Hạ Hùng là giữa trưa hôm trước biết chuyện này.
Ngay lúc đó hắn đang mở cuộc họp, cùng đồng sự tiếp tục bàn bạc về chiến lược về sau. Chuyện của Quý Viễn Sinh quan trọng, nhưng chỉ có thể âm thầm tiến hành, nếu không dễ dàng khiến cho dân chúng khủng hoảng cùng hỗn loạn, bởi vậy phi thường khó giải quyết.
Đúng lúc này, tâm phúc đột ngột gọi điện thoại lại đây.
Hắn vừa thấy là điện thoại của Tống Minh, không chút nghĩ ngợi mà duỗi tay ra hiệu, rời khỏi phòng đi đến chỗ ngoặt không người, xác nhận xung quanh không có bất kỳ ai mới bắt máy.
Sau đó hắn bị nội dùng cuộc gọi chấn ngốc.
Tống Minh nói rõ, Tiểu Vũ Trụ bỗng nhiên mọc ra cái đuôi.
Giọng hắn có một chút run rẩy, khẩn trương cùng khiếp sợ cho dù cách điện thoại, cũng rõ ràng hiện ra mà truyền vào lỗ tai Hạ Hùng.
Hạ Hùng nghe xong cũng ngây ngẩn cả người.
Nhưng đây hiển nhiên không phải thời điểm thuận lợi để nói chuyện, hắn nắm thời cơ chạy về nhà.
Nhưng ánh mắt Hạ Hùng hoàn toàn tập trung ở cái đuôi của nó, ngay lúc đó hắn căn bản không rảnh lo ôm Tiểu Vũ Trụ, hoặc là nói căn bản không rảnh lo làm bất luận chuyện gì khác, bởi vì hắn lâm vào cực độ mờ mịt cùng khiếp sợ.
Bất quá hắn phản ứng nhanh, chỉ mờ mịt một lúc liền hồi thần.
Tiếp theo lửa giận liền che trời lấp đất mà nảy lên trong lòng, Hạ Hùng nhắm mắt lại đỡ sau gáy mình, rõ ràng chính xác mà cảm thụ một phen cái gì gọi là “Thiếu chút nữa tức đến té ngửa”.
Hạ Hùng tham án điều tra của Quý Viễn Sinh, lại tự tay bố trí người tìm được hai kẻ biến dị, hơn nữa có tư liệu Hạ Trụ đưa tới, tình huống của Tiểu Vũ Trụ hắn căn bản không cần hỏi cũng có thể đoán được là như thế nào.
Vì thế hắn dừng thở xong, gọi điện thoại cho Hạ Trụ, đem người kêu trở về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)