Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cắn hạt dẻ.
Rôm rốp, một lúc lại một viên.
Mặc Chúc cười nhạt. Nếu hắn nhớ không lầm, kế hoạch Ngu Tri Linh đặt ra là giờ Thìn bắt đầu tu luyện. Nàng nói ngày mai sẽ qua gọi hắn dậy.
________________________________________
Sáng sớm hôm sau, Thính Xuân Nhai sương giăng mờ ảo, nắng mai còn yếu ớt.
Mặc Chúc đẩy cửa sân, xa xa, bầy hạc trắng bay lượn quanh vách núi, tiếng kêu trong trẻo, du dương.
Đi ngang qua cánh cửa sân đóng chặt của nhà bên cạnh, Mặc Chúc dừng lại, nghiêng đầu liếc nhìn.
Chim trên núi đã dậy cả rồi, mà nàng vẫn còn ngủ.
Mặc Chúc không gọi nàng, xách kiếm rời đi.
Khi ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, trên chiếc giường rộng, chăn gấm xộc xệch, mái tóc đen như suối trải trên gối gấm. Ánh nắng rọi lên gương mặt người đang say ngủ, đôi mày đang giãn ra khẽ nhíu lại.
Ngu Tri Linh khẽ run hàng mi dài, mơ màng mở mắt.
Vừa tỉnh dậy còn hơi choáng váng, tối qua nàng lại không đóng cửa sổ, giờ có thể nhìn thấy khoảng sân nhỏ cành lá sum suê qua khung cửa đang mở.
Ngu Tri Linh lật người nằm thẳng, day day trán.
Nhìn trời bên ngoài, bây giờ hẳn là giờ Tị, đâu đó khoảng hơn chín giờ sáng.
Hơn chín giờ...
Chín giờ...
— Hàng ngày vào giờ Thìn đến hậu sơn, đầu tiên vung kiếm một vạn lần để rèn luyện cơ bản.
Giờ Thìn, tức bảy giờ sáng.
Cả đời này Ngu Tri Linh chưa bao giờ bật dậy nhanh đến thế. Nàng vội vàng mặc quần áo, dùng một thuật thanh tẩy, sửa soạn xong xuôi liền mở cửa lao ra ngoài.
Cửa sân của Mặc Chúc đã đóng từ bên ngoài. Hắn không chỉ có thiên phú tốt mà tu luyện cũng rất chăm chỉ, thường chưa đến giờ Thìn đã dậy rồi.
Ngu Tri Linh mặt mày tê dại: Thôi xong.
Hôm qua nàng ngông cuồng bao nhiêu, thì hôm nay mặt bị vả đau bấy nhiêu.
Lần theo âm thanh tìm đến hậu sơn, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng luyện kiếm vù vù.
Ngu Tri Linh do dự thò đầu ra từ sau rặng tre. Vừa ló cái đầu nhỏ ra, một luồng kiếm quang đã lóe lên trước mặt, kiếm ý ngút trời ập thẳng tới.
Khoảnh khắc đó, đầu óc nàng như bị đứng hình, thậm chí không kịp phản ứng. Nhưng bản năng của một tu sĩ Đại Thừa đã khiến Ngu Tri Linh lật tay triệu hồi Trục Thanh Kiếm. Thanh trường kiếm màu mực xanh xé toạc không gian bay tới từ xa, trong nháy mắt đã đến trước mặt.
Ngu Tri Linh đưa kiếm ra đỡ lấy thanh trường kiếm màu trắng bạc.
Vung kiếm bằng một tay, nàng nhẹ nhàng đẩy lùi kiếm ý của thiếu niên.
Dư chấn linh lực nổ tung thổi tới, làm những lọn tóc mai của Ngu Tri Linh bay lên, đôi bông tai tua rua trên dái tai khẽ đung đưa.
Nàng chớp mắt một cái mới hoàn hồn, lập tức siết chặt nắm đấm.
Đồ - nghịch - đồ!
Dám dọa nàng!!!
Nói là dọa thì cũng đúng, vì kiếm ý vừa rồi của Mặc Chúc không hề có sát khí, không giống hai chiêu kiếm hắn tặng nàng hôm đầu tiên quay về Dĩnh Sơn Tông.
“Sư tôn, người đến trễ.”
Thiếu niên thu kiếm lại, đôi mắt đen láy tựa vực sâu thăm thẳm, lặng lẽ nhìn Ngu Tri Linh, nhưng lại khiến người ta nhìn ra một tia trêu chọc, dường như đang cười nhạo bộ dạng hoảng hốt vừa rồi của nàng.
Ngu Tri Linh vỗ vỗ ngực, hờn dỗi lườm Mặc Chúc: “Ngươi làm gì vậy, dọa chết ta rồi!”
Có lẽ chính nàng cũng không nhận ra, lời nói mang theo vài phần hờn dỗi, giống như đang làm nũng, lọt vào tai Mặc Chúc lại mang một ý vị khác.
Hắn sững người, đột nhiên nhận ra vừa rồi mình lại đi trêu chọc nàng, bèn cau mày, lập tức tỉnh táo lại, thu hết ý cười trêu chọc trong mắt đi.
