Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Kiều bị bố mẹ bán cho một chủ nông trại với cái giá năm trăm ngàn để đổi lấy một quả thận nhân tạo. Trong lúc xô xát, cô lỡ tay giết chết một người.
Trước khi cảnh sát Liên Bang kịp đến điều tra, cô đã liều mạng leo lên tàu săn cá voi để trốn thoát khỏi Lưu Lãng Thành.
Thế nhưng cuộc trốn chạy chẳng hề suôn sẻ. Con tàu gặp phải bão sấm sét ngay trên vùng Hắc Hải, cả người cầm lái lẫn thuyền viên đều bị đám sinh vật ô nhiễm đại dương tàn sát sạch sẽ.
Định mệnh cưỡi trên những con sóng, đẩy người sống sót dạt vào hoang đảo. Bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay chuyển từ từ.
…
Đã là tuần thứ hai kể từ khi Lâm Kiều dạt vào đây. Cô đã ngắm chán chê bãi cát trắng phau và làn nước biển trong vắt chưa từng thấy này rồi.
Miếng thịt nhân tạo cuối cùng trên người đã hết sạch từ ba ngày trước. Dạ dày cô đang co thắt dữ dội vì đói khát lâu ngày, từng tế bào khắp người đều đang gào thét đòi ăn.
Cô vốn tưởng ở vùng biển sạch sẽ tinh khiết thế này thì kiểu gì cũng bắt được một con cá, hay tệ lắm cũng là chút hải quỳ bám trong kẽ đá. Nhưng tìm nát cả bãi cát, thậm chí mạo hiểm lặn xuống vùng nước nông vài lần, xung quanh ngoại trừ đá ra thì đến một cọng rong biển cũng chẳng thấy đâu.
"Mẹ kiếp, nước quanh cái đảo chết tiệt này còn sạch hơn cả cái Hắc Hải đầy rác rưởi kia, thế mà tìm mãi chẳng ra nổi một miếng gì để bỏ bụng, đúng là đen như chó mực."
Giang Đan - gã ngư dân đi cùng cô cũng chửi rủa một cách yếu ớt. Gã nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt đỏ quạch đã vằn lên những tia máu, giọng khản đặc: "Làm sao bây giờ? Cô nói xem còn cái gì ăn được không?"
Lâm Kiều liếc nhìn gã, lặng lẽ siết chặt con dao gấp trong túi áo: "Vào rừng tìm thử xem sao."
"Rừng á?" Gã đàn ông ngoảnh đầu nhìn về phía khu rừng rậm rạp xanh ngắt. Cơ thể đang bị mặt trời thiêu đốt bỗng rùng mình một cái, nỗi ớn lạnh nảy sinh từ tận đáy lòng. "Tôi không đi đâu. Cô không thấy chỗ đó nhìn quái dị lắm à? Nhiều cây cối thế kia, có thấy vô lý không chứ?"
"Thế để tôi đi xem."
Lâm Kiều lấy dao gấp trong túi ra, bật lưỡi dao lên. Cô hít sâu một hơi, nuốt xuống cơn đau rát nơi cổ họng rồi bước vào trong.
Cô buộc phải đặt hy vọng cuối cùng vào cánh rừng xanh mướt kia. Gã đàn ông vạm vỡ kia nhìn cô với ánh mắt đói khát như sói, cô không chắc mình có thể thoát khỏi việc trở thành bữa trưa của gã nếu cả hai cứ tiếp tục nhịn đói thế này.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lâm Kiều cũng thấy hòn đảo này quá mức quỷ dị.
Ngay cả vườn thực vật xịn nhất ở Lưu Lãng Thành cũng chẳng thấy nổi vài cái cây có lá thật, ở đó đến gỗ mục cũng là hàng trưng bày có gắn biển. Vậy mà hòn đảo này lại phủ đầy màu xanh, thế nhưng chẳng có bất kỳ tập đoàn siêu cấp hay công ty sinh học nào phát hiện ra.
Vệ tinh tư nhân của bọn họ sớm đã phủ sóng toàn cầu rồi, việc không ai đặt chân đến đây là điều cực kỳ bất thường. Giống như vùng biển lân cận không có lấy một con cá biến dị nào vậy, ngoại trừ việc nơi này ẩn chứa một sinh vật đáng sợ hơn khiến chúng không dám lại gần thì Lâm Kiều tạm thời chưa nghĩ ra lý do nào khác.
Bước chân cô bắt đầu loạng choạng, mồ hôi dần làm nhòe đôi mắt, tầm nhìn trở nên mờ mịt.
Gió biển thổi lá cây xào xạc khiến âm thanh nghe rợn cả người.
"Bẹp."
Chân trái cô bỗng giẫm phải thứ gì đó như thạch dẻo. Thứ chất lỏng nhớt nhát trơn tuột ấy thấm qua mép giày mang theo cơn đau thấu trời xanh.
Cơ thể Lâm Kiều cứng đờ, ánh mắt đang rã rời bỗng chốc tụ lại sắc bén. Cô lùi nhanh hai bước, theo phản xạ cầm con dao gấp cắm phập xuống thật mạnh.
Một đoạn xúc tu còn to hơn cả cổ tay cô với lớp da màu đỏ đen sần sùi. Từ vết cắt, máu đặc quánh lẫn với dịch nhầy bắn tung tóe. Nó giống như kẻ đang ngủ say bị quấy rầy, bắt đầu ủi trong cát vặn vẹo điên cuồng.
Lâm Kiều nhanh chóng đạp văng chiếc giày dính phải thứ đó, cởi bỏ chiếc tất đã bị ăn mòn thủng một lỗ lớn. Da ở mắt cá chân đã bong tróc quá nửa. Cô ngồi xổm xuống, đau đến mức hít hà liên tục, nhưng kì lạ thay là tâm trạng nặng nề lại trở nên tốt hơn vừa rồi rất nhiều.
