Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trạc Ngọc Tiên Tôn chỉ nhận Mặc Chúc làm đệ tử, chứ không hề cho hắn đệ tử ngọc khế để chứng minh thân phận. Vì vậy, theo đúng nghĩa, Mặc Chúc không được coi là đệ tử thân truyền của Trạc Ngọc Tiên Tôn.
Phàm là thu nhận đệ tử đều phải cấp ngọc khế, đó là biểu tượng của thân phận.
Ngu Tri Linh thầm chửi trong lòng, thông tin quan trọng như vậy mà hệ thống cũng không nói cho nàng biết.
Nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười giả lả, cố gắng vớt vát chút hình tượng trong lòng Mặc Chúc: “Ha ha, ngọc khế à? Chắc là ta quên mất thôi, giờ ta đưa cho ngươi.”
Nàng vội vàng tìm trong thức hải xem ngọc khế được kết ấn như thế nào.
Mặc Chúc vừa kịp phản ứng định lùi lại thì đã bị Ngu Tri Linh túm chặt lấy cánh tay. Linh lực của nàng rạch một đường trên vạt áo trước ngực thiếu niên, nhanh như chớp lấy đi một giọt máu tim của hắn.
Mặc Chúc không hề kêu đau, chỉ nhíu mày một cái.
Máu tim của nam chính thì nàng lấy không chút do dự, nhưng đến lượt mình, nàng lại hít sâu thở mạnh, chuẩn bị tâm lý chán chê mới nhắm mắt cắn răng lấy một giọt.
ĐAU ĐAU ĐAU ĐAU ĐAU!!
Ngay trước khi vẻ mặt kịp mất kiểm soát, Ngu Tri Linh vội quay người đi. Nàng vừa run rẩy đưa hai giọt máu tim hòa vào nhau, vừa nhe răng trợn mắt, trong lòng gào thét đau chết đi được, hai tay đồng thời kết ấn.
Thiếu niên đứng sau lưng nàng cúi mắt nhìn vết thương trên ngực mình. Vạt áo chỉ bị xé một đường nhỏ, nàng cũng chỉ lấy một giọt máu tim, vết thương sẽ nhanh chóng lành lại.
Mặc Chúc cau mày, phủi sạch vết máu trên áo rồi đưa mắt nhìn người con gái đang quay lưng về phía mình.
Nhìn từ sau, dáng người nàng mảnh mai, bờ vai gầy khẽ run lên. Hắn có thể nghe thấy tiếng nàng hít vào đầy khó nhọc, dường như là…
… vì đau.
Vẻ mặt Mặc Chúc cứng lại. Đã là tu sĩ Đại Thừa Cảnh rồi mà còn sợ lấy một giọt máu tim thôi sao?
Đúng lúc này, Ngu Tri Linh quay người lại.
“Cho ngươi này, Ngọc Khế Đệ Tử.”
Nàng chìa tay ra, một tấm ngọc bài màu xanh đen nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Ta đã dung hợp Ngọc Khế Đệ Tử vào trong ngọc bài này. Trên đó có linh lực uy áp của ta, người khác thấy nó sẽ biết ngươi là đệ tử của ta. Chỉ cần ngươi đeo ngọc bài, dù cách xa ngàn dặm ta cũng có thể tìm thấy ngươi. Mặc Chúc, từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử danh chính ngôn thuận của ta.”
Hơi thở của Mặc Chúc chợt trĩu xuống, ánh mắt không rời khỏi gương mặt Ngu Tri Linh một giây.
“Sư tôn, người có biết kết cái Ngọc Khế này nghĩa là gì không? Nghĩa là chỉ cần người khác nhìn thấy, họ sẽ biết người và ta là sư đồ.”
Ngu Tri Linh gật đầu: “Ta biết mà.”
“Ta là yêu.”
Bên ngoài rất ít người biết đệ tử của Trạc Ngọc là yêu, Trạc Ngọc chưa từng nói với Trung Châu rằng đệ tử của mình là một con rắn.
Ngu Tri Linh nghe vậy liền nhíu mày: “Sao lại nói vậy nữa rồi? Ta đương nhiên biết ngươi là yêu. Sau này đừng nói những lời này nữa. Ta sẽ chỉ có mình ngươi là đệ tử, có thân phận sư đồ rồi, sau này ngươi ở Trung Châu cũng sẽ dễ dàng hơn, người khác nể mặt ta cũng phải kiêng dè ngươi vài phần.”
Lời này lọt vào tai Mặc Chúc lại giống như một lời hứa.
Hắn là đệ tử của Ngu Tri Linh, có Ngọc Khế Đệ Tử trong tay, nàng chính là lá bài hộ mệnh cho hắn đi lại ở Trung Châu.
Mặc Chúc không muốn làm trưởng lão của Dĩnh Sơn Tông, cũng chẳng màng làm tiên tôn của Tiên Minh. Hắn vốn chẳng bận tâm đến bất cứ thứ gì Ngu Tri Linh sở hữu. Từ đầu đến cuối, thứ hắn muốn chỉ có một – đó là sự thật.
Hắn cứ chần chừ mãi không nhận, tay Ngu Tri Linh sắp mỏi nhừ. Nàng thầm thở dài, nam chính đúng là quá câu nệ.
