“Vì sao?”
Quý Dữ thừa nhận, mình thực để ý vấn đề này.
Không phải bởi vì ghen, cũng không phải muốn so đo cái gì, hắn càng không có ý kiến với nguyên lai Quý Dữ, chỉ là chuyện hôm nay phát sinh, làm hắn sinh ra lo sợ và nghi hoặc đối với sự tồn tại của mình.
Tuy nói nguyên lai Quý Dữ biến mất, bị mình thay thế, nhưng nghĩ lại, hắn cảm thấy mình mới là người chân chính biến mất.
Hắn ở thế giới cũ đã không còn tồn tại nữa, mà trong thế giới này hắn tuy rằng vẫn kêu “Quý Dữ”, còn là ngoại hình y đúc, tuổi tác lớp học không sai biệt lắm, nhưng nói đến cùng, hắn không phải “Quý Dữ”, bọn họ là hai người hoàn toàn bất đồng.
Người khác kêu hắn “Quý Dữ”, cũng không phải bởi vì hắn tên Quý Dữ, là bởi vì nguyên chủ tên “Quý Dữ”, cho nên mới kêu hắn như vậy.
Mặc kệ hắn làm cái gì, hoặc tốt hoặc xấu, cuối cùng đều sẽ đổ lỗi lên người “Quý Dữ”, hắn đây không có tý quan hệ.
Hắn mất đi bản thân, triệt triệt để để mà ở đây sống vì “Quý Dữ”.
Nghĩ đến đây, Quý Dữ cũng biết mình để tâm chuyện vụn vặt.
Nhưng hắn vô pháp dừng lại, không biết kết quả không chịu bỏ qua.
“Vì sao?” Hắn yên lặng nhìn Hạ Trụ, lại hỏi một lần.
Ánh mắt Hạ Trụ trong suốt lại bằng phẳng mà nhìn hắn: “Cậu là cậu, hắn là hắn, tôi thích chính là cậu, không phải hắn, rõ ràng không?”
Quý Dữ nghe xong chớp mắt ngây người.
Hắn một hồi cảm thấy thật sự là cái lý này, nhưng lại cảm thấy không thể nào phục được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)