Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Yêu Đương Với Tà Thần Chương 4: Giang Đan Là Quái Vật

Cài Đặt

Chương 4: Giang Đan Là Quái Vật

Những chiếc xúc tu ngọ nguậy chiếm lấy cơ thể Giang Đan đóng vai trò như gân cốt bao bọc lấy tứ chi. "Giang Đan" từ từ đứng dậy như một quả bóng được thổi hơi. Hai hốc mắt bị đâm thủng giờ đây mở ra, một đôi đồng tử dựng đứng vô cơ mọc ra từ những xúc tu bên trong thay thế cho con ngươi của con người.

Hắn bước lên một bước, thân người loạng choạng.

Cánh tay trong nháy mắt biến đổi hình dạng, hóa thành một "cây gậy" màu đỏ đen cứng rắn, nở hoa cắm phập xuống bãi cát, chống đỡ cơ thể hắn đứng thẳng trở lại.

Quái vật đạp văng cái quần vướng víu làm hắn ngã sấp mặt, để trần nửa thân dưới, lảo đảo đi về phía bờ biển.

Tạm thời giải quyết xong cái bụng đói, Lâm Kiều lại phải đối mặt với một vấn đề nan giải mới.

Cô đã không uống nước suốt một thời gian dài, triệu chứng chóng mặt và kiệt sức này không phải cứ có thức ăn là giải quyết được.

Có lẽ hôm nay cô phải vào rừng một chuyến, đi cùng với Giang Đan.

Cô không còn là lương thực dự trữ của gã nữa, tình trạng của gã có khi còn tệ hơn cô, giờ bọn họ có thể nói chuyện bình đẳng với nhau.

"Tôi… về rồi."

Giọng nói cực kỳ bất ổn, nghe như cố tình chèn ép dây thanh quản tạo ra âm thanh lạo xạo như hạt cát, lắp ba lắp bắp.

Lâm Kiều quay đầu lại, cả người cứng đờ, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn gã.

"Có chuyện gì xảy ra vậy? Quần của anh đâu rồi?"

Mặc dù lúc này nửa thân trên của Giang Đan, chẳng hiểu vì lý do gì mà toàn là máu, nhưng cô thực sự không thể nào lờ đi cái bộ dạng ăn mặc cực kỳ xộc xệch của gã. Theo phản xạ, cô buột miệng hỏi một câu tuy chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh hiện tại nhưng lại khá là… thiếu tế nhị.

"Quần á?"

Dị chủng? Giang Đan bị nhiễm lúc nào vậy? Rõ ràng người bị trúng độc là cô cơ mà.

Hay là cô đã chìm sâu vào ảo giác do độc tố thần kinh tạo ra mà không dứt ra được?

Giang Đan mà cô nhìn thấy dường như đã bị một con quái vật khoác lên lớp da người. Mấy cái xúc tu lộ ra ngoài kia trông quen mắt đến thế, y hệt như món cô vừa ăn sáng nay.

Lâm Kiều theo bản năng xoay xoay cổ chân bị thương, cơn đau như xé thịt khiến cô cau mày, đầu óc trở nên tỉnh táo vô cùng.

Giang Đan trước mặt vẫn toàn thân đầy máu, cảnh tượng quỷ dị với những xúc tu rơi ra từ trong não.

Chắc chắn không phải ảo giác…

Có một con quái vật đã giết chết Giang Đan rồi biến thành "Giang Đan".

Vậy đối phương đến để trả thù việc cô làm tổn thương hắn sao? Dù gì cô cũng đã ăn mất một phần cơ thể của hắn…

Vừa nghĩ đến những thứ đang được tiêu hóa trong bụng thì dạ dày Lâm Kiều lại bắt đầu co thắt khó chịu, vẻ mặt cố nén nhịn.

Quái vật nghiêng đầu, lúc này mới để ý thấy một phần bản thể của mình bị lòi ra ngoài. Hắn điều khiển phần đó rụt lại vào trong não, dùng tay vuốt phẳng khuôn mặt nhăn nhúm, kích thích nang tóc trên đỉnh đầu sinh trưởng, mọc ra mái tóc rậm rạp che đi vết thương.

"Xin lỗi, không kiểm soát được." Bọn chúng phấn khích quá.

Từ quá trình xuyên thủng não bộ đến tiêu hóa ký ức, quái vật đã trích xuất được một phần quy tắc sống của loài người từ cơ thể Giang Đan.

Hắn lịch sự xin lỗi, sau đó ngay trước mặt Lâm Kiều, đưa tay về phía cái xúc tu biến dạng của mình, bẻ gãy một đốt như bẻ ngón tay. Đó là phần mềm mại và khô ráo nhất.

Khúc xúc tu mềm oặt nằm gọn trong tay hắn. Hắn điều khiển đôi chân trần trụi bước tới, đứng từ trên cao nhìn xuống, tặng một phần cơ thể mình cho cô, hy vọng cô sẽ nảy nở thêm nhiều màu sắc rực rỡ lấp đầy đôi mắt hắn. Đôi chân dài với những thớ cơ săn chắc lướt đến trước mặt, hình ảnh cận kề đầy tính đả kích này cùng với mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi khiến Lâm Kiều không nhịn được nữa, cô quay đầu chống tay xuống cát thở hổn hển.

