Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngu Tri Linh lặng lẽ đặt hạt dẻ trong tay xuống.
Hay, hay lắm.
Hắn luyện thật!
Người sư tôn như nàng hoàn toàn vô dụng, một người đệ tử đủ tiêu chuẩn là phải biết tự giác “đi làm”.
Ngu Tri Linh lén lút nức nở, ôm mớ hạt dẻ nhai rôm rốp mà không để ý có người đến sau lưng từ lúc nào.
Đúng lúc đó, một bàn tay đột nhiên vỗ vào đầu nàng một cái.
Ngu Tri Linh giật nảy mình, hạt dẻ trên tay rơi lả tả xuống đất. Còn chưa kịp tiếc thì một giọng nói đầy nội lực đã vang lên.
“Ngu Tiểu Ngũ, ngươi thành thật khai báo, có phải ngươi đã hạ Phệ Tâm Cổ lên người Mặc Chúc không!”
Ngu Tri Linh: “…”
Thôi xong, nàng biết là ai rồi.
Hôm qua nàng nhờ Yến Sơn Thanh tìm tin tức về Tiên Mộc Nha, quả nhiên Yến Sơn Thanh đã đoán ra, Tiên Mộc Nha mà nàng cần tìm chính là dược dẫn để bào chế thuốc giải Phệ Tâm Cổ.
“Đại sư huynh, chào buổi sáng ạ…”
Ngu Tri Linh không dám ngẩng đầu, lúi húi nhặt lại mấy hạt dẻ dưới đất, may mà chưa bóc vỏ, phủi đi chắc vẫn ăn được.
Yến Sơn Thanh thấy nàng còn tâm trí nghĩ đến mấy hạt dẻ thì tức không để đâu cho hết, liền túm lấy gáy Ngu Tri Linh xách nàng dậy.
Ngu Tri Linh co rụt cổ như một con chim cút, không dám nhúc nhích.
Yến Sơn Thanh liếc nhìn khu rừng rậm sâu thẳm, lạnh giọng hỏi: “Mặc Chúc đang luyện kiếm ở trong đó phải không?”
Ngu Tri Linh gật đầu lia lịa: “Vâng vâng.”
Nàng cố tỏ ra thật chân thành, định bụng làm nũng cho qua chuyện.
Nhưng Yến Sơn Thanh chỉ cười lạnh một tiếng, sợ làm đau nàng nên bèn chuyển sang nắm lấy cổ áo sau lưng, xách người đi xuống núi.
“Ngươi theo ta lại đây.”
Đừng mà! Đây là đoạn đầu đao đó á á á!
Mặc Chúc cứu sư phụ với!
Nhưng đệ tử đang chuyên tâm tu luyện, Ngu Tri Linh chỉ biết ôm mớ hạt dẻ của mình mà khóc không ra nước mắt.
Yến Sơn Thanh xách người về tiểu viện của nàng, vừa đóng cổng lại, Ngu Tri Linh mới phát hiện trong sân còn có một người nữa.
Tương Vô Tuyết ngồi ngay ngắn trên ghế đá với vẻ mặt phức tạp. Ngu Tri Linh vừa nhìn đã biết là Yến Sơn Thanh đã hỏi Tương Vô Tuyết về chuyện Tiên Mộc Nha, mà Tương Vô Tuyết lại tình cờ biết chút y thuật, nên đã đoán ra nàng hạ Phệ Tâm Cổ lên người Mặc Chúc.
“Tam sư huynh cũng chào buổi sáng ạ.”
Thấy bộ dạng chột dạ của nàng, hai vị trưởng lão càng thêm tức giận.
Yến Sơn Thanh ngồi xuống, một hơi uống cạn ly nước trên bàn rồi ngước đôi mắt đầy bực tức nhìn Ngu Tri Linh.
Ngu Tri Linh không dám ngồi, dè dặt giải thích: “Chuyện này… ta… ta biết sai rồi…”
Yến Sơn Thanh hỏi: “Tại sao lại hạ cổ lên người Mặc Chúc? Nó là đệ tử của ngươi.”
Vẻ mặt của hắn và Tương Vô Tuyết đều âm u đáng sợ, nhìn Ngu Tri Linh đến mức nàng cũng thấy hoảng.
Nàng đứng thẳng người, lí nhí: “Đại sư huynh, Tam sư huynh, chuyện cổ trùng sau này ta giải thích với hai huynh được không?”
Yến Sơn Thanh cười lạnh: “Sao nào, bây giờ không nói được à?”
Ngu Tri Linh cười gượng gạo.
Cũng không phải là không nói được, mà là nàng chưa bịa ra được lý do.
Chẳng lẽ nói thẳng là do Trạc Ngọc rất ghét Mặc Chúc?
Vậy thì Yến Sơn Thanh chắc chắn sẽ hỏi, tại sao đã ghét Mặc Chúc như vậy mà còn cố tình nhận hắn làm đệ tử.
Mà chính Ngu Tri Linh cũng không biết.
Nàng không phải Trạc Ngọc Tiên Tôn, không hề có ký ức của Trạc Ngọc. Bây giờ thần hồn còn chưa dung hợp hoàn toàn, căn bản không thể nghĩ ra lời giải thích hợp lý, sơ hở đã lộ ra quá nhiều rồi.