Ngu Tri Linh cúi xuống nhìn thanh trường kiếm trong tay Mặc Chúc. Thanh kiếm này tên là Ngộ Hàn, không phải bản mệnh kiếm của hắn. Nếu Ngu Tri Linh nhớ không lầm, trong truyện gốc, giai đoạn sau khi Mặc Chúc xuất hiện, thanh kiếm hắn luôn dùng là bản mệnh kiếm thật sự của mình — Vô Hồi.
Vô Hồi là trấn tông chi kiếm của Dĩnh Sơn Tông. Truyện gốc không viết làm thế nào Mặc Chúc có được thanh kiếm này, chỉ biết sau một giai đoạn chuyển tiếp, lúc tái xuất giang hồ thì hắn đã là chủ nhân của Vô Hồi.
“Sư tôn đang nhìn gì vậy?” Mặc Chúc đột nhiên hỏi: “Chẳng phải người muốn dạy đệ tử tu luyện sao? Đệ tử đã làm theo kế hoạch của sư tôn, giờ Thìn thức dậy vung kiếm một vạn lần rồi đấy.”
Khoan, cái gì?
Vung kiếm một vạn lần?!
Hắn lại thật sự vung kiếm một vạn lần theo con số mà nàng viết bừa ư?!
Ngu Tri Linh run run nhìn cánh tay của nam chính. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo đen tay hẹp, mu bàn tay lộ ra có gân xanh rắn rỏi, khớp xương rõ ràng, bàn tay cầm kiếm trông vô cùng mạnh mẽ.
Dù sao thì chiêu kiếm vừa rồi rất có lực, dư chấn nó tạo ra suýt nữa làm Ngu Tri Linh tưởng có bão.
Nàng mặt mày tê dại, giơ ngón tay cái lên: “Xin hỏi vị công tử đây, ngài còn cần sư tôn dạy điều gì nữa không ạ?”
Mặc Chúc tra kiếm vào vỏ, thản nhiên hỏi: “Sư tôn hôm nay định dạy đệ tử tu luyện cái gì, chẳng phải một ngày một quyển kiếm pháp sao?”
Ngu Tri Linh đột nhiên trợn tròn mắt: “Đúng rồi, ta… ta quên mang kiếm pháp rồi!”
Mặc Chúc: “…”
Ngu Tri Linh vỗ vai hắn, co giò chạy về.
“Ngươi đợi ta một lát, ta về lấy kiếm pháp, kiếm pháp mỗi ngày ta đều chuẩn bị xong hết rồi!”
Mặc Chúc nhìn bóng lưng nàng, quay đi rồi lại bật cười.
Nếu người khác nói một ngày một quyển kiếm pháp, quả thật có chút hoang đường, thậm chí Mặc Chúc sẽ cười người đó quá tự cao.
Nhưng lời này lại từ miệng Ngu Tri Linh nói ra, Mặc Chúc dù không thích vị sư tôn này của mình đến đâu, cũng phải thừa nhận, Ngu Tri Linh có tư cách nói như vậy.
Trạc Ngọc Tiên Tôn thiên phú hơn người, kiếm pháp chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thuộc nằm lòng.
Dường như lời nói như vậy, chỉ có Ngu Tri Linh mới có tư cách nói.
Một người mạnh mẽ như vậy, tiếc thay lại là kẻ lòng lang dạ sói.
Mặc Chúc lặng lẽ thu lại ánh mắt, chậm rãi lau thanh trường kiếm trên tay.
Ngu Tri Linh hành động rất nhanh, dịch chuyển tức thời về sân nhỏ lấy quyển kiếm pháp chọn từ hôm qua, rồi lại dịch chuyển tức thời quay lại.
Mặc Chúc vẫn còn đứng trong rừng không rời đi, Ngu Tri Linh thở phào một hơi, xòe tay đưa quyển kiếm pháp qua.
“Học cái này.”
Mặc Chúc nhận lấy, cúi đầu nhìn, lúc thấy rõ tên của bộ kiếm pháp thì có thoáng sững sờ, sau đó ngẩng đôi mắt u ám lên nhìn Ngu Tri Linh.
“Sư tôn.”
Ngu Tri Linh chớp chớp mắt: “Ừm ừm!”
Mau luyện đi mau luyện đi, luyện xong quyển này bảo đảm hắn sẽ đột phá!
Tất cả đều là điểm công đức của nàng đó!
Nhưng Mặc Chúc lại đưa quyển kiếm pháp trả lại: “Quyển này không được.”
Ngu Tri Linh khó hiểu: “Tại sao?”
Mặc Chúc nói ngắn gọn: “Đây là Dĩnh Sơn bí pháp, do lão tổ sáng lập Dĩnh Sơn Tông tạo ra, chỉ có đệ tử thân truyền của trưởng lão mới được tu luyện. Ta không phải đệ tử thân truyền.”
Ngu Tri Linh: “............”
Ngu Tri Linh há hốc mồm: “Ta chỉ có một mình ngươi là đệ tử, sao ngươi lại không phải là đệ tử thân truyền!”
Mặc Chúc khẽ nheo mắt: “Sư tôn chưa từng cho ta đệ tử ngọc khế.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)