Những cảm xúc bất an, chán ghét toát ra từ người cô dường như phần lớn đều nhắm vào cách ăn mặc không chỉnh tề của hắn.

Quái vật cúi đầu nhìn xuống, cân nhắc đến việc đêm qua khi cơ thể này đè lên người cô, cảm xúc cô tỏa ra cũng y hệt như vậy.

"Cô đang lo lắng tôi có cái này sao?"

Hắn rất nhanh đã hiểu ra vấn đề khiến mình bị ghét nằm ở đâu, dứt khoát cắt phăng cái bộ phận vô dụng đó đi.

"Được rồi."

Hắn từ từ ngồi xổm xuống, mời gọi Lâm Kiều chiêm ngưỡng tác phẩm của mình: "Chắc là không có vấn đề gì nữa đâu."

Con người khi đứng ở trên cao thường hay có ý nghĩ muốn nhảy xuống, dù biết rõ nhảy xuống là cửu tử nhất sinh, nhưng những ý nghĩ bốc đồng hoang đường vẫn cứ nảy sinh, cuối cùng lý trí chiến thắng, rụt lại cái thôi thúc lao đầu vào chỗ chết ấy.

Lâm Kiều thì ngược lại, cô cho rằng mình chính là kẻ sẽ nhảy xuống đó, cô luôn dễ hành động theo cảm tính.

Giống như lúc này đây, cô muốn biết rốt cuộc hắn muốn làm cái gì. Khóe mắt không tự chủ được mà liếc qua, sự kích thích không thể diễn tả bằng lời khiến tim cô đập loạn xạ.

Cô nhìn thấy vùng bụng dưới được bao bọc trong chiếc áo ba lỗ của "Giang Đan", và cả… sự biến mất hoàn toàn của bộ phận không thể thiếu đối với một người đàn ông.

Kỹ thuật khâu vá của quái vật thật cao siêu, còn có thể tùy ý thay đổi hình thái cơ thể.

Dị chủng chỉ là những con người thất bại khi tiêm thuốc biến đổi gen, hoàn toàn khác biệt với hắn…

Thứ chiếm giữ cơ thể Giang Đan rốt cuộc là cái quái gì vậy?

Đồng tử cô khẽ run lên, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt khác biệt với con người kia. Nó giống như một vết nứt sâu hoắm dựng đứng xuất hiện giữa những kẽ nứt của vùng đất khô hạn, một màu đen vô cơ, khi chớp mắt lại phủ lên một lớp màng mỏng, lạnh lẽo, quái dị nhưng không hề có sát khí.

Có lẽ hắn vừa ăn no xong, hiện tại đối với cô chỉ còn lại sự tò mò và thám hiểm, chưa có dục vọng ăn uống.

Vậy bây giờ nên nói cái gì để giữ mạng đây?

"Cảm ơn?"

Một lời cảm ơn kỳ quặc.

Lâm Kiều cảm thấy mình lỡ lời, trong lòng hối hận, suy nghĩ rối bời.

Tại sao cô lại nói câu đó? Cảm ơn hắn không mặc quần cũng không làm cay mắt cô nữa à? Hay là nỗi sợ hãi đã kích hoạt phản ứng hùa theo theo bản năng của cơ thể? Hoặc là, muốn sống sót thì tốt nhất cô nên coi hắn như một người bình thường?

Quái vật vẫn giữ nụ cười kinh khủng đó: "Không có chi."

Hắn lại một lần nữa dâng đoạn xúc tu vừa bẻ gãy đến trước mặt cô, vết cắt phẳng lì nhỏ xuống những giọt máu đỏ tươi tí tách.

Lâm Kiều cố gắng ổn định cảm xúc: "Anh muốn tặng cho tôi? Là vì hôm qua tôi lỡ tay làm chuyện đó với anh sao?"

Cô nhớ lại cảnh tượng hôm qua mình tự tay cắt đứt nó, lớp dịch nhầy đầy kịch độc bao bọc bên ngoài làm màng bảo vệ. Hôm nay con quái vật này ẩn nấp trong cơ thể Giang Đan, dùng kỹ năng diễn xuất vụng về để đưa một đoạn mới đến trước mặt cô.

Trông có vẻ sạch sẽ, khô ráo hơn nhiều.

"Cô rất đói." "Giang Đan" nói: "Tôi có thể cho cô ăn no."

Hắn hoàn toàn không để tâm đến việc cô từng cắt cơ thể Hắn.

Là một loại tình mẫu tử nào đó khiến hắn vô tình coi cô như con non sao? Hắn là giống cái à?

Để không chọc giận đối phương, Lâm Kiều bất động thanh sắc nhận lấy nắm xúc tu mềm mại kia, mặc kệ máu nhuộm đỏ ngón tay mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc