô chui vào.

Bên cạnh đó, Giang Đan bị cơn đói hành hạ không sao xuống nước được, bực bội ngồi dậy.

Gã leo lên tảng đá nhìn về phía người phụ nữ đang nằm co ro trong cát, bắt đầu sột soạt cởi quần, không hề chú ý tới cái xúc tu đang vờn quanh tai cô đã lặng lẽ chui tọt xuống đáy cát.

Hơi ấm đột ngột rời đi, Lâm Kiều cau mày, hàng mi khẽ run rồi hé mở một khe nhỏ.

Cái cằm lởm chởm râu ria của gã đàn ông đã kề ngay sát mặt, bàn tay gã đang đặt lên cổ áo khoác khép hờ của cô.

Ánh mắt chạm nhau bất ngờ không kịp đề phòng, Lâm Kiều trong nháy mắt vung tay từ dưới đống cát lên, con dao gấp bật mở kề thẳng vào cổ họng gã, giọng khàn đặc: "Anh làm cái gì?"

Giang Đan không ngờ cảnh giác của cô lại cao đến thế, thoáng chốc sững sờ không dám manh động, chỉ lắp bắp: "Đằng nào cũng chết cả, hay là vui vẻ một lần?"

Đàn ông mỗi khi lâm vào cảnh khốn cùng bế tắc dường như đều thích dùng nửa thân dưới để giải quyết vấn đề trong não.

Lâm Kiều nheo mắt, lưỡi dao ấn sâu vào cổ họng gã, rạch ra một đường máu: "Cút."

Hiện tại cô đã ăn no, còn đối phương thì vẫn đang đói, điều đó không có nghĩa là cô không có cơ hội biến gã thành lương thực dự trữ.

Giang Đan rõ ràng nhìn thấy sự nguy hiểm trong đáy mắt cô, gã lập tức giơ hai tay lên, hoảng hốt nói: "Tôi lùi, tôi lùi, cô bình tĩnh chút."

Gã để trần nửa thân dưới, run lẩy bẩy chạy về tảng đá mặc lại quần, miệng vẫn lầm bầm trách cô không biết điều: "Tôi trông cũng đâu đến nỗi nào, cơ bắp này mà cô không thấy à? Chuyện đôi bên cùng sướng mà cô còn từ chối."

"Trong dạ dày anh còn chút năng lượng nào để tiêu hao cho việc đó không?"

Tay Giang Đan khựng lại, cứng họng.

Thấy gã lùi ra đủ xa, Lâm Kiều mới thở hắt ra một hơi, đưa tay vuốt mặt. Cảm giác nhớp nhúa dính trên đầu ngón tay khi chạm vào nơi vành tai khiến cô sững sờ.

Tóc cô ướt đến một nửa, dính dấp như thể vừa bị ai đó dùng nước bọt liếm qua một lượt.

Nhận thức được điều này, tim cô đập điên cuồng, cầm dao bật dậy thật nhanh.

Dưới chân vẫn là những đụn cát mềm mại. Phóng mắt nhìn ra xa, bờ biển mờ sáng trải dài vô tận, chẳng có bất cứ thứ gì.

Thứ gì đã đến đây lúc cô ngủ?

Lâm Kiều mím chặt đôi môi nứt nẻ, ngồi lại trước đống lửa sắp tàn, không dám ngủ nữa.

Cô vén ống quần lên. Vết thương bị nọc độc ăn mòn, sau một giấc ngủ vậy mà đã mọc lại một lớp mô hạt mỏng che phủ lấy xương, mang theo cảm giác ngứa ngáy li ti, cơn đau đã giảm xuống mức có thể lờ đi được.

Tốc độ tự chữa lành của con người có thể đạt đến mức tái tạo hoàn hảo mô dưới da chỉ trong vài giờ sao?

Lâm Kiều cúi đầu, mờ mịt không tìm ra đáp án.

Giang Đan không chiếm được chút hời nào từ chỗ cô, vừa đói vừa cáu. Gã vò đầu bứt tai thật mạnh rồi nhảy xuống khỏi tảng đá, định đi ra chỗ xa một chút để giải quyết nỗi buồn.

"Bìa rừng chắc an toàn nhỉ?"

Giọng Lâm Kiều rất nhẹ: "An toàn, tôi không thấy có nguy hiểm gì cả."

