“Những chuyện đó Hạ Kiều biết không?” Chờ Hạ Trụ dừng lại, Quý Dữ kiềm được nhẹ giọng hỏi.
Hạ Trụ lắc đầu: “Nó không biết.”
Nói rồi buông tiếng thở dài, “Nếu nó biết khẳng định sẽ rất khó chịu, nói không chừng còn tự trách, áy náy, đổ trách nhiệm lên đầu mình, cho nên……”
Cho nên ba lựa chọn che giấu, nói với Hạ Kiều mẹ bọn họ là bởi vì cơ thể suy nhược sinh bệnh mà mất đi, chứ không phải khó sinh.
Cho nên Hạ Kiều cũng không biết, kỳ thật cô ở trong bụng mẹ chỉ được bảy tháng, là em bé bị sinh non, thời điểm sinh ra móng tay còn chưa mọc đủ.
Đó là lí do hắn có thể lưu ban, vẫn luôn học cùng trường với em gái, tiện để chiếu cố cô.
Nói nói, Hạ Trụ bỗng nhiên dừng lại, hắn nghiêng đầu thấp xuống ngang cánh tay Quý Dữ: “Cậu thì sao? Khi còn nhỏ cậu như thế nào?” Thấy không khí phòng ngủ ngột ngạt, hắn nỗ lực đổi đề tài.
“Tôi khi còn nhỏ?”
Bỗng nhiên đề tài bị chuyển khiến Quý Dữ thoáng sửng sốt, hắn hồi tưởng nói, “Thì…… là một nhóc quỷ.”
“Ei?” Tiểu Vũ Trụ chớp mắt, ngẩng đầu nhìn Quý Dữ.
Nó không chơi đùa gì từ lúc Hạ Trụ bắt đầu nói, đặc biệt ngoan mà nép trong lòng Quý Dữ, toàn bộ hành trình không ồn ào cũng không quậy phá, còn chủ động duỗi tay nắm lấy ngón tay cái Hạ Trụ.
Quý Dữ cười nhéo nhéo mặt nó: “Đúng vậy, ba của con khi còn nhỏ là một nhóc quậy, hoàn toàn nuôi thả, mỗi ngày chỉ cần hoàn thành bài tập là có thể đi chơi thoải mái, mỗi cuối tuần ông của con đều mang ba ra ngoài chơi, đi vườn bách thú, công viên giải trí hoặc là nhà thiên văn linh tinh, hắn nói khi còn nhỏ thấy nhiều người, trưởng thành lá gan cũng lớn hơn.”
“Bây giờ lá gan của ba thật sự rất lớn.”
Hắn lại nhìn về phía Hạ Trụ, “Anh từng tới nông thôn chơi chưa?”
Hạ Trụ lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)