Lại nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày, cuối cùng thời gian hai người phải đi học lại cũng tới.
Sáng sớm 6 giờ 40 phút.
Quý Dữ còn buồn ngủ bước đi tập tễnh xuống lầu, một bên ngáp một bên cài cúc áo, trong miệng phát âm thanh lười biếng lại tang thương ——
“Thật không muốn đi học……”
“Vậy ngươi muốn làm gì?”
Cái miệng đang ngáp nháy mắt bị dọa ngậm lại, Quý Dữ nhìn chằm chằm về phía phát ra âm thanh, là Hạ Hùng.
Chỉ thấy hắn mặc một bộ đồ luyện công, ngồi ở chính tọa, bên tay trái là Hạ Kiều, bên tay phải là Hạ Trụ, Tiểu Vũ Trụ ngồi trên ghế trẻ con bên cạnh Hạ Trụ, trong tay bắt lấy khối bánh bí đỏ, ăn đến đôi mắt cong cong, hai bàn chân nhỏ lắc qua lắc lại.
Quý Dữ cưỡng chế buồn ngủ, nói đùa: “Buổi sáng tốt lành a, mọi người dậy sớm quá.”
Là hắn sơ sót, đã quên Hạ tướng quân còn ở nhà.
Hơn nữa trong kỳ nghỉ Hạ Kiều luôn dậy rất trễ, hoặc là sáng sớm liền ra cửa, bọn họ không thể nào chạm mặt nhau, cho nên hắn quen tính mà cho rằng trong nhà chỉ có hai người là hắn và Hạ Trụ.
“Sớm. Ngồi cạnh tôi này.” Hạ Trụ vỗ vỗ ghế dựa bên cạnh.
Quý Dữ vội vàng tới ngồi xuống, lúc đi ngang qua Tiểu Vũ Trụ lúng túng mà nhéo nhéo mặt nó, che dấu xấu hổ.
Tiếp theo hắn vùi đầu húp cháo, mắt nhìn thẳng.
Lúc này, Quý Dữ trầm mặc hồi lâu bỗng nhiên lên tiếng nói: “Bác, người chờ một chút, con muốn nói với bác chuyện này.”
“Nói.” Hạ Hùng ngắn gọn đáp.
Quý Dữ buông đũa, đứng lên: “Lúc con và Hạ Trụ không ở cạnh, Tiểu Vũ Trụ liền nhờ bác. Cái kia, ngàn vạn không cần đem nó đưa tới nơi có quá nhiều người.”
Đối mặt với ánh mắt Hạ Hùng, Quý Dữ uyển chuyển lại hàm súc mà tiếp tục nói “Dù sao nó cũng là con sinh ra, con lo lắng nó có khả năng sẽ di truyền biến dị gien, cho nên phòng ngừa có biến hóa……”
Chân mày Hạ Hùng động một cái, đánh gãy lời Quý Dữ nói: “Ta đã biết.”
Quý Dữ dừng một chút: “Vậy bác xem, bằng không để con xin nghỉ……”
“Xin nghỉ cái gì? Nên đi học phải đi học.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)