Tiếng bước chân lạo xạo trên cát xa dần, xung quanh lại trở về vẻ yên tĩnh.

Cô dùng nước biển súc miệng, rồi lại cầm lấy khúc xúc tu vùi trong đống lửa lên, cắn một miếng.

Có thể là ảo giác, nhưng cô cảm thấy thức ăn để qua một đêm mùi vị lại ngon hơn, cơ thể hấp thụ dinh dưỡng bên trong không ngừng chuyển hóa thành sức mạnh cung cấp cho cô.

Quái vật chăm chú nhìn cô cuộn mình thành một cục nhỏ xíu ở đó, từng miếng lớn nuốt chửng cơ thể của hắn. Màu sắc trên người cô lan tỏa xuống mặt đất rồi khuếch tán ra, càng thêm rực rỡ xinh đẹp.

Sau lưng cô, một cái xúc tu màu đỏ đen lắc lư vươn ra. Quái vật đã ngắt bỏ độc tố bên trong, khiến lớp da trở nên khô ráo mềm mại, Hắn đang suy nghĩ xem có nên đưa thêm cho cô một cái nữa hay không.

Giá trị dinh dưỡng của hắn rất tốt, đủ để một sinh vật yếu ớt phục hồi sinh cơ. Chỉ mới một đêm, sức sống trên người cô đã dồi dào hơn hẳn.

Nhưng nếu trực tiếp tự cắt rồi ném cho cô, liệu có ổn không nhỉ?

Cái lưng đang cong lại kia lấm tấm mồ hôi, tỏa ra mùi hương pheromone căng thẳng trong không khí.

Cô ấy trông có vẻ rất sợ hãi. Cô ấy đã nhận ra sự tồn tại của hắn. Xét theo tính phổ quát của sinh vật học, con người sẽ có cảm giác quen thuộc và đồng tình với cùng một giống loài, còn với sinh vật chưa biết thì thường mang tâm lý xa lạ và thù địch.

Hắn chậm chạp suy tư, cảm thấy nên có một ngoại hình cùng loại và một câu mở đầu thích hợp.

Cảm giác bị nhìn trộm quái đản bao trùm lấy Lâm Kiều mọi lúc mọi nơi, cuối cùng cô không nhịn được mà quay đầu lại.

Xung quanh trống trải, chỉ có tiếng lá cây rừng xào xạc.

Gã ngửa cổ, trên bề mặt da lấm tấm mồ hôi và cát, khuôn mặt cương nghị lộ vẻ vừa đau khổ vừa khoan khoái.

Nước tiểu là loại chất lỏng vô trùng tốt nhất, có thể uống được, nhưng gã thực sự không nuốt trôi.

Lúc này thải ra ngoài cơ thể, gã vừa thấy đau lòng vừa thấy tiếc.

Mặt trời leo lên từ đường chân trời, những tia nắng vàng xuyên qua tầng mây, kéo dài cái bóng của gã đàn ông in trên mặt đất ra vô tận.

Gã rùng mình một cái, cúi đầu định kéo khóa quần, tay bỗng khựng lại, đồng tử co rút dữ dội.

"Cái gì…"

Không biết từ lúc nào, một bóng đen che khuất cả bầu trời đã vặn vẹo bao trùm lấy cái bóng của gã. Nó giống như một con hải quỳ khổng lồ đang múa may những xúc tu mềm mại sau lưng gã, để lọt vài tia sáng qua những khe hở cuộn trào.

Chất lỏng nhớp nhúa nhỏ xuống vai gã, mang theo cơn đau như bị thiêu đốt.

Khoảnh khắc này, Giang Đan vô thức căng cứng toàn thân, đôi môi run rẩy, cuối cùng gã cũng hiểu ra Lâm Kiều không hề bị ảo giác.

Trên đảo có quái vật!!!

"Cứu… cứu mạng."

Tiếng kêu rất nhỏ, tan vào trong gió, không thể truyền đến tai Lâm Kiều đang ở cách đó cả trăm mét.

Gã quay đầu lại một cách máy móc. Ngay khoảnh khắc đồng tử gã nhìn thấy con quái vật, hai vật thể bằng thịt thon dài đã xuyên thủng qua não khiến máu tươi của gã bắn lên tung tóe.

Vô số xúc tu ùa lên bao bọc lấy gã, phát ra tiếng rắc rắc như chó hoang gặm xương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc