Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Đan nhướng mày, đã hiểu ý cô: "Bọn họ định bán cô đi à? Thận nhân tạo đúng là tốn kém thật, dẫu vật liệu chỉ ở mức trung bình cũng ngốn đến mấy trăm ngàn tệ. Mấy cái bệnh viện lề đường ở Lưu Lãng Thành chém đẹp lắm. Nhưng nếu là công chức đi thay thì tuyệt đối sẽ được dùng loại có số hiệu tốt nhất, giá lại còn giảm một nửa."
Lâm Kiều không đáp lời. Giữa tiếng thân cây cháy nổ lách tách trong đống lửa, cô bỗng quay ngoắt đầu lại nhìn về phía bóng tối đen đặc sau lưng: "Anh có nghe thấy tiếng gì không?"
"Tiếng gì?"
Giống như âm thanh của những thứ gì đó nhớp nhúa đang chen chúc, vặn vẹo và cuộn trào dưới lớp cát.
Cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo leo dọc sống lưng Lâm Kiều. Cô không sao diễn tả được cái cảm giác khiến mình đột nhiên run rẩy này. Nước bọt trong khoang miệng tiết ra dồn dập, màn đêm trước mắt dường như biến thành cái miệng khổng lồ của quái vật chỉ chực chờ kéo tuột cô vào trong bất cứ lúc nào.
"Được rồi, để tôi đi xem thử liệu chúng ta có phải là những người sống sót duy nhất ở đây không."
Giang Đan ngồi dậy khỏi tảng đá, rút một cành cây đang cháy dở trong đống lửa bước về phía bóng tối.
Lâm Kiều nhìn chằm chằm vào bóng lưng gã, nhìn gã đi xa cả trăm mét. Gió biển thổi ánh lửa chập chờn, thân hình vạm vỡ của gã lượn một vòng trong cái miệng của quái vật bóng đêm rồi rất nhanh đã bình an quay trở lại.
Gã ném đuốc xuống, xoa xoa cánh tay rồi ngồi lại chỗ cũ, quay sang hỏi cô: "Vết thương ở chân cô thế nào rồi?"
Lâm Kiều hoàn hồn, co chân lên, tháo dải vải buộc quanh mắt cá chân xuống.
Vết thương bị ăn mòn lộ cả xương trắng, còn phần thịt xung quanh thì thâm đen lại.
Hình như cô đã đau đến tê liệt rồi nên chẳng còn cảm thấy đau đớn gì mấy nữa.
Giang Đan quan sát kỹ tình trạng của cô rồi cau mày: "Tôi đi xem rồi, trên bãi biển chỉ có hai chúng ta thôi. Chắc là nọc độc của con kia ảnh hưởng đến cô đấy."
Trên mặt gã thoáng hiện lên chút thương hại: "Độc tố thần kinh chăng? Có thể nó khiến cô sinh ra chút ảo giác. Nếu thứ này đúng là bạch tuộc và không có kịch độc thì cô vẫn còn chút hy vọng sống sót."
Lâm Kiều lại quay đầu nhìn khu rừng tối om, mím đôi môi khô khốc: "Trên người anh chẳng phải còn thuốc thanh tẩy sao, đưa cho tôi."
Giang Đan thẳng người dậy, tay che lấy túi quần: "Làm gì? Thứ này đâu phải dùng cho người."
"Ngày mai anh định tự mình đi tìm thức ăn à? Nếu tôi bị nhiễm trùng khiến cho cơ thể bị biến đổi thì anh cũng chẳng có cách nào ăn thịt tôi được đâu." Lâm Kiều vén lọn tóc mai ra sau tai, bình thản nói toạc ra kế hoạch trong lòng gã.
Sắc mặt gã đàn ông khẽ biến đổi.
Cuối cùng, cô tiêm một nửa ống thuốc thanh tẩy vào chân, nửa còn lại trả cho gã.
Khúc xúc tu nướng trên lửa đã chín hẳn, lớp da cháy đen thui, nhìn qua là biết chẳng thuộc tiêu chuẩn ăn uống nào của loài người.
Lâm Kiều không có sự lựa chọn.
Dù sao cô cũng trúng độc rồi, chuyện chết hay không chết chẳng liên quan mấy đến việc ăn hay không ăn.
Cô lau sạch con dao gấp, hơ qua trên lửa rồi cắt xuống một miếng thịt, chuẩn bị tâm lý xong xuôi mới nhét vào miệng.
Giang Đan nhíu mày, theo bản năng sinh lý tự nhiên gã lại thấy ghê tởm: "Mùi vị thế nào?"
Lâm Kiều không dám nhai kỹ, trực tiếp nuốt chửng: "Không tả được, giống mùi thối rửa của chất hữu cơ? Tóm lại là dở tệ."
Vài giây sau, cô bỗng thấy tim mình tê rần, con dao tuột khỏi tay. Cô ôm chặt lấy ngực, người cong lại gập về phía trước.
Giang Đan siết chặt cây đuốc, cảnh giác nhìn chằm chằm vào bộ dạng của cô: "Theo lý mà nói thì chưa có bằng chứng nào cho thấy sinh vật ô nhiễm sẽ lây nhiễm biến người thành dị chủng, trừ phi là thuốc biến đổi gen hàng nhái trôi nổi ngoài chợ đen?"
Nhịp tim Lâm Kiều rối loạn, đầu lưỡi khô khốc, một nỗi khát khao mông lung bỗng nảy sinh từ tận đáy lòng.
Cô hung hăng bấm móng tay vào lòng bàn tay để tìm lại chút tỉnh táo: "Là độc tố khiến tôi bị ảo giác thôi, không cần vội giết tôi đâu."
