Thời điểm Hạ Trụ ôm Quý Dữ đi bệnh viện, tại phía nam bán cầu Châu Phi, bên cạnh một đảo nhỏ nào đó, có một tòa nhà trong bóng đêm tản ra ánh sáng mỏng manh.
Máy móc bên trong vẫn hì hục công tác, công nhân ánh mắt chết lặng đứng ở vị trí của mình, máy móc mà đem linh kiện lắp ráp.
Mùi rỉ sắt và mùi dầu máy tràn ngập trong không.
Ai cũng không thể nghĩ tới, trong một cái góc phòng vứt toàn máy móc cỡ lớn, cất giấu một mật đạo ngầm.
So với phân xưởng ầm ĩ, các gian phòng dưới mặt đất rõ ràng an tĩnh hơn nhiều.
“Ngao… Ô……”
“Ngao a ô a!”
Động tĩnh kỳ quái nào đó tràn ngập trong phòng nghiên cứu, đèn sợi đốt đem không gian căn phòng chiếu sáng như ban ngày.
Hắn đang bị toàn thế giới truy nã, nhưng toàn thân không có một tia chật vật, mặc âu phục sang trọng quý khí đặt may riêng như cũ, mái tóc hơi xoăn ưu nhã cột sau đầu, giày da nhọn mũi không nhiễm lấy một hạt bụi.
“Gào ngao……” Sinh vật không rõ quỳ gối ở trung tâm lại phát ra vài tiếng tru lên.
Biểu tình Quý Viễn Sinh mang theo một tia trào phúng.
Hắn bỗng nhiên đứng lên, duỗi tay lấy một ống tiêm từ cái rương bên cạnh, nhổ mũ tiêm, tiến lên hai bước hung hăng đâm vào người sinh vật không rõ kia.
“Grào ——!”
Sinh vật nọ phát ra tiếng kêu thảm thiết, điên cuồng giãy giụa, nhưng tay chân nó đều bị dây xích trói buộc, chỉ có thể tùy ý để chất lỏng hồng nhạt quỷ dị rót vào thân thể.
Khóe môi Quý Viễn Sinh gợi lên, trong mắt lộ ra một tia hưng phấn.
Hắn vẫy vẫy tay, thuộc hạ nhanh chóng đem bảy tám khay ống tiêm thả tới trước mặt hắn.
“Bực——”
Nắp tiêm bị nhổ ra, mũi tiêm dưới đèn sợi đốt ánh lên tia phản xạ lạnh lẽo.
Sau đó tia sáng kia bị hắn thô bạo tiêm vào cơ thể sinh vật không xác định kia.
Một mũi, hai mũi, ba mũi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)