Quý Dữ khẳng định, nhóc nho nhỏ trong bụng đang đá hắn.
Chuyện tình của Quý Hằng mấy người kia hắn ngược lại không quá lưu tâm, bởi vì hắn cảm thấy mình giống như một con dao treo trên đầu bọn họ vậy, hắn chậm chạp không rơi, thời gian ma sát sẽ lâu dần, hắn không kiên nhẫn, thậm chí khao khát mong muốn xuất đao, thì hắn gặp chiêu nào liền giải quyết chiêu đó.
Hiện tại thứ có thể làm hắn giật mình, phát ngốc nửa ngày chỉ có một.
Đó chính là đứa nhỏ trong bụng này đây.
So với chuyện xuyên qua, hắn vẫn cảm thấy chuyện đàn ông mang thai còn siêu việt lạ thường hơn.
Mà đích thân trải nghiệm việc mang thai, thì càng kỳ ảo.
“Đá cậu sao?” Hạ Trụ rũ mắt.
Hiện tại càng rõ ràng hơn, dưới tình huống hắn đứng bất động, vải áo nơi bụng dưới vậy mà tự gồ lên, còn lặp lại mấy lần, trong bụng cũng vậy, tựa hồ có thứ gì đó đẩy qua đẩy lại.
“Sáng mai tôi cùng cậu đi khám thai.”
Hạ Trụ nói rồi duỗi tay phủ lên bụng Quý Dữ, bàn tay rộng lớn dao động bên trên, nhưng cách một tầng áo len dày, chung quy vẫn không cảm nhận được gì, hắn nghĩ nghĩ, tay đột nhiên vói vào cái túi trước của áo Quý Dữ, “Nó vẫn còn động sao?”
Quý Dữ trầm mặc cảm thụ một chút: “Không động, bây giờ đã an tĩnh rồi.”
Hạ Trụ ừ một tiếng, nhưng tay vẫn không xê dịch.
Cách tầng vải mỏng còn lại, bàn tay hắn nhẹ nhàng dán trên nửa cung tròn ấm áp, lòng bàn tay chạm đến địa phương bóng loáng mượt mà, hắn thậm chí ngẩn ngơ cảm giác được có một tiếng trống ngực nhỏ xíu xiu khác đang đập.
Rất nhỏ, nhưng hữu lực, khiến người ta không nhịn được mà trở nên xúc động.
Phu phu hai người tựa như không coi ai ra gì, một người ưỡn bụng mặc cho sờ, một người vừa được sờ vừa hỏi “Có động không, có cảm giác không”, một kẻ thì rũ mắt, kẻ thì dùng ánh mắt làm chuyện chính sự, hết sức chăm chú nhìn bụng người kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)