Thế là nàng đành nói bừa: “Đại sư huynh, ta cũng đang tìm cách giải cổ cho Mặc Chúc. Ta vừa mới bế quan độ kiếp xong, ký ức chưa hồi phục… Ta sẽ giải cổ cho hắn nhanh nhất có thể.”
Thấy hai người còn định hỏi tiếp, Ngu Tri Linh dứt khoát giơ ba ngón tay lên: “Ta thề, nếu ta không giải cổ cho hắn thì sẽ bị trời tru đất diệt…”
“Câm miệng!”
“Tiểu Ngũ!”
Yến Sơn Thanh và Tương Vô Tuyết đồng thanh ngắt lời thề độc của Ngu Tri Linh.
Ngu Tri Linh chớp chớp mắt, thấy hai người mím chặt môi, trong lòng cũng không đoán được họ đang nghĩ gì.
Nàng dè dặt ngồi xuống bên cạnh hai người. Họ không có phản ứng, cũng không mở miệng trách mắng nàng nữa.
Ngu Tri Linh cười hề hề, vẻ mặt vô tư lự rõ ràng là cố tình để xoa dịu bầu không khí, nhưng Yến Sơn Thanh và Tương Vô Tuyết thấy vậy, sắc mặt lại càng phức tạp hơn.
Trong lòng Ngu Tri Linh chùng xuống, vội thu lại nụ cười không đứng đắn: “Sư huynh, muội biết sai thật rồi, sau này muội nhất định sẽ cải tà quy chính.”
Nhưng vẻ mặt của hai người không hề nhẹ nhõm đi chút nào, ngược lại càng thêm nặng nề.
Ngu Tri Linh có chút hoảng hốt, một tay vô thức siết chặt, vội vàng giải thích: “Sư huynh, thật đó, muội thật sự biết sai…”
“Tiểu Ngũ, Tiên Mộc Nha đã tìm được rồi, ở nhà họ Chung Ly.”
Tương Vô Tuyết nhẹ giọng cắt ngang lời nàng.
“…Tìm được rồi ạ?”
“Tìm được rồi, nhưng bọn ta đến đây còn có một chuyện khác.” Tương Vô Tuyết im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Tiểu Ngũ, rốt cuộc muội đối với Mặc Chúc là có suy nghĩ gì?”
Ngu Tri Linh: “Hả?”
Nàng lập tức hiểu ra, giơ ba ngón tay lên: “Sư huynh, muội thật sự đã rửa tay gác kiếm, làm lại cuộc đời rồi. Hai huynh không thấy muội đang gánh vác lại trách nhiệm của một sư tôn, tận tình tận lực dạy dỗ Mặc Chúc tu hành đó sao?”
Mặc dù nàng cảm thấy, Mặc Chúc không cần nàng dạy, nam chính chỉ thiếu kiếm pháp, mà Trạc Ngọc Tiên Tôn là trưởng lão Dĩnh Sơn Tông, bất kể là kiếm pháp trong tông môn hay kiếm pháp của cả Trung Châu này, chỉ cần Mặc Chúc muốn, nàng đều có thể tìm về cho hắn.
Yến Sơn Thanh gõ gõ lên cạnh bàn, cắt ngang lời nàng: “Năm đó Mặc Chúc nhập tông, là muội gạt bỏ mọi ý kiến để giữ nó lại. Lúc đó, chính muội đã quỳ trước mặt ta hứa rằng sẽ khống chế được huyết mạch yêu tà trong người nó, dẫn nó đi theo chính đạo. Vì thế, Dĩnh Sơn Tông mới thu nhận một con yêu.”
Cổ họng Ngu Tri Linh khô khốc, “Muội…”
Nàng thật sự không biết Trạc Ngọc Tiên Tôn còn từng làm vậy, lại còn… quỳ nữa?
Yến Sơn Thanh ngừng lại, hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Rốt cuộc muội đã làm những chuyện khốn nạn gì với Mặc Chúc nữa? Những vết thương trên người nó là do trừ tà để lại, hay là do muội?”
Yến Sơn Thanh im lặng rất lâu, Tương Vô Tuyết cũng có vẻ mặt âm trầm.
Không khí xung quanh nặng nề, từ lúc lời nàng vừa dứt, hai người họ không hề cử động. Nắm tay của Yến Sơn Thanh ngày một siết chặt, đôi môi mỏng của Tương Vô Tuyết cũng mím lại.
Ngu Tri Linh muốn đưa tay kéo hai người họ: “Sư huynh, muội thật sự biết sai…”
Yến Sơn Thanh đập mạnh tay xuống bàn: “Ngu Tri Linh!”
Ngu Tri Linh rụt cổ lại, ngẩng đầu nhìn Yến Sơn Thanh, ánh mắt hoảng sợ, môi mấp máy muốn giải thích: “Đại sư huynh…”
Tương Vô Tuyết kéo Yến Sơn Thanh lại: “Đại sư huynh, đừng hung dữ với Tiểu Ngũ như vậy.”
Hắn giữ chặt Yến Sơn Thanh đang nổi giận, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Ngu Tri Linh, nàng cũng nhìn thấy trong đáy mắt hắn một tia phức tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


