Hạ Hùng rõ ràng sửng sốt: “Con nói cái gì?”
Khóe miệng Hạ Trụ nhếch lên một chút: “Con nói, Tiểu Vũ Trụ là cháu nội người.” Ba chữ cuối hắn đặc biệt nhấn mạnh.
Trong nhất thời Hạ Hùng nói không ra lời, hắn cúi đầu nhìn đứa bé ở bên chân cao không tới đầu gối mình, ánh mắt quét qua khuôn mặt phấn điêu ngọc trác*, nhướng mi, một lần nữa nhìn về phía Hạ Trụ cùng Quý Dữ.
(*như ngọc đã được chạm khắc mài dũa)
“Ý của con là, đứa nhỏ này ——”
Hắn dừng dừng, ánh mắt hướng Tiểu Vũ Trụ ý bảo “Là con với nó sinh?”
Hạ Trụ gật gật đầu: “Đúng vậy.”
Biểu tình Hạ Hùng trước nay uy nghiêm, đứng đắn hiếm khi lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng được: “Rốt cuộc sao lại thế này?” Hắn chắp tay sau lưng, cho dù nghi hoặc, ngôn hành cử chỉ cũng vẫn tràn ngập khí thế.
Quý Dữ có chút khẩn trương, sợ Hạ Trụ trực tiếp đem cái đuôi Tiểu Vũ Trụ nói ra, vì thế tranh nói: “Bác, là như này, chuyện Quý Viễn Sinh làm ra chắc bác đã biết rồi, hắn ——”
Quý Dữ gật gật đầu: “Vâng.”
Hạ Hùng: “Chứng cứ đâu?”
Hạ Trụ: “Ở trong phòng con.”
Hạ Hùng: “Mang ta đi xem.”
Lại liếc mắt nhìn Tiểu Vũ Trụ “Các ngươi ai đem nó ôm lên đi.”
Quý Dữ nhanh chân tiến lên, đem Tiểu Vũ Trụ ôm vào trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)