Cô nhìn cái xúc tu kia, trong đầu nhanh chóng đánh giá xem nó là giống loài gì.
Chắc là bạch tuộc biến dị trôi dạt từ biển vào. Do chịu ảnh hưởng của ô nhiễm nước biển nên chúng dài đến năm sáu mét là chuyện bình thường. Niêm mạc ngoài da có độc tính nhất định nhưng không gây sát thương cao cho con người.
Sự xuất hiện của nó ở đây đã bác bỏ giả thuyết về quái vật đáng sợ mà cô vừa nghĩ đến.
Lâm Kiều mặc kệ máu chảy, cắn răng chịu đựng cơn đau thấu tim mà đi vòng quanh nó. Cô cẩn thận rút dao ra, canh chuẩn thời cơ rồi vung tay chém xuống, cắt đứt toàn bộ đoạn xúc tu đang trồi lên khỏi cát để giãy giụa kia.
Cô dùng áo bọc tay lại đè lên nó, tiêm thuốc thanh tẩy vào khúc thịt mềm oặt qua lớp vải.
Cái xúc tu nhanh chóng nằm im, mềm nhũn rũ ra đó, toàn thân dính đầy cát.
Khúc này chỉ dài cỡ cẳng tay Lâm Kiều, phần còn lại vẫn chôn dưới cát, cô cũng chẳng rõ còn bao nhiêu nữa. Nhưng chừng này đã là lương thực cứu mạng rồi, đủ để cô không phải vào rừng mạo hiểm mà vẫn an toàn qua đêm nay.
Kiếm được bữa tối, cô khập khiễng đi về. Máu từ cổ chân cứ thế chảy dọc xuống, tí tách nhỏ giọt.
Ở nơi cô không nhìn thấy, đoạn xúc tu bị cắt đứt đang ngâm mình trong dịch nhầy từ từ co lại. Những bong bóng khí đặc quánh sủi lên, vô số chân nhỏ li ti từ vết cắt phân tách, lan rộng, múa may loạn xạ.
Chúng chui tọt xuống đáy cát, rồi lại trồi lên theo dấu chân cô vừa rời đi, tham lam cuốn lấy cát đưa vào miệng.
Rõ ràng ngửi thấy mùi ngon lành đến thế, vậy mà khi nếm lại là mùi vị khó mà chấp nhận nổi. Đám xúc tu run rẩy như bị sốt rét, nôn thốc nôn tháo toàn bộ đống cát ra ngoài.
Những xúc tu chôn vùi dưới cát trải dài khắp cả hòn đảo bắt đầu giao nhau quấn quýt điên cuồng, từ vực sâu nứt nẻ phát ra tiếng vo ve đầy nghi hoặc.
Ngọt ư? Thối ư? Hay là thiu rồi?
Rõ ràng cô ấy có mùi ngọt ngào đến thế cơ mà.
Con quái vật cuộn mình dưới đáy đảo bị những âm thanh ồn ào đánh thức, lặng lẽ mở mắt ra.
"Cô kiếm được cái gì đấy?" Giang Đan nhìn chằm chằm vào cái xúc tu trên tay cô. "Thứ gì vậy?"
"Chắc là xúc tu bạch tuộc biến dị." Lâm Kiều ném bịch nó xuống đất.
"Tôi tiêm thuốc thanh tẩy rồi."
Mấy thứ ô nhiễm đại dương này ăn được, các công ty sinh học đã đặc biệt nghiên cứu ra một loại thuốc thanh tẩy để đối phó với chúng, có thể loại bỏ hoàn toàn độc tố trong cơ thể.
Thứ này không rẻ, là lúc xảy ra chuyện trên tàu Lâm Kiều tiện tay vớ được, giờ thì có đất dụng võ rồi.
"Bạch tuộc á?" Giang Đan đi đến trước cái xúc tu, ngồi xổm xuống, cầm nó lật qua lật lại rồi bấm thử vào thịt, đoạn nói: "Tôi làm nghề đánh cá bao năm nay nên thừa biết đây không phải chân bạch tuộc, nó làm gì có giác hút nào."
Lâm Kiều khựng lại, khô khốc nói: "Có khi nó bọc ở bên trong chăng?"
Cô trực tiếp dùng dao rạch lớp da ngoài, bên trong lộ ra thớ thịt màu đỏ đen cuộn trào.
Quả nhiên không phải bạch tuộc.
Vậy thì chủ nhân của khúc thịt cô cắt về rốt cuộc là giống loài gì?
Trái tim Lâm Kiều chùng xuống, cô ngước mắt nhìn gã: "Tôi chỉ tìm được cái này thôi, anh thấy có ăn được không?"
Giang Đan xoa cái bụng đói meo lõm sâu: "Ai mà biết, cô ăn thử trước đi?"
Lâm Kiều im lặng.
Vốn dĩ chiếc tàu cá này sẽ ghé trạm dừng chân ở Hoang Vu Quốc Độ. Nơi đó không thuộc phạm vi hành pháp của cảnh sát Liên Bang, trật tự hỗn loạn, toàn bộ địa phương đều do các băng đảng tiếp quản, được coi là nơi giữ mạng tốt cho Lâm Kiều.
Cô lật qua lật lại cái xúc tu, khứa vài đường dao lên đó. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt cô, mang lại vài phần ấm áp khi màn đêm buông xuống.
"Em trai tôi bị bệnh sắp chết nên cần phải thay một quả thận nhân tạo, mà bố mẹ tôi thì không có tiền."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










