Ngày thứ hai, ba người cùng đi bệnh viện.
“Vấn đề của anh sao lại nhiều như vậy?” Quý Dữ đem Tiểu Vũ Trụ từ trong xe ôm ra.
Lúc này ra đường hắn mua cho Tiểu Vũ Trụ một bộ đồ toàn thân cá Nemo, sau khi thay xong trừ khuôn mặt nhỏ và cánh tay lộ ra, nơi khác đều bị vải che kín, cái đuôi nhét vào đuôi cá béo núc ních phía sau, xung quanh có bọc xốp, dù lắc lư cũng không ai phát hiện dị thường.
“Muốn để tôi ôm nó không?” Hạ Trụ chủ động nói.
“Được.” Quý Dữ thống khoái mà đem Tiểu Vũ Trụ ngủ đến vô tri vô giác đưa qua.
Tiến vào bệnh viện, Quý Dữ đi trước dẫn đường.
Hắn lấy số, cầm dãy số không ngừng bước đi tới khu vực khám đã định.
Thời gian Quốc Khánh người trong bệnh viện đặc biệt nhiều, nơi nơi chốn chốn xếp thành hàng dài.
“Ở chỗ này chờ đi.”
Quý Dữ chỉ chỉ lan can bên cạnh “Đứng mệt còn có thể dựa vào.”
Hạ Trụ đi đến cạnh Quý Dữ, ngẩng đầu nhìn bảng tên khu vực —— khoa hậu môn trực tràng.
Hắn đại khái có suy đoán trong lòng, hỏi: “Số của cậu là bao nhiêu?”
“A1127, phía trước cũng không có mấy người, hẳn là chờ không lâu lắm.”
Hạ Trụ gật gật đầu.
Đợi không sai biệt lắm một giờ, đã kêu tới số của Quý Dữ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)