Quý Dữ vén tay áo, đem Tiểu Vũ Trụ đưa vào trong lòng Hạ Trụ.
Hạ Trụ tiếp nhận, nhướng mày nhìn hắn.
Nghĩ nghĩ, hắn không hé răng, ngồi xuống vươn tay hư hư mà che trước mắt Tiểu Vũ Trụ.
“Ngô nha?” Tiểu Vũ Trụ bất mãn mà đẩy tay hắn.
Tạ Vũ Tinh đánh giá hành động của hắn: “Cho nên cậu muốn đánh tôi?”
“Có phải cảm thấy tôi rất ôn nhu không hả?”
Quý Dữ cười nhạo, đáy mắt âm trầm một mảnh “Cậu làm những việc đó, đánh một trận cũng quá tiện nghi, bất quá không đánh…… vậy mẹ nó không phải cậu càng tiện nghi sao?”
Trong nháy mắt dứt câu, một nắm tay hung hăng đập lên xương gò má Tạ Vũ Tinh.
Chỉ nghe một tiếng kêu rên, thân thể đơn bạc không hề phản kháng mà ngã qua bên kia giường.
Tóc mái hơi dày che khuất đôi mắt Tạ Vũ Tinh, hắn vẫn duy trì tư thế nghiêng người mà bất động, trong miệng phát ra hai tiếng cười nhẹ mang theo trào phúng.
Cười?
Còn cười??
Trong lòng Quý Dữ càng tức giận, hắn căn bản không muốn hỏi Tạ Vũ Tinh đang cười cái gì, trực tiếp bắt người qua, quỳ một gối lên giường bệnh, một phen nắm chặt cổ áo Tạ Vũ Tinh, đem người nhất lên sau đó lại là hung hăng nện hai quyền.
Khóe miệng kết vảy lại lần nữa rạn nứt, màu máu nhiễm lên nắm tay Quý Dữ.
Hắn đè thấp người, thanh âm nghiến răng nghiến lợi: “Tôi hỏi cậu, tại sao cậu có thể đối xử với hắn như vậy? Hắn rốt cuộc có lỗi với cậu ở đâu? Nhiều năm bạn bè như vậy, tại sao cậ có thể trơ mắt mà nhìn hắn đi tìm chết? Tại sao!?”
“Ở đâu ra nhiều tại sao như vậy?”
Sắc mặt Tạ Vũ Tin càng thêm trắng bệch, cái trán che kín mồ hôi lạnh, “Đừng có trong sáng thế chứ. Sự tình đã phát sinh, kết quả cũng vô pháp vãn hồi, hỏi lại để làm gì?”
Quý Dữ nhăn mi: “Tôi hỏi cậu, cậu phải trả lời, hiểu?”
Tạ Vũ Tinh cười khẽ hai tiếng: “Vậy cậu muốn nghe cái gì? Muốn nghe tôi nói tôi thực hối hận, rất xin lỗi Quý Dữ, muốn nghe tôi nói lý do bi thảm như này như kia, muốn nghe tôi nói không phải tôi cố ý, là bị bắt ép, là thân bất do kỷ? Cậu muốn nghe những lời này sao?”
Quý Dữ mím môi, hầu kết chuyển động.
Khóe môi tuôn máu giơ lên, Tạ Vũ Tinh nhìn hắn lắc lắc đầu, thanh âm thấp như thở dài: “Không có, tôi không có lý do gì hết, cũng không có cái cớ gì. Không có.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)