Ngoài miệng nói chỉ ôm một chút, tới tay lại không chịu buông ra.
Tiểu Vũ Trụ ngậm núm vú cao su, tay nhỏ tò mò mà nắm huân chương trước ngực Hạ Hùng, Hạ Hùng cũng không ngăn cản, giống như không phát hiện tiếp tục nói chuyện với hai người bọn họ.
Bất quá chưa nói được bao lâu, Hạ Hùng liền phải rời đi.
Hắn vốn là có việc trong người, trở về bất quá vì tiện đường thôi.
Đứng lên, hắn cuối cùng nói: “Vậy cứ thế này đi, các ngươi lại nghỉ ngơi hai ngày, hảo hảo dưỡng thương. Chuyện khác không cần các ngươi nhọc lòng, ta tới xử lý.”
“Ân!”
Ai ân?
Ba người đang đứng đồng loạt quay đầu nhìn trong lòng ngực Hạ Hùng ——
Tiểu Vũ Trụ vui tươi hớn hở mà dùng sức gật đầu.
Nhịn nửa ngày, biểu tình nghiêm túc của Hạ Hùng vẫn xuất hiện một cái khe nứt.
Khóe mắt hắn giật giật, thấp thấp khụ một tiếng, bàn tay to làm bộ tùy ý mà ở trên đầu Tiểu Vũ Trụ xoa xoa một phen.
“Cứ vậy đi.”
Hạ Hùng nhìn Hạ Trụ nói, “Lúc ta không ở đây, chuyện trong nhà liền giao cho con, con……” Tầm mắt nhanh chóng xẹt qua người Quý Dữ, ngữ khí hắn trầm xuống hai phần “Làm việc nhất định phải có chừng mực.”
Hạ Trụ nghe lời gật đầu: “Con biết.”
“Biết thì tốt.” Dứt lời, Hạ Hùng xoay người rời đi.
Hắn tự nhiên mà đem Tiểu Vũ Trụ ôm lên đầu vai, không biết là thuận tay, hay là cố ý.
Quý Dữ gấp gáp vươn tay, phát ra một tiếng ngắn ngủi “Ai”.
Hạ Hùng lúc này mới dừng bước, đem Tiểu Vũ Trụ trả lại cho Quý Dữ, cũng nghiêm trang mà dặn dò nói: “Chăm sóc nó cho tốt.” Nói xong, ánh mắt lại tạm dừng hai giây trên người Tiểu Vũ Trụ, mới xoay người rời đi.
Tiểu Vũ Trụ tới trong lòng ngực Quý Dữ vẫn ngóng ngóng mà nhìn Hạ Hùng, hai cánh tay nhỏ duỗi a duỗi, thẳng đến khi bóng dáng đều nhìn không thấy nữa, mới nao nao cái miệng nhỏ, bò trở về trên vai Quý Dữ.
“Haiz.” Nó thở dài thở đến mức càng ngày càng thuần thục.
Quý Dữ vỗ vỗ mông nhỏ của nó: “Thích gia gia vậy sao?”
Tiểu Vũ Trụ hì hì cười, đem mặt chôn vào ngực Quý Dữ.
Quý Dữ nhìn đến vui vẻ, quay đầu nói với Hạ Trụ: “Dáng vẻ nịnh nọt vừa rồi của nó anh có thấy không?”
Hạ Trụ cũng cảm thấy buồn cười, duỗi tay gãi gãi lòng bàn chân Tiểu Vũ Trụ: “Muốn cho gia gia đồng ý ngươi thả đuôi ra có phải hay không?”
Chân Tiểu Vũ Trụ co rụt lại, mặt chôn đến càng sâu.
Nhiều lắm hai ngày, bọn họ phải trở về đi học.
Nếu Hạ Hùng đã trở lại, như vậy Hạ Trụ liền không có khả năng xin nghỉ dài hạn, vẫn luôn ở nhà nhìn Tiểu Vũ Trụ, càng không thể ngăn những người khác tiếp xúc nó, cho nên cái đuôi có bị phát hiện hay không…… Còn phải xem Tiểu Vũ Trụ.
“Quên đi, dọn đồ cái đã.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)