:MaryZoe
Thời điểm Tiết Túng thoát thân khỏi cục cảnh sát trở lại Quý trạch, Quý Hằng đang đứng tưới hoa.
Khoảng thời gian gần đây hắn bỗng nhiên bắt đầu tu thân dưỡng tính, nào là trồng hoa, nào là nuôi cá, ngẫu nhiên còn tự chơi cờ, chỉ ngồi xuống một cái thì chính là ngồi một ngày.
“Anh còn biết chăm hoa sao?”
Quý Hằng kéo kéo khóe môi, quả thực đổi sang tưới chậu khác, “Nhìn thấy người không? Hắn thế nào?”
Tiết Túng cười cười: “Hắn có gì đáng để nói tới.”
“Nói, đương nhiên đáng nói.”
Quý Hằng rũ mắt, đôi con ngươi thâm trầm hơi ẩn sau hàng mi rũ xuống, thanh âm hắn rất nhẹ nhưng từng chữ bức người, “Hắn biết chuyện chúng ta kết hôn chưa?”
Hàng mi Tiết Túng khẽ nháy, không hé răng.
Quý Hằng nhìn chậu hoa được tưới tới tràn nước, tiếp tục nói: “Biết người bạn tốt nhất của hắn làm người chứng hôn cho em chưa?”
“Biết……” Hắn buông bình tưới cây, xoay người nhìn chằm chằm hai mắt Tiết Túng, khoảng cách cả hai cực gần, có thể rõ ràng cảm nhận được hơi thở ấm áp của nhau. Hắn cúi đầu mà nói, “Biết em đang mang thai chưa?”
Tiết Túng, hôn lễ, con cái.
Thứ Tạ Vũ Tinh muốn nhất, lại không chiếm được nhất, tất cả hắn đều có được.
“Hắn biết người dì nuôi lớn hắn sẽ đến tham gia hôn lễ chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)