Ngay dưới lớp cát nơi cô đang ngồi, vô số những chi thể bằng thịt mềm mại đang rục rịch chuyển động.
Cô đã ăn cơ thể của quái vật. Trông cô đỏ tươi mơn mởn, mùi vị của cô thật thơm ngọt… Hắn đã có thêm một cô dâu ngon miệng.
Ăn em ấy, ăn em ấy, ăn em ấy.
Tiếng quỷ dữ nỉ non tan vào trong gió, rung lên vo ve.
Lâm Kiều lại ngoảnh đầu, nhìn về phía bãi cát đen kịt, khó khăn nuốt nước miếng: "Thật sự… anh không nghe thấy gì à?"
Giang Đan cảm thấy cô bắt đầu lẩn thẩn rồi, lưng gã bất giác cũng toát mồ hôi lạnh, giọng điệu trở nên cáu kỉnh: "Thật sự không có, chỉ có cái gió biển chết tiệt và tiếng lá cây cọ vào nhau thôi."
Gã đang cân nhắc xem có nên giết quách cô ngay bây giờ không, đợi đến lúc cô biến thành dị chủng thật thì người chết sẽ là gã.
Không biết qua bao lâu, ngọn lửa bị gió thổi nghiêng thiêu rụi một lọn tóc rủ xuống trước trán Lâm Kiều, cô từ từ ngồi thẳng dậy dưới ánh mắt căng thẳng của Giang Đan.
Gã hỏi: "Cô sao rồi?"
Giọng điệu hệt như gã đồ tể đã mài dao sẵn sàng, chỉ chờ chọc tiết con cừu non của mình.
Cô quay đầu nhìn người đàn ông đang chuẩn bị đánh chết mình.
Mồ hôi lăn dài từ trán xuống môi mang theo vị mặn chát, cô mấp máy môi: "Chắc là ổn rồi."
Sát khí trong đáy mắt Giang Đan từ từ lui bớt, bàn tay đang nắm chặt cây đuốc cũng thả lỏng: "Thế thì… tốt quá."
Cơn tim đập nhanh qua đi, Lâm Kiều không phân biệt được đó là do ăn xúc tu hay do cơn co thắt nào đó gây ra, nhưng miếng thịt kia thực sự đã khiến cái dạ dày đang quặn thắt của cô dễ chịu hơn nhiều.
Tuy chế biến rất khó ăn, nhưng nó thực sự đã khơi dậy ham muốn ăn uống của cô.
Vẫn muốn ăn thêm nữa…
Lâm Kiều cầm con dao gấp lên, lần này trực tiếp chặt đứt nửa cái xúc tu rồi bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến, cả cằm và môi đều dính đầy thứ vật chất đen sì.
Thấy cô ăn ngon lành như vậy, Giang Đan không nhịn được nữa bèn nếm thử một miếng nhỏ, ngay lập tức gã nhoài người ra bên cạnh, suýt chút nữa thì nôn cả dịch vị dạ dày ra.
Chất hữu cơ thối rữa cái gì chứ? Cái vị này rõ ràng như tống một họng phân vào mồm, vậy mà người phụ nữ bên cạnh lại ăn đến say sưa ngon lành.
Nếu nói lúc đầu Giang Đan còn nuôi ý định ăn thịt đồng loại để sống sót, thì giờ gã cảm thấy mình mà ăn thịt cô thì gã mới là kẻ tâm thần.
"Cô nghĩ bao giờ thì có người đến cứu chúng ta?" Gã cố gắng chuyển chủ đề, không dám nghĩ đến cái mùi vị kinh khủng đang bám lấy vị giác nữa.
Lâm Kiều ăn no rồi tùy tiện quệt miệng trả lời: "Tại sao lại nghĩ sẽ có người đến cứu chúng ta?"
Giang Đan quay sang nhìn cô, giọng yếu ớt: "Chẳng lẽ cô muốn chết ở đây?"
Lâm Kiều: "Tôi chưa đạt tiêu chuẩn công dân cấp ba, công ty việc gì phải lãng phí tài nguyên để cứu chúng ta, hay là nhà anh có đủ tiền để gọi dịch vụ?"
Thời buổi này các tập đoàn siêu cấp đều tôn thờ chủ nghĩa kim tiền, người bình thường căn bản không thể nào chi trả nổi chi phí cứu hộ đắt đỏ.
Một gã ngư dân, một kẻ giết người không nơi cư trú cố định, đối với bọn họ thì chết cũng là chết thôi.
Sắc mặt Giang Đan khó coi cực độ: "Thế cô ăn cái gì, chết quách cho xong."
Lâm Kiều bình thản đáp: "Đói đến hoa cả mắt, tôi không chịu nổi."
Cô sợ cảm giác đói bụng. Nó luôn khiến cô nhớ lại cảnh Lâm Du hắt bát cơm xuống trước chân cô như cho súc vật ăn, bắt cô phải vẫy đuôi cầu xin, còn bố mẹ cô đứng bên cạnh cổ vũ đứa con trai bé bỏng duy nhất của họ làm tốt lắm.
Chưa giết được bọn họ đã phải bỏ trốn, giờ nghĩ lại, Lâm Kiều cảm thấy hơi thiệt thòi.
Cô cuộn mình vào trong lớp cát mịn ấm áp, vùi lấp cả cơ thể.
"Tôi muốn ngủ một lát, nếu anh không ăn nửa kia thì để dành mai làm bữa sáng cho tôi."
Giang Đan một cái liếc mắt cũng chẳng muốn nhìn thứ kia, trong dạ dày gã đã chẳng còn gì để mà nôn nữa rồi.
Gã tìm một tảng đá chắn gió, nằm xuống phía bên kia, giữ khoảng cách với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)