“Cầm lấy đi.”
Nàng tiến lên một bước, không chút ngần ngại treo ngọc bài lên bên hông Mặc Chúc, đôi tay mảnh khảnh nhanh chóng luồn lách, thắt một nút thắt hoàn hảo.
Nàng đứng quá gần, tựa như sắp nép vào lòng hắn. Mặc Chúc cúi đầu là có thể ngửi thấy hương thơm thanh mát thoang thoảng trên người nàng, giống như một loài hoa nào đó nhưng hắn không nhận ra được. Mặc Chúc gần như chưa từng tiếp xúc với nữ nhân.
Hắn không lùi lại, cứ mặc cho Ngu Tri Linh đứng trước mặt mình đeo ngọc bài cho hắn.
Sau đó, nàng lùi lại một bước, hài lòng gật gù.
“Được lắm, đẹp thật đấy.”
Mặc Chúc cúi mắt, ngọc bài bên hông đã được dung hợp với Ngọc Khế Đệ Tử, người tinh tường chỉ cần liếc mắt là biết hắn là đệ tử thân truyền được Ngu Tri Linh công nhận. Linh ấn của Trạc Ngọc Tiên Tôn, không ai là không biết.
Lẽ ra Mặc Chúc phải chán ghét cảm giác bị trói buộc với nàng thế này, hắn thực sự không thích. Hắn cũng chẳng cần thân phận của Ngu Tri Linh để mưu cầu tư lợi cho mình.
Nhưng khi ánh mắt hai người giao nhau.
Nàng đang cười, đôi mắt cong cong, nụ cười rất vui vẻ.
Không một chút giả tạo.
Mặc Chúc chợt nhớ lại những lời mình nghe được trước đó.
Nàng đã mất một phần ký ức, nàng không nhớ chuyện quá khứ nữa.
Thiếu niên nhắm mắt lại, đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, đợi tâm trạng bình ổn lại rồi mới mở mắt ra.
Bất kể nàng thay đổi thái độ với hắn là vì mất trí nhớ hay có âm mưu nào khác, bây giờ cũng không phải lúc để động đến nàng.
Mặc Chúc cất giọng bình thản: “Đa tạ Sư tôn.”
Giọng nói vẫn đều đều không chút gợn sóng, nghe không ra một tia vui mừng nào.
Ngu Tri Linh thầm lẩm bẩm trong lòng, cái tính khí khó ở của nam chính thế này, thảo nào trong nguyên tác đến một người thương chính thức cũng chẳng có. Miệng lưỡi vụng về đến thế, một câu dễ nghe cũng không biết nói, tìm được đối tượng mới là chuyện lạ.
Nàng đưa lại cuốn kiếm pháp qua: “Vậy bây giờ có thể tu luyện được chưa?”
Mặc Chúc nhận lấy kiếm pháp từ tay nàng.
Hắn mím môi, lại hỏi thêm một câu: “Sư tôn, kiếm pháp này là bí pháp của Dĩnh Sơn Tông, tổng cộng mười một quyển, người chắc chắn muốn dạy cho đệ tử sao?”
“Đương nhiên rồi.” Ngu Tri Linh quả quyết thừa nhận: “Ta chỉ có mình ngươi là đệ tử, tất cả công pháp của ta đều có thể truyền cho ngươi.”
Nàng hoàn toàn không hiểu được ẩn ý trong lời hắn.
Hắn có thể ra tay với Trạc Ngọc Tiên Tôn đã hành hạ hắn suốt mười năm qua, nhưng lại không thể chĩa mũi dao về phía người đã cứu hắn khỏi nước sôi lửa bỏng thuở ban đầu.
Đồ vô dụng.
Hắn tự chửi thầm mình.
Mặc Chúc đột ngột quay người, chỉ sợ nhìn thêm một giây nữa sẽ để lộ sự hỗn loạn trong lòng.
“Sư tôn, đệ tử muốn tự luyện một lúc. Người về đi.”
Ngu Tri Linh: “…?”
Nhưng Mặc Chúc đã vội vã rời đi như đang trốn chạy điều gì đó.
Ngu Tri Linh: “…”
Ngu Tri Linh tức đến xù lông: “Cái thằng nhóc này, rốt cuộc ngươi là sư tôn hay ta là sư tôn hả? Sao ngươi lại bỏ ta lại một mình!”
Nàng tức tối ngồi xếp bằng dưới gốc cây, lôi hạt dẻ ra, vừa bóc vừa ăn lấy ăn để.
Ăn một lúc vẫn còn tức, Ngu Tri Linh lẩm bẩm chửi: “Còn nói muốn tự luyện, chắc là tìm chỗ nào đó trốn đi lười biếng chứ gì. Không muốn luyện bí pháp Dĩnh Sơn thì thôi, cần gì phải kiếm cớ??”
[Đing, nam chính đã tu luyện xong quyển thứ nhất của bí pháp Dĩnh Sơn, ký chủ được cộng 30 công đức, giá trị công đức hiện tại là 260 điểm. Mong ký chủ tiếp tục cố gắng.]
Ngu Tri Linh: “…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


