Lời vừa ra khỏi miệng, toàn bộ phòng ngủ đều tĩnh lặng lại.
Sương mù ẩm ướt vờn quanh hai người, bọn họ mắt đối mắt, không tiếng động mà nhìn lẫn nhau.
Qua hồi lâu, Hạ Trụ mới tìm lại được âm thanh của mình, yết hầu giật giật, nói: “Cậu thật sự nghĩ kỹ rồi?”
Quý Dữ thẳng tắp mà nhìn hắn, gật đầu: “Ừm.”
Những tâm tình này làm hắn rối rắm, cũng làm cảm giác tội lỗi không ngừng sinh sôi trong nội tâm hắn.
Kia rốt cuộc, cũng coi như một tiểu sinh mệnh.
Thấy Hạ Trụ hồi lâu không lên tiếng, Quý Dữ nắm chặt tay, nhịn không được lại nói: “Anh đã nói, lựa chọn quyền là ở tôi.”
Hạ Trụ lẳng lặng: “Đúng, tôi nói.”
“Anh còn nói, sẽ tôn trọng quyết định của tôi.”
“Đúng vậy, là tôi nói.”
“Quyết định hiện tại của tôi chính là……”
Quý Dữ dừng một chút, “Không cần nó. Nguyên nhân và băn khoăn của tôi, anh biết rõ.”
Sau khi trầm mặt một lúc lâu, Hạ Trụ nói: “Tôi biết, cũng có thể lý giải.”
Dứt lời hắn mím môi, đôi mắt hơi rũ, ánh mắt dừng trên bụng Quý Dữ, môi hé mở, lại muốn nói chuyện, Quý Dữ ngay lúc này xoay người.
Hắn tách khỏi tầm mắt Hạ Trụ, đi qua Tiểu Vũ Trụ, một bên đem đồ bị nó ngậm vào miệng lấy ra, một bên ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Anh có thể lý giải liền hảo. Nếu không có vấn đề thì, cuối tuần này, tôi đi bệnh viện…… làm phẫu thuật.”
“Cuối tuần liền đi? Nhanh như vậy?” Hạ Trụ cả kinh nói.
Quý Dữ vẫn không nhìn hắn: “Ừm. Tôi tra quá, phẫu thuật này làm sớm một chút tương đối tốt.”
Vẻ mặt Hạ Trụ phức tạp mà nhìn sườn mặt Quý Dữ, buồn bực một lúc lâu, cuối cùng phun ra một câu: “Đã biết.”
Một lát sau, lại nói “Tôi đi cùng cậu.”
“Được.”
Quý Dữ tuy không nhìn Hạ Trụ, nhưng nghĩ cũng biết biểu tình hắn như thế nào.
Hắn đợi hồi lâu, nghe được âm thanh cửa phòng tắm đóng lại mới nhẹ nhàng thở ra, hai bên bả vai nháy mắt sụp xuống rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)