Buổi tối, hai người đổi thành một phòng đơn.
Vết thương Hạ Trụ ở trên lưng, một bàn tay lại gắn kim châm, chỉ có thể nằm sấp ngủ, rất không tiện, Quý Dữ thoải mái hơn nhiều, hắn ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh lại, ngày hôm sau thức dậy, đầu không thấy choáng váng nữa.
“Anh tiếp tục ngủ đi, tôi ra ngoài mua bữa sáng, thuận tiện đi bộ một chút.”
Quý Dữ mở cửa sổ, hít sâu một ngụm không khí mới mẻ vào sáng sớm.
Hạ Trụ cả đêm không ngủ được, hắn nhắm hai mắt, thần sắc mệt mỏi: “Đừng ra ngoài bệnh viện.”
“Tôi biết.”
Quý Dữ lại đi nhìn Tiểu Vũ Trụ, nó đã tỉnh, tròng mắt như quả nho nhanh lẹ chuyển động “Dậy rồi cũng không gọi một tiếng, hử?” Hắn duỗi tay gãi gãi cằm nhỏ thịt thịt.
Tiểu Vũ Trụ cắn ngón tay, cong mắt hướng hắn cười.
Quý Dữ dứt khoát bế nó lên, cùng nhau đi xuống lầu.
Ra bệnh viện Quý Dữ mới phát hiện đây là tổng bệnh viện quân khu của Long Thành, ngoài cửa thế mà có binh lính tuần tra.
Hắn yên tâm, đi tới cửa bệnh viện mua hai phần mì, lại đóng gói hai hộp bánh bao gạch cua, xách về phòng bệnh.
Đi vào, phòng bệnh không có ai.
Quý Dữ nhìn về phía buồng vệ sinh, gõ gõ cửa: “Hạ Trụ?”
“Tôi ở đây.”
Quý Dữ nga một tiếng, đi vào phòng: “Cơm sáng mua về rồi đây, rửa mặt xong lại đây ăn.”
“Cậu vào đây, giúp tôi một cái.”
Không đợi hắn gõ cửa, cửa liền mở ra từ bên trong.
Ánh mắt đối diện với người bên trong, Quý Dữ sửng sốt, sau khi lấy lại tinh thần nhanh chóng xoay người đem Tiểu Vũ Trụ thả lại trên giường.
Hắn đem vòng bảo hộ hai bên giường đều kéo lên, lại ở mép giường vây quanh mấy cái ghế, dặn Tiểu Vũ Trụ không được bò loạn, một lần nữa trở lại cửa nhà vệ sinh.
“Mới sáng sớm anh làm gì vậy?”
Hạ Trụ đưa lưng về phía Quý Dữ, nghe vậy nghiêng thân, có chút bất đắc dĩ mà quơ quơ vòi sen trong tay: “Tắm rửa một cái, trên người quá bẩn, hôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)