Quý Dữ buồn bực: “Anh mua nó làm gì?”
Hạ Trụ đem túi bỏ vào trong xe: “Tôi nghe nói thứ này dùng được, chuẩn bị một cái ở nhà cũng không tồi.”
Quý Dữ: “……”
Dùng được? Cho ai dùng?
Hạ Trụ liếc hắn một cái: “Làm sao vậy?”
Quý Dữ quay đầu đi, tiện tay bắt cái đuôi của Tiểu Vũ Trụ chơi:
“Không có gì.”
“Vậy còn cậu?”
“Tôi cái gì?”
Trở lại Hạ gia, Quý Dữ ôm Tiểu Vũ Trụ lên lầu.
Hắn đem Tiểu Vũ Trụ đặt ở rào chắn để Hạ Trụ nhìn, cũng không rảnh lo xấu hổ, vội vã mà trước mặt Hạ Trụ chạy vào phòng tắm.
Cửa vừa đóng, lưng quần đã bị hắn cởi ra, quần trượt thẳng xuống chân.
Khăn giấy lót đỡ đã ướt đẫm, trên quần cũng dính vào một chút dấu vết.
May mắn cái quần hắn mặc hôm nay là quần đen, bằng không hắn hốt đủ.
Quý Dữ mở bao bì, tìm được rồi bản hướng dẫn.
“Tốt nhất dùng tư thế ngồi xổm, sau đó đem ống dẫn nhét vào……” Quý Dữ như hóc xương, nói không ra chữ.
Hắn mím môi, đem một cây miên điều trong ống thủy tinh màu trắng giơ lên trước mắt, đánh giá một phen sau đó không khỏi do dự.
Thứ này thô cỡ một lóng tay, khá dài, có thể nhét vào rất sâu, hơn nữa trên bản hướng dẫn còn nói cái gì mà một hồi dùng có khả năng bởi vì quá khô khốc hoặc bị căng chặt mà đẩy vào không thuận lợi, bởi vậy cung cấp thuốc bôi trơn KY.
Mặt khác còn phi thường tri kỷ mà cung cấp mấy đôi bao tay dùng một lần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)